"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 296:𝓮
Cập nhật lúc: 2026-06-18 14:00:00
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giọng của Hoàng hậu vô cùng êm ái lọt tai, cũng vô cùng ôn hòa nhu thuận. Mùi hương xông ở bên trong căn phòng ngửi dễ chịu, đến cả tấm t.h.ả.m trải nền đất qua cũng vô cùng xinh rực rỡ. Bên trong phòng quá mức tĩnh lặng yên ắng, khiến Lư Bạch Chỉ thậm chí còn thể thấu rõ mồn một cái tiếng vòng ngọc đeo cổ tay của phụ nữ đang ở phía bức bình phong gấm mỗi khi cử động khẽ va chạm phát những tiếng kêu thanh thúy linh đinh.
Nàng khẽ ngước đầu lên qua một chút, tầm mắt liền một bức bình phong lớn năm cánh chắn ngang che khuất. Cái thứ đồ vật so với những bức chạm khắc bằng gỗ mà nàng từng thấy đây thì quả thực là tinh xảo xảo diệu hơn bao nhiêu . Phần khung của bức bình phong chế tác từ chất liệu gỗ t.ử đàn trăm năm tuổi, những đường vân thớ gỗ màu t.ử hạt (nâu tím) thâm trầm mịn màng nhẵn nhụi tựa như dải lụa gấm, bề mặt cặm cụi mài giũa đ.á.n.h bóng láng mịn bóng loáng như một tấm gương soi, lờ mờ thấu một luồng vầng sáng幽幽 huyền bí.
Bên bề mặt bức bình phong chạm khắc bức họa Long Phụng Trình Tường (rồng phượng ban lành). Thân ảnh của cự long vô cùng kiêu hãnh oai phong rắn rỏi, râu rồng từng sợi từng sợi rõ ràng rành rọt, đôi mắt mở to tròn rực sáng, đầy vẻ uy nghiêm đại khí; phượng hoàng thì dang rộng đôi cánh vút bay lượn lờ giữa bầu trời, lớp lông vũ ở phần đuôi tựa như làn mây hà rực rỡ lộng lẫy, linh động vô ngần phi phàm thoát tục. Bối cảnh của bộ bức họa là những ngọn tiên sơn non bộ trùng điệp bao bọc bao quanh bởi biển mây lững lờ lảng bảng, thấp thoáng giữa các sườn núi là những lầu các nguy nga lộng lẫy tòa lâu đài ngọc ngà, cùng bóng dáng những chú tiên hạc đang tung cánh vút bay. Toàn bộ bố cục của bức họa vô cùng hoành tráng vĩ đại, nét bút cử động vô cùng tinh tế tỉ mỉ, thấu vẻ huyền bí thần bí vô cùng tường hòa lành.
Lư Bạch Chỉ hoang mang đáp lời , bờ môi cứ mấp máy mấp máy mãi mà cách nào thốt lên thành tiếng. Cái hàng lông mày nhíu chặt của Tống ma ma kể từ lúc ban đầu cho đến tận bây giờ vẫn một khoảnh khắc nào giãn cả.
Vị Hoàng hậu nương nương mà Lư Bạch Chỉ luôn thầm đ.á.n.h giá là vô cùng dịu dàng ôn hòa , cái lúc đây đang dùng ngón tay của véo chặt lấy cái tai nhỏ của đứa con trai út nhà , hung hăng dùng lực một cái. Tiểu đoàn t.ử (nhóc con) đôi mắt ngay lập tức tụ đầy một bọc nước mắt, há rộng cái miệng nhỏ : "Oa..." Vừa mới bắt gặp cái ánh mắt cảnh cáo sắc lẹm của Hoàng hậu, liền tự động tắt đài ngắt âm thanh ngay lập tức.
Hu hu hu! Cái tai nhỏ đau đớn quá . Cái m.ô.n.g nhỏ múp míp cũng đau đớn quá . Cái vị Độ đại hiệp nhóc đây ngày hôm nay lẽ thật sự phải交代 (bỏ mạng) ở cái nơi . Nhóc con mang một khuôn mặt đầy vẻ tuyệt vọng khôn nguôi.
lúc , một đôi bàn tay dịu dàng êm ái tiến nhẹ nhàng giải cứu cho cái tai nhỏ tội nghiệp gánh chịu bao nhiêu sự giày vò tàn phá của bé ngoài. Nhóc con đôi mắt lệ nhòa m.ô.n.g lung, giống như là mới tìm kiếm vị cứu tinh cột trụ tinh thần của , "oa" một tiếng lớn tiếng gào thành tiếng oanh oang: "Oa oa... Bà ngoại ơi, đau đau!"
