"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 295:𝓔
Cập nhật lúc: 2026-06-18 13:59:59
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ái chà chà!"
Lư Bạch Chỉ bộ dạng lấm la lấm lét, dáo dác ngó dáo dác quanh trái một lượt, bỗng nhiên cái bóng đen tăm tối ẩn giấu ở đằng cây cho giật nảy một cái khiếp đảm. Nàng bước chân lảo đảo lùi phía mấy bước liền, "bùm" một cái ngã bệt xuống đất, ê ẩm cả mông. Vừa ngoảnh đầu liền bắt gặp ngay một đôi mắt to tròn đen lay láy, thâm trầm như màn đêm.
Cái sinh linh nhỏ xíu xiu đang mặc một bộ quan phục thái giám nhỏ, chiều cao lúc thẳng lên cũng chỉ cao hơn so với dáng vẻ nàng đang bệt đất một chút xíu mà thôi. Nàng đăm đăm khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo đẽ của đứa trẻ, lòng đau như cắt mà đưa tay lên ôm chặt lấy lồng n.g.ự.c của .
Cái xã hội phong kiến vạn ác ! Cái giai cấp quý tộc vạn ác vô ngần ! Một đứa trẻ còn nhỏ tuổi xíu xiu như thế , thế mà biến thành một tên thái giám . là bạo tiễn thiên vật (phí phạm đồ ), tàn nhẫn vô nhân đạo, t.h.ả.m khốc tột cùng t.h.ả.m kịch nhân gian mà. Nàng thật vì đứa nhỏ mà gào một trận t.h.ả.m thiết. Mà cũng vì chính bản mà gào một trận t.h.ả.m thiết nữa chứ.
Các bác ơi ai thấu hiểu thấu lý giải cho cái cảnh của nàng hả. Người vẫn thường bảo khuyên học y thì sẽ thiên lôi đ.á.n.h rạch trời. Nàng chính là cái kẻ theo lời khuyên can của mà dấn con đường học y đây . Cái đám thích khuyên bảo nàng ngày thiên lôi đ.á.n.h thì nàng rõ ràng cho lắm, nhưng bản nàng thì... "Khử" (bỏ mạng) luôn . Nàng năm nay mới hai mươi hai tuổi xuân phơi phới chứ mấy. Cặm cụi ở bên trong bệnh viện thành phố quê nhà cày cuốc vật lộn suốt mấy năm trời ròng rã, mới vặn chính thức chuyển chính (lên nhân viên chính thức) tháng xong xuôi.
Kết quả là, đêm ngày hôm qua cái tên đồng nghiệp mới đến vận rủi xui xẻo đeo bám , ăn xong quả xoài, tiếp tục ăn thêm quả thanh long, cuối cùng cái đứa nhỏ ngốc nghếch đó còn uống thêm cả sữa Vượng T.ử nữa chứ. Á á á á á! Suốt cả một đêm ngày hôm đó đấy, cái đế giày của nàng suýt chút nữa là mài mòn vẹt cho mỏng dính . Khó khăn lắm mới c.ắ.n răng chịu đựng chờ đợi đến lúc giao ca, nàng lê lết hai cái ống chân nặng nề như đổ chì mà trở về phòng ký túc xá, vật xuống giường là lập tức chìm sâu giấc ngủ ngay. Cái giấc ngủ ngủ đến mức loạn cào cào loạn thất bát tao cả lên, các giấc mơ cứ liên tiếp liên tiếp kéo đến cái lồng trong cái hệt như trò chơi búp bê Nga (套娃) . Đầu nàng đau đớn như búa bổ.
Lúc mở mắt tỉnh giấc liền phát hiện bản đang một chiếc giường bằng gỗ chạm khắc hoa văn cổ kính. Đưa tay lên sờ thử vầng trán, nóng như hòn than nung. Chẳng trách cái đầu đau đớn kinh hoàng đến thế. Nguyên chủ của cái xác là do lên cơn sốt cao quá độ mà chạy chữa kịp thời nên mới bỏ mạng đây mà.
Nàng mất nguyên một ngày trời để xác nhận chắc chắn danh phận phận của chính : Tú nữ đang chờ đợi tuyển chọn, tiến cung tham gia kỳ tuyển tú. Cha ruột là chức Lại bộ Viên ngoại lang, hàm tòng ngũ phẩm. Nàng là đứa con gái duy nhất ở trong nhà, theo lý thông thường thì vốn dĩ cần thiết tham gia kỳ tuyển tú gì, nào ngờ tới Hoàng đế bỗng nhiên nảy ý định hứng chí sửa đổi quy chế thành cứ năm năm tổ chức tuyển tú một , nàng vặn đúng lúc vướng cái kỳ hạn .
