"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 289:𝒻
Cập nhật lúc: 2026-06-18 13:59:52
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mỗi năm thời gian giao mùa giữa mùa xuân và mùa hạ, mưa lũ tràn lan, liền sẽ lo lắng việc dòng sông Độ Hà tràn bờ lụt lội. Cái con sông mà Dung triều dựa đó để sinh tồn , mỗi năm đều sẽ bắt con dân của tham gia một trận kéo luyện (huấn luyện) cực hạn lấy sinh mạng tiền cá cược. Năm nay bước sang cuối tháng ba, phía bên quận Giang Nam bắt đầu đổ mưa, khi sang tháng tư càng là những trận mưa lớn tầm tã liên miên liên tục nhiều ngày trời. Mỗi ngày đều các vị quan viên tiến hành khảo sát mực nước ở sông Độ Hà, liệu thống kê ngày qua ngày đều vô cùng kinh tâm động phách. Ngày hôm qua thế mà đột phá mức mực nước cao nhất . Hiện tại cần tiến hành đo đạc nữa, chỉ cần tới mấy cái địa phương đó dạo một vòng, đều thể rõ ràng sông Độ Hà ở trạng thái sẵn sàng bùng nổ .
Triều đình từ xuống đều chuẩn sẵn sàng cho công tác phòng chống lũ lụt, đợt quan viên đầu tiên phái tới nơi. Vinh Vân Triệt cũng trong đó, còn Thành Kinh Mặc tháp tùng. Bởi vì, Minh Nguyệt công chúa hỷ (mang thai). Hoàng đế thể nào để tới nơi nguy hiểm như . Lúc Vinh Vân Triệt rời , Lư Tĩnh Thù tiến cung . May mắn , Trấn Quốc Công phủ hiện tại việc đều ngăn nắp trật tự, Lư Tĩnh Thù thể yên tâm cung bầu bạn cùng con gái.
Mấy vị đại thần mặt tại triều đều rõ Hoàng hậu ngày hôm nay sinh nở, bọn họ cũng chạm vận rủi, lập tức cáo lui, ngặt nỗi sự vụ trong tay căn bản thể trì hoãn , chỉ đành chịu đựng bầu khí áp lực thấp của Hoàng đế mà tiếp tục mở miệng báo cáo. Hoàng đế mấy ngày qua đều ngủ ít, ít đại thần cũng ở quan thự tăng ca ngày đêm.
Con sông dường như linh trí , chuyên môn lựa chọn những nơi đê điều mỏng yếu để tấn công. Những nơi đê đập kiên cố thì nó thèm đụng tới, cứ nhắm mấy chỗ lâu năm sửa chữa mà càn quét, chịu bỏ sót một nơi nào. Những năm mấy cái địa phương đó là an nhất, cho dù tu sửa thì cũng sẽ ưu tiên sửa chữa những nơi nguy hiểm nhất . Nào ngờ tới, tính bằng trời tính.
Trên triều đường, các quan viên vì chuyện nên tổ chức di dời bá tánh mà tranh cãi nảy lửa rộn ràng, một ai dám dễ dàng hạ kết luận. Cái quyết định , dẫu là Hoàng đế, cũng thể tùy tiện hạ chỉ. Bá tánh địa phương ở vùng lân cận đều cái cảm giác như gió bão sắp sửa ập tới, những năng lực bắt đầu dọn nhà di dời nơi khác, còn sót là những kẻ căn bản nơi nào để . Quan phủ nhắm một mắt mở một mắt, ngăn cản bọn họ rời . mà, triều đình quản lý, khi rời thì bọn họ về ? Ruộng đất sinh tồn, nhà cửa tài sản duy nhất đều ở nơi . Rời khỏi đây , để sống sót qua ngày đây?
Lượng mưa so với mấy năm còn lớn hơn nhiều. Đi bên bờ sông, cuồng phong bão tánh gào rú, thổi mở nổi mắt . Vị huyện thừa địa phương ở đê đập, đối mặt với đám bá tánh đang quỳ rạp đất, nước mắt tuôn rơi lã chã: "Ông trời ơi, xin , đừng mưa nữa mà." Những bá tánh tuyệt vọng đó rời khỏi nhà, tới những nơi đê đập , cùng với dân phu cùng vác bao cát. Có đang việc việc liền ngã nhào xuống đất, rống lên t.h.ả.m thiết...
...
Một tia sét đ.á.n.h ngang qua bầu trời đêm tựa như một dải lụa trắng, giống như đem đêm đen xé một đường rách lớn. Lư Tĩnh Thù nắm chặt lấy tay Hoàng hậu, ngoài cửa sổ, cái tia sét kinh hoàng đó dường như đem cả viện t.ử đều chiếu sáng trưng lên.