Lư Tĩnh Thù đưa tay lên nhẹ nhàng xoa xoa cái tai nhỏ giúp bé: "Được , A Độ của hả, còn mau mau lời thật lòng khai báo thật thành thật với mẫu hậu của con chứ hả?"
Lư Tĩnh Thù cái miệng nhỏ há rộng của đứa cháu ngoại nhỏ, đến cả cái cuống họng ở bên trong cũng thể thấy rõ mồn một luôn , đủ thấy ngày hôm nay bé gánh chịu nỗi tủi oan ức lớn đến nhường nào . Vị Lư Tĩnh Thù ở độ tuổi hơn ngũ tuần của hiện tại so với mấy năm đây thì sự đổi khác biệt gì quá lớn, chỉ điều bộ khí chất toát càng thêm phần nhu hòa an tĩnh yên bình hơn mà thôi.
Cửu hoàng t.ử Nguyên Lâm Độ là kẻ yêu thích nhất cái việc theo hầu hạ bên cạnh bà để cùng tụng kinh thư Phật giáo. thật là cái đứa trẻ suýt chút nữa là lựa chọn bế chú tiểu hòa thượng mà, cái ngộ tính lĩnh ngộ tâm tính , quả thực là vượt xa vượt trội so với bình thường nhiều. Trọng lượng cơ thể của bé cũng tăng trưởng một cách vô cùng định vững vàng, hệt như cái lúc còn ở trong bụng , luôn là một đứa trẻ vô cùng an tĩnh và chủ kiến của riêng .
*Đứa trẻ mà cứ im lặng tiếng, thì ắt hẳn là đang ngấm ngầm giở trò nghịch ngợm.* Nếu như là một đứa trẻ luôn luôn ở trạng thái im lặng tiếng như , thì điều đó chứng minh ở bên trong cái đầu nhỏ của bé đang ngấm ngầm ủ mưu tính toán bao nhiêu là cái mưu đồ quỷ quái nghịch ngợm . Chẳng qua là do hạn chế bởi tuổi tác còn quá nhỏ, nên thể tự tay thực thi hành động mà thôi. Cái vị Nguyên Lâm Độ mới ba tuổi rưỡi thì vặn ở cái giữa của hai cái trạng thái kể : tuổi tác tuy nhỏ nhưng cũng tính là quá mức nhỏ , thể tự thực thi hành động nhưng diện . Giống hệt như cái con ngốc nghếch đang ở phía bên ngoài bức bình phong , bất kể là thành công , thì cứ bắt tay cái tính .
"Nương, nương ơi." Nguyên Lâm Độ rụt đầu rúc chặt bên trong lồng n.g.ự.c ôm ấp của Lư Tĩnh Thù, nhưng bàn tay nhỏ thì vẫn cứ đưa hướng về phía Hoàng hậu mà rướn tới: "Con , hu hu hu!"
Tỷ tỷ từng dạy qua rằng: kẻ thức thời mới coi là trang tuấn kiệt. Vị Độ đại hiệp đây là kẻ bản sự co duỗi, ngày hôm nay tạm thời đành cúi đầu chấp nhận nhận thua , đợi đến ngày nhất định sẽ trở gầy sòng phục thù . Nguyên Lâm Độ đem bản hóa nhập vai cái trạng thái tâm lý của một vị đại hiệp đang kẻ thù rượt đuổi truy đuổi bạt mạng, lén lút tự vỗ về an ủi bản : Cái gì mà gió hiu hiu thổi sông Dịch lạnh lùng ghê, tráng sĩ cúi đầu chịu nhục ngày ắt sẽ trở đòi nợ sòng phẳng thôi mà.
Hoàng hậu căn bản thèm bận tâm mảy may đến cái bộ dạng diễn kịch đó của bé. Cái đứa con trai do chính bản dứt ruột sinh thì tính khí thế nào nàng còn chẳng rõ như lòng bàn tay nữa cơ chứ. Chỉ cần cái đôi mắt to tròn cứ đảo quanh đảo quất liên tục là tự khắc rõ ngay, cái thằng nhóc con trong lòng căn bản là vẫn chịu tâm phục khẩu phục .
Thế nhưng mà cũng , cái thời điểm hiện tại là lúc thích hợp để tay xử lý thu dọn bé, trọng tâm vấn đề lúc vẫn cứ là dồn của một cái con ngốc nghếch kìa.
