"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 299:𝖆

Cập nhật lúc: 2026-06-19 11:45:29
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyên Lâm Độ cảm thấy thứ mắt đều vô cùng mới mẻ.

Cậu bé còn thấy nhiều đứa trẻ trạc tuổi , cha dắt tay dạo phố.

Đám nội thị và thị vệ theo cũng trang phục, đóng giả hạ nhân.

Thì đồ ăn của bình thường giống như những gì bé vẫn ăn, ngày ngày dọn lên tận bàn đúng giờ.

Bọn họ bỏ bạc mới mua .

"A Độ ăn cái ? Cho cháu tiền, tự mua nhé."

Lư Tĩnh Thư lấy một chiếc túi hương thêu hình con hổ nhỏ, đặt tay Nguyên Lâm Độ.

Sạp hàng mặt khói tỏa nghi ngút, nóng bốc lên ngùn ngụt.

Bà chủ nét mặt tươi chào mời khách, còn ông chủ thì thoăn thoắt luôn tay, chỉ trong chớp mắt, một chiếc bánh bao hình đầu hổ sống động như thật xuất hiện tay ông.

Sạp hàng nhà họ tuy nhỏ nhưng dọn dẹp sạch sẽ.

Lá cờ nhỏ cắm sạp tung bay phấp phới.

Trên đó nắn nót bốn chữ.

**Điểm tâm Vương ký.**

"Ông chủ, cho một lồng bánh bao đầu hổ, một lồng bánh đậu đỏ, một lồng bánh đậu Hà Lan."

Nguyên Lâm Độ lặp y hệt những lời Lư Tĩnh Thư dạy lúc nãy.

Lư Tĩnh Thư dắt tay bé, chỉ dùng ánh mắt khích lệ .

"Có ngay, tiểu thiếu gia. Món bánh đậu xanh trứ danh của nhà chúng lấy thêm một ít ? Vừa mới lò, còn nóng hổi đây."

Bà chủ sạp vô cùng xởi lởi, thuận miệng quảng cáo luôn bánh trái nhà , còn bưng cả một lồng cho Nguyên Lâm Độ xem thử.

Nguyên Lâm Độ gật gật đầu.

"Vậy thì lấy thêm một lồng bánh đậu xanh nữa."

"Dạ, ngay. Bánh bao đầu hổ, bánh đậu xanh ba trăm văn, bánh đậu đỏ, bánh đậu Hà Lan hai trăm văn, vặn một lạng bạc."

 

 

 

 

 

 

 

Nguyên Lâm Độ xòe lòng bàn tay, đưa thỏi bạc nhỏ cho bà chủ.

"Tiểu thiếu gia thật giỏi quá!"

Bá chủ nhận tiền nhanh nhẹn gói đồ .

Nguyên Lâm Độ tò mò chằm chằm từng động tác của bà.

Bánh trái đựng bằng đĩa, mà gói bằng lá sen còn héo. Bà chủ dùng một sợi dây thừng buộc bốn gói lá sen với , phía để một cái nút thắt vặn để xách lên.

Nguyên Lâm Độ thử xách nhưng xách nổi.

Bà chủ thấy bé đáng yêu, thấy nhóm khí độ phi phàm nên kết thiện duyên. Bà dùng lá sen gói một phần nhỏ, bỏ một miếng bánh đậu xanh và một chiếc bánh bao đầu hổ, nhanh chóng gói đưa cho Nguyên Lâm Độ.

"Tiểu thiếu gia, đây là đồ tặng thêm, cầm lấy nhé."

Nguyên Lâm Độ chút luống cuống, sang Lư Tĩnh Thư.

"Ừm, bà chủ cho thì con cứ cầm lấy , ăn chúng qua đây." Lư Tĩnh Thư bấy giờ mới gật đầu, Nguyên Lâm Độ bèn nhận lấy, tự xách.

Cung nữ của định đón lấy nhưng Lư Tĩnh Thư ngăn .

vội trò chuyện thêm vài câu với bà chủ.

"Bà chủ, ngày nào các vị cũng bày sạp ở đây ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-299.html.]

"Dạ , thưa phu nhân, từ giờ Tỵ đến giờ Dậu, ngày nào cũng ở đây. Nếu phu nhân ăn thấy hợp khẩu vị, nhớ thường xuyên ghé qua nhé." Bà chủ tiếp lời, tay luôn chân luôn tay bận rộn.

"Được, nhất định ."

Lư Tĩnh Thư và Nguyên Lâm Độ đều kiểu ăn, nhưng món bánh mới lò bốc khói nghi ngút quả thực thu hút bé. Đồ ăn trong cung khi đưa đến mặt chủ t.ử thì nhiệt độ đều điều chỉnh vặn. Cậu bé xách gói lá sen nhỏ, tay đặt lên vẫn còn cảm nhận nóng.