Người trong nhà đều cứ nghĩ cái năng lực bản sự của nàng thế nào cũng sẽ trượt vỏ chuối tuyển chọn , nên sớm ở nhà nhắm nghía lo liệu tìm kiếm hôn sự cho nàng cả . Không ngờ tới nàng cứ hoang mang hồ đồ suốt chặng đường thế mà vô cùng thuận buồm xuôi gió tiến sâu vòng trong. Mấy ngày qua đại khái là do cái vận khí may mắn lành xài cạn kiệt sạch sành sanh , nên ngay thềm buổi điện tuyển nàng bỗng nhiên kẻ nào đó tay độc thủ đẩy ngã nhào xuống hồ nước, dẫn đến lên cơn sốt cao liên miên lùi. Mọi xung quanh đều xầm xì bảo cái mạng của nàng quả thực lớn quá mừ. bọn họ thể cái ruột gan bên trong của cái xác thực chất sớm hoán đổi thành một cái linh hồn khác từ lâu chứ.
Lư Bạch Chỉ tìm đường tẩu thoát khỏi nơi . Nàng tự rõ cái cân lượng bản sự của chính mấy lạng mấy đồng, nếu như thật sự dấn bước chân hậu cung thâm sâu như hải , nàng lo lắng bản căn bản thể sống sót quá nổi ba tập phim truyền hình . Nàng cất công ngóng dò la cái thời thần đoàn xe chở nước cung mỗi ngày, dự định sẽ thừa dịp buổi sáng sớm lúc qua còn thưa thớt vắng vẻ, cải trang thành hầu lẻn khỏi cung tẩu thoát. Không ngờ tới đụng ngay một cái đứa nhỏ tiểu thái giám xinh tuyệt trần như thế . Trông thật là xinh quá mừ. Chỉ tiếc , là một tên thái giám. Lư Bạch Chỉ nghĩ đến đây cõi lòng liền bắt đầu cảm thấy đau đớn xót xa vô cùng.
"Này em trai nhỏ ơi, em nhập cung thời gian nào hả, cha em thể nhẫn tâm cam tâm tình nguyện đem bán em như chứ?" Nàng nhịn lên tiếng gặng hỏi, bàn tay cũng đang rập rình thò để véo véo nắn nắn cái đôi gò má của bé một cái.
Đứa trẻ dường như đđã t động tác cử động của nàng, khẽ nghiêng lách qua một cái né tránh xa, động tác vô cùng linh hoạt bén nhót.
"Dạ." Giọng của bé thốt sữa sữa nũng nịu vô cùng, cho Lư Bạch Chỉ cõi lòng càng thêm mềm nhũn dữ dội hơn.
lúc nàng phát hiện ở phía xa xa ánh đèn đuốc đang lập lòe lay động, còn cả tiếng đang cất lên gọi tìm vang vọng cái gì đó. Lúc tiến gần hơn rốt cuộc nàng cũng thấu rõ ràng cái tiếng hét vang vọng đó đang gọi tìm cái gì:
"Cửu điện hạ, đang ở nơi nào ạ?"
"Cửu điện hạ!"
"Cửu điện hạ!"
Trong lòng Lư Bạch Chỉ lờ mờ nảy một cái suy đoán, đôi phần dám tin nổi tai . Nàng cúi đầu xuống đứa trẻ mặt, phát hiện bé đang nở một nụ mang đậm nét ngây thơ trẻ con, đó liền nắm chặt lấy tay nàng bắt đầu co giật chân phóng chạy bạt mạng.
Lư Bạch Chỉ một cái đứa nhỏ xíu như thế thì đào cái sức lực lớn kinh hoàng đến thế. Nàng bé kéo chạy phăng phăng suốt một thời gian dài, đến mức cái đại não bộ não còn chẳng buồn theo kịp nổi bước chân nữa . Nàng thở hồng hộc hổ hển, khi muộn màng phản ứng mới nghĩ bụng: Bản nàng rõ ràng là đang tìm đường tẩu thoát khỏi cung cơ mà, tại vì cái cớ gì mà ngu ngốc theo cái đứa nhỏ chạy bạt mạng chi hả?
...
"Nói xem nào, tại vì tự tiện bỏ chạy hả?" Thái t.ử đưa tay lên day day vị trí huyệt thái dương, ngữ khí thốt mang theo vài phần bất đắc dĩ đôi chút tuyệt vọng khôn nguôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-295.html.]