Lư Tĩnh Thù nháy mắt hiệu cho Vô Song, Vô Song bước lên một bước cúi đầu xuống giống như lắng Lư Tĩnh Thù căn dặn điều gì. Cái góc độ vặn che chắn chặt chẽ cho Hoàng hậu và Lư Tĩnh Thù. Lư Tĩnh Thù đem viên d.ư.ợ.c đang nắm chặt ở trong tay đút miệng cho Hoàng hậu. Hoàng hậu trực tiếp nuốt trôi xuống . Đây chính là mẫu ruột của nàng, tin tưởng nàng thì còn thể tin tưởng ai nữa chứ. Viên d.ư.ợ.c miệng liền tan ngay, Hoàng hậu cảm thấy khắp tứ chi bách hài đều một luồng nhiệt khí cuồn cuộn dâng lên. Thể lực tiêu hao suốt một ngày một đêm vật lộn dường như đều bồi bổ kéo trở hết .
"Huyên nhi, đây húp chút canh sâm nào." Chén canh sâm d.ư.ợ.c hiệu cũng vô cùng bá đạo, chỉ cắt vài lát sâm để ninh nấu thôi mà khắp cả căn phòng đều là mùi vị của nó. May mắn là lượng nước ối ở trong bụng Hoàng hậu chảy nhiều, tạm thời cần lo lắng đứa trẻ thiếu oxy. Đứa trẻ vẫn tiến đường sinh sản, bà mụ đỡ đẻ mò mẫm kiểm tra mấy đều bất đắc dĩ lắc đầu.
Lư Tĩnh Thù rõ cái thời đại phụ nữ sinh con chẳng khác nào dạo một vòng cửa quỷ môn quan, nàng tự nhận bản chuẩn vô cùng chu , nhưng tình huống đột xuất hết cái đến cái khác cứ dồn dập kéo tới. Từ ngày hôm qua bắt đầu đau thắt bụng, tiên là cửa t.ử cung trì trì trệ trệ mãi chịu mở , tiếp đó là đứa trẻ chịu chui ngoài. Sinh con, là quá trình nỗ lực cố gắng của cả t.h.a.i nhi và , chỉ dựa một dùng lực thì mà đủ chứ. Mọi chịu đựng quằn quại suốt một ngày trời, ai nấy đều tinh bì lực kiệt (mệt lử rã rời). Thể lực của Hoàng hậu cũng chạm tới mức cực hạn, thậm chí còn hoài nghi đứa trẻ còn giữ nữa. Đứa trẻ vốn dĩ muộn hơn so với ngày dự sinh mấy ngày liền . Mỗi một đều thấp thỏm lo sợ gác lòng chờ đợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-289.html.]
Lúc Hoàng đế tới cung Phượng Nghi thì là cuối giờ Hợi. Lư Tĩnh Thù ở hậu cung cũng qua chuyện quận Giang Nam mưa lớn liên miên liên tục nhiều ngày trời. Mấy vị đại thần bàn bạc sự vụ cũng mới rời khỏi cung, đến cả vãn thiện (cơm tối) còn kịp dùng. Lư Tĩnh Thù sai chuẩn chút đồ ăn đêm cho Hoàng đế.
"Bệ hạ dùng chút đồ , bên phía nương nương sẽ nhanh đến thế ."
"Ừm, phiền nhạc mẫu ." Lư Tĩnh Thù gật gật đầu, tiếp tục trở phòng sinh túc trực canh giữ bên cạnh Hoàng hậu.
Mãi cho đến tận nửa đêm về sáng, Hoàng hậu vẫn cứ ý định sinh. Lư Tĩnh Thù bước ngoài khuyên nhủ Hoàng đế trở về phòng: "Bệ hạ nghỉ ngơi , tiền triều sự vụ bận rộn, bên trông nom ." Hoàng đế cách một tấm rèm gấm trong phòng, dường như ngắm Hoàng hậu một chút. Cuối cùng, lý trí vẫn chiếm phần thượng phong, ngài gật gật đầu, dắt theo Dương Kim Hỉ rời . Nguyên Bảo vẫn giữ túc trực canh giữ.
Quyền lực càng lớn, thì trách nhiệm càng cao. Trên đôi vai của Hoàng đế gánh vác bao nhiêu bá tánh lê dân, những cái thời điểm thế thể chỉ túc trực vây quanh một Hoàng hậu chứ. Nghe ngài cũng liên tục mấy ngày liền nghỉ ngơi một giấc ngon lành nào .