Lư Bạch Chỉ rằng, kể từ khoảnh khắc nàng mở mắt tỉnh giấc cho đến tận bây giờ, một loạt những biểu hiện dị thường khác lạ của nàng đều gác để mắt thu hết trong tầm mắt từ lâu , Thượng Cung cục đem cái chuyện bẩm báo rành rọt lên cho Hoàng hậu . Hoàng hậu bảo bọn họ cứ việc tiếp tục để mắt giám sát chặt chẽ thêm một thời gian nữa, đừng hành động vội vàng kẻo rút dây động rừng. Bọn họ lúc đầu đều đồng loạt cho rằng đây là tên gián điệp mật thám (thám tử) do ngoại quốc phái tới vùng, hòng mượn nàng mồi nhử để câu cái con cá lớn tướng ẩn giấu ở đằng màn ngoài. Ai mà ngờ , mật thám thám t.ử thì chẳng mật thám thám t.ử gì sất, mà ngược là một cái con đại ngốc nghếch. Con cá lớn tướng thì tăm chẳng thấy , ngược tóm gọn một cái chú cá con nhỏ xíu xiu lươn lẹo trơn tuột.
Hai cái con rõ là hề sự thông đồng báo tin cho từ , mà mục tiêu hành động trùng khớp thống nhất một lòng đến thế, còn cùng lựa chọn một cái địa phương giống hệt để đụng độ gặp gỡ nữa chứ. Quả thực là, duyên phận hề nông cạn chút nào mừ.
Hoàng hậu ban đầu vốn dĩ định bụng cứ theo đúng cung quy phép tắc khuôn khổ của hoàng cung mà hạ lệnh xử lý, cái vị Lư tiểu thư sợ rằng sẽ còn giữ nổi cái mạng nhỏ để mà bước chân khỏi cung nữa . Vừa vặn đúng lúc Lư Tĩnh Thù tiến cung tới thăm viếng hai con nàng, nàng bèn thuận miệng đem chuyện kể vài câu, Lư Tĩnh Thù xong liền nhướng nhướng hai cái hàng lông mày lên, đích gặp mặt diện kiến vị Lư tiểu thư một chút. Tuy rằng hai bên đều mang họ Lư thật đấy, nhưng mối quan hệ giữa hai nhà bọn họ thì căn bản là chẳng một chút liên quan dính dáng gì tới cả, Lư Tĩnh Thù đây cũng từng gặp qua của gia tộc bao giờ cả. Thứ duy nhất thành công thu hút sự chú ý tò mò của bà, chính là cái con bỗng nhiên đổ một trận bệnh nặng đó tính tình tính khí liền phát sinh đổi chuyển biến lớn mà thôi.
Lư Bạch Chỉ.
Bức bình phong chạm khắc tinh xảo che khuất , chính là tầm mắt ngó của Lư Bạch Chỉ. Còn những đang ở phía bức bình phong thì ngược thể thấy rõ mồn một nhất cử nhất động của nàng sót một chi tiết nào cả. Ngay từ khoảnh khắc nàng mới bước chân cửa, Lư Tĩnh Thù ở trong lòng liền thể xác định chắc chắn : cái lớp vỏ bọc bên ngoài (bánh bao) thì chung quy vẫn cứ là cái lớp vỏ bọc đó thật đấy, nhưng cái phần nhân (ruột gan) ở bên trong thì hoán đổi từ nhân thịt biến thành nhân rau cải trắng mất . Cái hành vi cử chỉ, động tác仪 thái (phong thái) , chỗ nào chỗ nấy đều thấu vẻ vô cùng bất hợp lý, hề khuôn phép chuẩn mực nào cả. Nàng đối với hoàng quyền triều đình hề ôm một chút lòng kính sợ e sợ nào cả, đối với những hầu cận xung quanh cũng hề sự phân biệt giai cấp đối xử nào hết. Cái loại tính cách đặc trưng , chỉ những con sinh và lớn lên ánh rực rỡ của lá cờ đỏ vàng thời hiện đại thì mới thể nuôi dưỡng đúc kết mà thôi, đến cả Vinh Thế熙 cũng những đặc điểm đặc trưng lộ liễu rõ rệt đến mức độ như thế .
Nếu như là do Hoàng hậu ngăn cản chở che, thì ước chừng nàng ngay từ cái ngày đầu tiên đặt chân tới nơi là kẻ khác tố cáo vạch trần từ lâu . Đám nội giám cung nữ phái tới hầu hạ ở bên trong ngôi viện t.ử của nàng, đều là Hoàng hậu đặc biệt an bài sắp xếp từ cả , chỉ điều bản nàng mờ mịt gì mà thôi. Những con mưu sinh kiếm sống ở bên trong hoàng cung thâm sâu , mỗi một đều sở hữu một đôi mắt hỏa nhãn kim tinh (mắt thấu suốt), những con qua dẫu tầm thường nhỏ bé tựa như những hạt cát hạt sỏi ven đường , đều những đạo lý sinh tồn cách thức sinh tồn vô cùng lợi hại của riêng .