Thái t.ử cái nấm lùn đang mặt , chiều cao còn bằng một bên chân của lớn nữa, thế mà ôm một cái tâm tư bôn ba chèo chống ngoài giang hồ.
" mà, thể thể cân nhắc đến tình hình thực tế một chút hẵng hành động hả? Đệ coi đám thị vệ hoàng cung đều là lũ bù để trưng bày cả đấy ?"
Cái vị đầu sỏ gây tội còn là Nhị công chúa thì chốc chốc ngước đầu lên trời, chốc chốc cúi đầu xuống đất, sức né tránh cái ánh mắt đầy vẻ bất thiện của ca ca nhà . Cô nhóc đan hai ngón tay cái , một mặt vô cùng chột .
Cô nhóc cũng cố ý chứ . Chẳng qua chỉ là kể cho vài ba câu chuyện về các vị hiệp khách bôn ba hành hiệp trượng nghĩa ngoài giang hồ mà thôi, ai mà ngờ ngốc nghếch tưởng là thật cơ chứ. Cậu nhóc thế mà thật sự lén lút đeo một cái bọc nhỏ lưng đòi xuất cung bôn ba ngoài giang hồ. Nếu như là do đụng cái cô nàng tú nữ ngốc nghếch , thì ước chừng thật sự để cho nhóc chuồn thành công cũng nên.
Nói cũng , cô nhóc cũng lâu lắm từng thấy cái kẻ nào mà sợ c.h.ế.t đến mức độ như .
...
"Ngươi liền sợ c.h.ế.t ?"
"Cái chuyện tuyệt đối là một ngươi bỏ mạng là thể giải quyết thỏa , ngươi đây là đang dắt theo bộ trong nhà cùng cõi c.h.ế.t đấy ."
Triệu ma ma của điện Chữ Tú tức giận đến mức khuôn mặt trở nên vặn vẹo tàn nhẫn, nước bọt văng tung tóe loạn xạ. Lần nào tổ chức tuyển tú, dẫu chú ý giữ kẽ đến mấy thì cũng đều sẽ phát sinh đủ loại tình huống ngoài ý , cái vốn dĩ đều trong phạm vi dự liệu của bọn họ cả . Không ngờ tới, năm nay thế mà lòi một cái đứa ngu xuẩn đại ngốc đến thế . Ngày thường ngó vị Lư tiểu thư , cũng coi là một kẻ an phận thủ thường, khuôn phép chuẩn mực. Nào ngờ tới, thành thật một khi nảy ý định hứng chí liều, liền kéo theo cả một đám chịu vạ lây. Rất may là Thượng Cung đại nhân sớm sự chuẩn chu từ , bằng , thể diện hoàng gia e là đ.á.n.h mất sạch sành sanh .
Triệu ma ma lăn lộn ở hậu cung suốt bao nhiêu năm trời, vốn dĩ định bụng chờ đợi đợt tuyển tú kết thúc là thể tìm kiếm một địa phương thích hợp để dưỡng lão. Phen thì , dưỡng cái con khỉ mốc .
Lư Bạch Chỉ quỳ sụp đất rét run bần bật, căn bản dám ho he lên tiếng một lời nào. Suốt một đêm ngày hôm qua trải qua quá mức kích thích kinh hoàng , nàng hiện tại trong lòng vẫn còn đang vô cùng hãi hùng khiếp đảm. Cái kế hoạch tẩu thoát mà nàng tự cho là vô cùng tinh diệu tuyệt vời , thực chất bộ đều gọn trong lòng bàn tay chưởng khống của Thượng Cung cục từ lâu . Nàng cứ ngỡ bản vận khí lành, đụng đám thị vệ lơ là lơi lỏng, các cung nữ lười biếng trốn việc, nào ngờ tất thảy những cái đó đều là do cố tình diễn kịch cho nàng xem mà thôi. Mục đích chính là chơi trò "bắt ba ba trong hũ" (uống hũ bắt rùa). Mà bản nàng, chính là cái con rùa lớn tướng .
Nàng hiện tại cái mạng rách một cái, triệt để buông xuôi ỳ luôn. Dẫu thì chuyện cũng , mà thì cũng tóm cổ , xử trí thì cứ việc tùy ý xử trí thế . Cùng lắm thì mười tám năm là một vị mỹ thiếu nữ xuân phơi phới mà thôi. Còn về chuyện liên lụy đến gia đình nhà, nàng tội, nàng xin sám hối chân thành. Là do bản nàng suy tính chu cẩn trọng, chiếm dụng cái xác của nguyên chủ thì chớ, còn liên lụy đến nhà của nữa.
Hu hu hu!
