"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 287:𝕱
Cập nhật lúc: 2026-06-18 13:59:50
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Món ăn chính đặt ở bên trong chiếc hộp đựng thức ăn bằng gỗ hồng mộc chạm khắc hoa văn, tùy ý lấy dùng trong bữa ăn. Gồm : Mẫu Đơn Ngân Ty Quyển (bánh cuốn bạc mẫu đơn), Bánh Bao Gạch Cua Tiểu Long, và Cơm Bát Bảo. Cơm Bát Bảo đặt ở bên trong một chiếc chén nhỏ xếp bằng lá sen, mỗi chỉ cần một hớp là thể ăn sạch sành sanh.
Vinh Gia Tuyền là một kẻ cuồng đồ ngọt, cô bé khi ăn hết ba phần đang chuẩn thò tay lấy phần thứ tư thì An di nương lên tiếng ngăn . Vinh Thế Hi hiển nhiên là đầu tiên thấy những món ăn kiểu , tốc độ ăn cơm so với ngày thường nhanh hơn nhiều.
Đồ ngọt bữa ăn cũng món mới xuất xưởng , món đầu tiên chính là món bánh nếp mềm (nhu lạc) mà Lư Tĩnh Thù từng nhắc tới qua, tương tự như món Tuyết Mê Nương. bên trong sử dụng là kem tươi (creme), mà là sữa chua nếp cẩm (nhũ lạc), còn cho thêm cả cơm rượu để tăng thêm phần hương vị phong vị. Vinh Gia Tuyền lập tức quăng món Cơm Bát Bảo đầu ngay lập tức.
Lư Tĩnh Thù để mắt chú ý sang Vinh Thế Hi một cái, phát hiện bé bất kỳ phản ứng nào cả. Đứa trẻ , từng thấy Tuyết Mê Nương ?
Hai món còn là món Đậu Phụ Hạnh Nhân và Bánh Hoài Sơn Hoa Hồng mà đều yêu thích. Trên bàn ăn là nơi thể rõ ràng nhất tính cách của một con . Con những khi thả lỏng tinh thần thể lộ nhiều vấn đề. Vinh Thế Hi mang cho nàng cái cảm giác, giống như từng ăn đồ ngon vật lạ bao giờ . Không lẽ cái thời đại mà bé sinh sống, vật tư tương đối khan hiếm ? Thế nhưng những thứ bé am hiểu thì là thứ mà bình thường thể tiếp xúc . là một đứa trẻ kỳ quái.
Vinh Thế Hi là mùng hai tháng mười một ghi danh gia phả dòng tộc. Vào cái ngày hôm nay, An di nương cũng chính thức trở thành An phu nhân. Lư Tĩnh Thù lúc mới tên thật của nàng: An Ngưng Hoa.
Các vị tộc lão Vinh gia còn đặc biệt từ quê nhà lặn lội đường sá xa xôi tới kinh thành để tham gia quan lễ. Hoàng đế cũng gửi tới ít ban thưởng, Lư Tĩnh Thù cùng Vinh Vân Triệt bàn bạc qua, quyết định tổ chức tiệc tùng linh đình nữa. Khoảng thời gian qua, Trấn Quốc Công phủ phần quá mức cao điệu (gây chú ý) , đến lúc cần lắng xuống yên tĩnh một thời gian.
Cùng đôi với đống ban thưởng của Hoàng đế gửi tới, còn cả những món quà tặng của Bắc Nhương quốc gửi sang. Bọn họ lúc đó còn đang thắc mắc tại mấy chiếc rương đồ vật hề xướng danh. Tên thái y tới dâng thưởng lời nào, chỉ đưa một phong thư cho Vinh Vân Triệt.
Liên Thành Bích là khi trở về Bắc Nhương mới phận của bản thực chất sớm bại lộ từ lâu . Hoàng đế từng phái âm thầm gửi thư cho Tể tướng của Bắc Nhương. Tể tướng chính là cữu cữu ( ruột) của Liên Thành Bích, ông đem những bức thư đó bộ giao cho Liên Thành Bích, để tự bản bé xử lý. Mẫu gia Hách Liên thị của Liên Thành Bích, là một gia tộc cổ xưa truyền thừa cận nghìn năm nay, còn đời sớm hơn cả thời gian lập quốc của Bắc Nhương. Bọn họ thường xuyên cùng hoàng thất liên hôn để duy trì địa vị của gia tộc .
Mô hình triều đình của Bắc Tương quốc sự khác biệt lớn so với Đại Dung. Quyền lực của quốc quân hề lớn, đôi khi còn biến thành một vị cát tường vật (bù ) gạt rìa. Liên Thành Bích hiện tại còn quá nhỏ tuổi, thực sự đương gia nắm quyền của Bắc Yương quốc, ước chừng là vị Hách Liên Tể tướng cữu cữu của mới đúng. Vị quốc quân nhỏ tuổi tự chấp chính, con đường phía còn một đoạn dài.