"Lư tiểu thư là tiến cung phi ?" Hoàng hậu đưa tay lên phẩy phẩy hiệu ngăn cản vị Tống ma ma đang định bụng cất tiếng quở trách quát tháo , nhẹ nhàng mở miệng cất tiếng hỏi han.
"Dạ, đúng ạ." Lư Bạch Chỉ hiện tại đang ở trạng thái tinh thần tứ đại giai ( buông xuôi). Có cái gì thì cái nấy, thì thế , nàng triệt để ỳ luôn . Nàng tự cảm thấy bản mấy cái bộ phim ảnh phim truyền hình lừa gạt cho một vố đau đớn , cớ mà thể ngu ngốc tin tưởng cái chuyện con thể tùy tùy tiện tiện liền lén lút chuồn khỏi hoàng cung cơ chứ.
Với tình cảnh hiện tại, trừ phi ngược thời gian từ đầu, nếu cho dù là Võ Tắc Thiên tới đây thì cũng quỳ gối mà thôi.
Đã như , chi bằng thành thật khai báo để đỡ chịu khổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-296.html.]
"Vì ?"
Giọng Hoàng hậu vẫn dịu dàng.
"Bẩm nương nương, đầu óc thần nữ ngu , sợ rằng ở trong chốn hậu cung sống quá ba ngày."
Lư Bạch Chỉ suýt chút nữa thì lỡ miệng thành sống quá ba tập phim.
"To gan!"
Tống ma ma tức giận quát lớn. Bà nhịn nữa, thể dung túng cho việc con gái thô bỉ dám chỉ trích nương nương nhà .
Nói sống quá ba ngày, chẳng là đang ám chỉ nương nương quản lý hậu cung kém cỏi, thủ đoạn độc ác ? Thật là hồ đồ.
Tiếng quát khiến Lư Bạch Chỉ giật nảy .
Ngặt nỗi chính cô đuối lý, há miệng cũng biện minh thế nào.
Cô chỉ đành giải thích một cách gượng gạo: "Ta... Thần nữ ý đó."
Nói xong Lư Bạch Chỉ càng hối hận. Mấy tài khoản mạng xã hội dạy kỹ năng giao tiếp từng : Khi " ý đó", thì thực chất chính là ý đó.
Thế chẳng là càng bôi càng đen .
Lư Bạch Chỉ tuyệt vọng nhắm mắt . Hay là cô đừng gì nữa, cầu xin vị nương nương ban cho một cái c.h.ế.t nhẹ nhàng .
"Ha ha ha..."
Lư Tĩnh Thù nhịn mà bật .
Bà hiểu mạch suy nghĩ của Lư Bạch Chỉ, thử đặt cảnh đó, quả thực là vô cùng tuyệt vọng.
Đừng thấy nhiều ngoài chỉ tay năm ngón chuyện của khác mà tưởng tài giỏi. Đến lúc chuyện rơi xuống đầu , chẳng ngoan ngoãn hơn ai hết.
Lúc còn trẻ, nhiều từng ảo tưởng về chuyện xuyên . Cứ nghĩ hưởng nền giáo d.ụ.c hiện đại thì thể xưng hùng xưng bá ở thời cổ đại.
Chỉ thể , đám trẻ con vẫn còn quá ngây thơ. Đến ngày đó thật, e rằng ngay cả chuyện cũng lưu loát nổi. Thật sự coi xưa là kẻ ngốc chắc.
"Nương nương, Lư tiểu thư đây lẽ là do tuổi còn nhỏ nên nhớ nhà, với học kỹ cung quy, vẫn cần dạy dỗ thêm." Lư Tĩnh Thù lên tiếng.
Hoàng hậu hiểu mẫu đang đỡ cho Lư Bạch Chỉ.
Người nếu là thám tử, thì xử lý thế nào do một câu của nàng quyết định.
...
Lư Bạch Chỉ đưa tay sờ cổ, xác định cái đầu của vẫn còn yên vị.
Cô mà thể lành lặn trở về. Lư Bạch Chỉ mừng đến phát .
Triệu ma ma bĩu môi ghét bỏ, quy củ của vị Lư tiểu thư đúng là quá kém.
Tiếp theo đây, bà nhất định dạy - dỗ - cẩn - thận.