Tự nhận bản là một vị thiên sứ nhỏ cứu nhân độ thế chữa bệnh cứu , Lư Bạch Chỉ tuyệt vọng nhắm nghiền đôi mắt .
"Triệu ma ma, Hoàng hậu nương nương cho mời Lư tiểu thư qua bên một chuyến."
Vị Lư Bạch Chỉ đang gác lòng chờ đợi buổi phán xét xử tội liền mở bừng đôi mắt . Triệu ma ma lườm xéo nàng một cái sắc lẹm, ngay lập tức đổi sắc mặt treo lên nụ tươi rói để chạy nghênh đón tới: "Chao ôi chao, Bích Lạc cô nương thể đích tới đây hả, chỉ cần phái một cô tiểu cung nữ qua truyền lời là mà."
Cứ như , Lư Bạch Chỉ di dời chuyển tới cung Phượng Nghi. Nàng vẻ hoa lệ nguy nga đồ sộ của ngôi cung điện mặt cho trấn kinh ngơ ngác cả . Nàng ở thời hiện đại cũng từng du lịch tham quan mấy ngôi hoàng cung cổ đại , nhưng mấy cái căn phòng nhỏ xíu ở đó tính còn bằng ba gian nhà ngói lớn ở quê nhà của nàng nữa cơ. Nàng lúc đó còn từng buông lời cảm thán oán hận cuộc sống của các vị phi tần thời cổ đại quá mức u uất áp lực chật hẹp. Hiện tại, nàng bắt buộc rút hồi câu ngay lập tức.
Lư Bạch Chỉ thầm may mắn bản từng kinh qua sự rèn luyện thử thách của kỳ thi đại học (cao khảo) và kỳ thi khảo hạch lấy chứng chỉ điều dưỡng mài giũa, nên cái trí nhớ năng lực ghi nhớ tính vẫn còn khá là khéo. Dựa theo cái dáng vẻ lưu giữ trong ký ức, nàng hành một cái lễ mà bản tự cho là vô cùng khuôn phép chuẩn mực .
Cái điệu bộ đó lọt mắt của Tống ma ma, cho hai cái hàng lông mày của bà suýt chút nữa là nhíu chặt siết thành một cái nút c.h.ế.t (nút thắt) luôn . Cái vị Lư tiểu thư rốt cuộc là mà thể vượt qua các vòng tuyển chọn ban đầu để tiến đến tận đây hả? Làm gì vị quý nữ nhà nào lúc mà cái đầu cứ dáo dác ngó dáo dác quanh giống như nàng chứ, kỹ thế mà còn chút gù lưng nữa chứ. Bước chân đường thì sải rộng dài đến như , còn thể thấu rõ mồn một cái tiếng giày ma sát sột soạt với mặt đất nữa chứ. Quả thực là, nỡ thẳng mắt mà. Vị Tống ma ma giữ quy củ khuôn phép suốt cả một đời , cảm thấy cái cảnh tượng mặt quả thực là cay mắt vô ngần.
Lư tiểu thư dẫu chút gù lưng thật, nhưng cái chiếc cổ ngược rướn lên khá cao, xem là một kẻ tâm khí (kiêu ngạo) cao đây.
Lư Bạch Chỉ cúi đầu bất động thanh sắc im thin thít, đôi mắt chằm chằm những họa tiết hình cánh hoa thêu tấm t.h.ả.m trải nền đất. Một bông, hai bông, ba bông... Thần trí suy nghĩ của nàng sớm bay lơ lửng tận nơi xa tít tắp nào , cho đến tận khi tai nàng chợt thấy một tiếng ho khẽ cất lên: "Khụ khụ! Lư tiểu thư, Hoàng hậu nương nương đang cất lời hỏi han ngươi kìa, còn mau mau lên tiếng đáp lời hả."
Vị Lư Bạch Chỉ đang công khai thả hồn treo ngược cành cây mở loa phát thanh giữa chốn đông liền giật : " Dạ? Hả?"
Hoàng hậu những năm qua bản lĩnh dưỡng khí (giữ bình tĩnh) thâm hậu tiến bộ hơn nhiều, chỉ khẽ mỉm một cái nhẹ nhàng: "Lư tiểu thư, A Độ nhà bảo rằng, ngươi chính là bằng hữu (bạn bè) của nhóc, hai hẹn ước hẹn với buổi sáng ngày hôm nay sẽ cùng chơi đùa, liệu thật sự cái chuyện chăng?"
Vị Lư Bạch Chỉ trong đầu đang hiện lên một loạt những dấu chấm hỏi dấu chấm than to đùng: *Hả??? Cái gì cơ???*