Lư Tĩnh Thù chậm rãi dậy, rảo bước trong phòng. Trong phòng mùi m.á.u tanh xộc thẳng mũi, còn hỗn tạp cả mùi t.h.u.ố.c nữa. Mọi dựa bản năng thì mới thể duy trì sự bình tĩnh. Thái t.ử và Nhị công chúa đều phép cho qua đây, hai đứa nhỏ cứ cách một thời gian phái qua hỏi thăm tình hình một chút. Hiền phi dẫn theo mấy vị phi tần luân lưu gác trực ở cung Phượng Nghi, lúc ở phía ngoài hiên là Vân phi và Ứng quý nhân. Hoàng hậu thời kỳ t.h.a.i nghén muộn thể bất tiện, liền đem cung quyền đang nắm giữ ở trong tay giao cho mấy vị cung phi phân chia quản lý. Hoàng hậu vô cùng chú ý giữ kẽ , ngờ tới sinh nở nguy hiểm tột cùng đến thế.
Mùng tám tháng tư.
Nơi chân trời hé lộ sắc trắng như bụng cá, ánh bình minh tựa như dải lụa mỏng nhẹ nhàng舒 triển, nhuộm mờ tấm màn đêm màu xanh xám. Vào đầu giờ Mão, một vầng mặt trời đỏ rực phá mây bay , đem luồng ánh sáng rực rỡ đầu tiên nghiêng đổ xuống nhân gian. Ánh mặt trời vàng óng ánh nhảy lên những bức tường cung nguy nga đồ sộ, lướt qua lớp ngói lưu ly màu bích lục, rải một lớp vàng ròng lưu động lên những mái hiên phi diêm đấu củng.
Mái tóc của Hoàng hậu ướt đẫm mồ hôi, mấy lọn tóc bết dính khuôn mặt. Nàng phối hợp nhịp nhàng với thủ pháp của bà mụ đỡ đẻ, một nữa dồn lực nhấn xuống, cảm nhận thứ đồ vật gì đó từ trong thể tuột dốc trượt xuống, tiếp đó cái bụng bỗng nhiên trống rỗng nhẹ bẫng.
"Sinh , sinh ! Là một vị tiểu hoàng tử!"
Lư Tĩnh Thù dùng chiếc khăn ấm nhẹ nhàng lau mặt cho Hoàng hậu: "Đứa trẻ ngoan, kết thúc , ngủ một giấc con." Hoàng hậu mở mắt để ngắm đứa con một cái, ngặt nỗi mí mắt ngày một nặng nề thêm, thần trí cũng chìm sâu trạng thái hỗn độn ngủ .
"Lão phu nhân yên tâm, nương nương là do thoát lực nên mới hôn thụy (ngủ say) mất thôi." Thái y cũng tiến lên bắt mạch chẩn trị, tiếp đó cả đều thả lỏng nhẹ nhõm hẳn xuống. Rốt cuộc cũng kết thúc .
Ngay lúc tất cả đều vui mừng hớn hở lên, thì sắc mặt của bà mụ đỡ đẻ bỗng nhiên đại biến. Bà phát (vỗ) mấy phát liên tục m.ô.n.g của đứa trẻ , thế mà nhóc vẫn im lặng tiếng, phát một tiếng động nào. Mọi cũng theo đó mà phát hiện điều bất thường, tầm mắt đồng loạt tập trung đổ dồn đứa trẻ đang trong tay bà. Bầu một khí vui tươi hân hoan bên trong căn phòng bỗng chốc ngưng trệ đóng băng ngay lập tức.
Bà mụ đỡ đẻ chần chừ đưa tay thăm dò thở của đứa trẻ, khi xác nhận chắc chắn thở bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm một .
"Búng lòng bàn chân nó xem ."
"Không thì cấu một cái xem ."
Lư Tĩnh Thù cũng sải bước qua đó, dáng vẻ của đứa trẻ: tóc m.á.u đen nhánh bóng mượt, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng trắng trẻo, bờ môi đỏ múp míp, qua là nuôi dưỡng . Đôi mắt nhắm nghiền chặt chẽ, hai cái nắm tay nhỏ siết chặt cứng, chính là chịu lên tiếng. Lúc bà mụ đỡ đẻ búng lòng bàn chân, còn đứa trẻ duỗi chân đá cho mấy cái liên tục. Cái hàng lông mày nhỏ của nhóc cũng đầy vẻ un dung bực dọc mà nhíu chặt .