Mấy cái món quà tặng đó là những món đồ chơi nhỏ mang đậm phong vị đặc sắc của Bắc Tương, còn một ít châu báu trang sức, đều là loại mà tiểu cô nương ở độ tuổi của Vinh Gia Tuyền thể đeo . Vinh Gia Tuyền kiêu hãnh ưỡn cái lồng n.g.ự.c nhỏ lên, chỉ huy tì nữ đem đồ vật khiêng về viện của .
Y phục ngày hôm nay của An Ngưng Hoa là đồ mới may, vô cùng hoa lệ trang trọng. Cái thời đại hề cái quy định khuôn phép gì về việc thất thì phép mặc màu đỏ cả, bọn họ lấy màu đen màu tôn quý. An Ngưng Hoa diện một bộ bào diện bằng gấm dệt kim màu thâm huyền (đen sẫm), vạt áo lớp lớp giao điệp, dùng chỉ bạc thêu họa tiết纏 chi nhẫn đông văn, vạt áo rộng viền đính chuỗi ngọc lạc màu mặc ngọc dày bằng ba ngón tay, theo từng bước chân nhẹ nhàng phát tiếng kêu linh đinh. Vạt váy nhu quần bên cắt theo kiểu mười hai phá thức, lúc uyển chuyển phiêu miểu nhược vân yên, chiếc dải lụa choàng màu nguyệt bạch vắt chéo qua bả vai, phần đuôi đính một chuỗi bích ngọc thanh khiết. Vinh Thế Luật và Vinh Gia Tuyền cũng mặc y phục màu sẫm, giữ yên lặng quỳ ở phía lưng nàng.
Lư Tĩnh Thù yêu thích phong cách ghi chép gia phả của Vinh gia, bất kể nam nữ đều danh tính chỉnh rõ ràng, chứ giống như một gia tộc khác, nữ t.ử đều chỉ thế bằng cái chữ "XX thị" mà thôi. An Ngưng Hoa cũng từng là xuất từ đại gia môn phiệt, về tổ phụ của nàng ngậm oan hạ ngục, nhà cũng theo đó trở thành bình dân bá tánh. Người tổ phụ An ngự sử của nàng là một vị quan chính trực, chỉ tiếc là triều đình lúc đó hỗn loạn, dung nạp những lời thật lòng. Ông cuối cùng c.h.ế.t ở trong ngục, gia sản cũng tịch thu sạch sành sanh. An Ngưng Hoa theo cha trở về quê nhà lánh nạn, về cơ duyên xảo hợp mới trở thành thất của Vinh Vân Triệt. Hiện tại, còn một ai nhắc tới chuyện của An ngự sử năm xưa nữa . Bất kể ông là tội thật, là hãm hại, thì cũng đều thể lật bản án nữa . Tiên đế băng hà, đương kim thánh thượng sẽ dễ dàng lật đổ phán quyết của ông , trừ phi, An gia một nữa trở nên giá trị lợi dụng. Bản An Ngưng Hoa ước chừng cũng tâm tư lật bản án cho tổ phụ của . Cái chuyện , thực sự quá khó khăn .
Sau khi trở thành Trắc phu nhân, An Ngưng Hoa một ngôi viện lạc mới mang tên viện Tĩnh Lan. Ngôi viện so với viện ngày lớn hơn gấp đôi, hầu hạ bên cạnh cũng nhiều hơn gấp đôi. An Ngưng Hoa ôm chặt lấy hai đứa con ở bên trong ngôi viện mới, cả ba đều một lời nào. Từ nay về , các con của nàng cuối cùng cũng danh phận chính thức . Vinh Gia Tuyền nép trong lòng nương , cảm thấy tất thảy chuyện diễn cứ giống hệt như đang mơ . Cô bé và ca ca thế là trở thành dòng đích ? Nương cũng trở thành phu nhân , luôn một cảm giác chân thực chút nào. Cô bé chuẩn lát nữa sẽ tháo mở đống lễ vật để cho bản tỉnh táo một chút. Thẩm ca ca con tính vẫn chán nhỉ, vẫn còn nhớ tới bạn nhỏ là cô bé đây. Không bên trong quà tặng đều sẽ những cái gì, nhất là đồ vật thể đem chia phần cho ca ca tỷ tỷ .
Sau khi tháo mở lễ vật xong xuôi, Vinh Gia Tuyền cảm thấy Thẩm ca ca càng thêm hơn nữa . Cậu bé thế mà giúp cô bé chuẩn sẵn đồ vật cho những khác luôn . Cô bé cần đem những thứ yêu thích để chia phần cho khác nữa , vui vẻ quá mất!
Vinh Gia Tuyền còn chuẩn cả quà đáp lễ nữa, đều là do Lư Tĩnh Thù và An Ngưng Hoa giúp cô bé chuẩn chu cả , cô bé chỉ cần động động cái mồm mà thôi. Những thứ đồ vật thông qua bàn tay của Hoàng đế giao cho phái đoàn sứ thần mang về, còn kèm theo cả bức thư của Vinh Gia Tuyền nữa. Cô bé rõ bức thư thế nào cũng sẽ nhiều xem qua, nên lúc vô cùng chú ý giữ kẽ. Thực cô bé cũng chẳng thể cái thứ gì quan trọng cả, bộ nội dung bức thư đều là những lời khen ngợi tâng bốc nịnh nọt, còn uyển chuyển bày tỏ cái tâm tình bản vẫn nhận quà tiếp. Cái đều trong dự liệu của Liên Thành Bích cả . Cái cô nhóc xưa nay vốn luôn là cái tính khí cái gì cái , cứ vặn vẹo uốn éo thì là cô bé .
Liên Thành Bích nghiêm túc xong bức thư đó, nét chữ non nớt nguệch ngoạc giấy khiến bé ngó mà cũng nhịn nở nụ nhẹ nhàng.
"Bệ hạ, đến giờ lên lớp thính khóa ạ." Nội thị ở bên cạnh lên tiếng nhắc nhở, Liên Thành Bích nhanh chóng thu liễm nụ môi, đem bức thư đặt bên trong chiếc hộp bằng ngọc thạch đặt bàn thư án.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-287.html.]
"Đi thôi." Cậu bé bây giờ vẫn cần lên triều, mỗi ngày đều theo mấy vị phu t.ử để học tập. Đối với lời của cữu cữu, bé luôn theo răm rắp.
Thẩm ma ma nay trở thành chưởng sự cô cô bên cạnh , tên thật của bà là Tú Nguyệt, đều gọi bà là Tú cô cô. Trong vụ hành thích ở chùa Vân Hi, Tú cô cô c.h.é.m một đao trúng lưng, hiện tại mới vặn thể xuống đất . Liên Thành Bích rõ bản hiện tại còn quá mức yếu nhỏ, chỉ thể chọn cách nhẫn nhục chịu đựng, nén ẩn nấp mà thôi.
...
Cành đào lặng lẽ đ.â.m sắc hoa đỏ thắm tựa son môi, những dải liễu rủ mềm mại trong màn sương sớm khẽ vươn thư giãn, những cánh hoa hạnh trắng muốt pha lẫn sắc hồng lả tả rơi rụng xuống nền đường lát đá. Tiếng chuông gió mái hiên kêu vang linh đinh, kinh động đến những giọt sương đêm còn đọng bậc thềm. Cơn mưa xuân thấm đượm vạn vật một cách lặng lẽ tiếng động, giống như những nét bút phục bút của phận đang âm thầm chôn giấu ở trong dòng sông dài của thời gian.
Bên trong cung Phượng Nghi, dẫu đang là đêm muộn nhưng đèn đuốc vẫn sáng trưng như ban ngày. Các cung nhân bước chân vội vã, nhưng hề chút hỗn loạn.
"Bước chân cho vững vàng , nhanh nhẹn lên một chút, đừng ngẩn đó." Bích Lạc lên tiếng quở trách một cô tiểu cung nữ đang bủn rủn cả tay chân ở bên cạnh.
Trong phòng mùi m.á.u tanh nồng xộc thẳng mũi, Lư Tĩnh Thù lắng những tiếng rên rỉ đau đớn của Hoàng hậu, bàn tay đang nắm lấy tay nàng bất giác siết chặt hơn.
"Nương nương, hít thở , dùng lực nào!" Bà mụ đỡ đẻ ở phía cuối giường chăm chú ngó, thi thoảng lên tiếng hướng dẫn Hoàng hậu cách thức phối hợp.
"Huyên nhi, nương ở đây , đừng sợ nhé." Lư Tĩnh Thù dùng bàn tay còn nhẹ nhàng lau mồ hôi cho Hoàng hậu.
"Nương..." Hoàng hậu đau đớn đến mức thần trí chút mơ hồ: "Nếu như con xảy chuyện bất trắc gì, nhất định giúp con trông nom để mắt tới ba đứa trẻ nhé." Hoàng hậu một câu đứt đoạn, thành tiếng.
"Nói bậy bạ cái gì đó, con nhất định sẽ bình an vô sự thôi mà." Lư Tĩnh Thù dùng lực nắm chặt lấy tay nàng, nước mắt từng giọt rơi xuống khuôn mặt nhợt nhạt cắt còn giọt m.á.u của Hoàng hậu.