Đám nội thị và cung nữ theo cứ chăm chú theo từng động tác của , chỉ sợ thương. Lư Tĩnh Thư ở đó, bọn họ dám tiến tới. Nếu là ngày thường, bọn họ sớm giật lấy món đồ để xách cho Nguyên Lâm Độ .

Lư Tĩnh Thư dẫn một tiệm nhỏ bên cạnh, định gọi vài món để nghỉ ngơi một chút, cũng như để giải quyết chiếc bánh bao đầu hổ mà hằng mong ước.

Cửa tiệm bề ngoài lớn nhưng bên trong càn khôn. Tiệm cao ba tầng, lòng nhà cực sâu, bên trong bày bàn bốn góc và ghế dài. Lúc đến giờ cơm nên khách khứa quá đông.

Người chạy bàn tươi đón khách, dẫn bọn họ đến vị trí sát cửa sổ. Lư Tĩnh Thư và Nguyên Lâm Độ một bàn, những khác bàn bên cạnh.

Tiệm chuyên bán các loại mì.

"Ngoại ơi, ở đây chỉ mì thôi ?" Nguyên Lâm Độ chữ sớm, thể nhận đại khái nội dung thực đơn.

"Ừm, mì và món ăn kèm."

"A Độ món nào ăn ?" Lư Tĩnh Thư lật giở thực đơn, hỏi .

Thực đơn của tiệm là một cuốn sổ nhỏ, bên trong chỉ tên các loại mì mà còn tranh công bút phác họa hình ảnh món ăn, kèm theo lời giới thiệu chi tiết về nguyên liệu. Trang đầu tiên còn tỉ mỉ về quá trình mở tiệm của "Mì gia Tạ ký".

Lư Tĩnh Thư kể chuyện đó như một câu chuyện nhỏ cho Nguyên Lâm Độ .

Cậu bé gặm hết một nửa chiếc bánh bao đầu hổ. Sạp bánh ngọt ngay gần đây nên lúc ăn, bánh bao vẫn còn bốc khói là là. Cậu ăn uống lịch sự, nhai kỹ nuốt chậm, từ tốn thưởng thức.

Lư Tĩnh Thư giữ vài miếng cho mỗi loại, còn thì chia cho những khác. Hương vị của sạp bánh ngọt so với những tiệm bánh nổi tiếng cũng chẳng thua kém là bao, quan trọng là giá cả rẻ hơn một nửa. Bán nhiều lời ít, cách ăn mặc của nhà ông chủ thì cuộc sống chắc hẳn khấm khá.

Lư Tĩnh Thư gọi cho Nguyên Lâm Độ một phần mì ngọc bích sò điệp cỡ nhỏ, còn bà thì gọi mì xương heo nước dùng bong bóng cá đậm đà. Về phần món ăn kèm, bà gọi, dọc đường còn nhiều món ngon, để dành bụng để từ từ thưởng thức.

Nguyên Lâm Độ khi ở trong cung ăn cơm đều v.ú nuôi và cung nữ đút cho. Cậu bé hai tuổi rưỡi mới cai sữa, lúc cai sữa cứ suốt Hoàng đế nỡ. Giữa chừng còn đổi cho ba v.ú nuôi mới cung ứng đủ. Chuyện Hoàng hậu cũng thể cứng rắn đối đầu với Hoàng đế, chỉ đành dặn dò v.ú nuôi cho Nguyên Lâm Độ ăn nhiều cơm lên, lúc đó mới từ từ cai sữa.

Khi ngang qua Quốc Công phủ, Lư Tĩnh Thư sai v.ú nuôi dọn dẹp phòng ốc cho Nguyên Lâm Độ . Chuyện cai sữa , v.ú nuôi đóng một vai trò nhỏ trong đó. Cai sữa càng muộn thì bọn họ ở trong cung càng lâu. Lư Tĩnh Thư còn từng những đứa trẻ năm tuổi vẫn còn b.ú sữa.

Vừa lúc Nguyên Lâm Độ ăn bánh, tiểu thái giám định giúp mở gói lá sen nhưng Lư Tĩnh Thư cho.

"A Độ, con thấy bà chủ gói đồ như thế nào đúng ? Con tự thử xem thể mở ."

Nguyên Lâm Độ học hỏi nhanh, dựa trí nhớ chẳng mấy chốc tháo gói đồ .

"Chao ôi, A Độ của chúng thông minh quá, thì tự ăn nào. Lau tay , đưa khăn cho con ." Lư Tĩnh Thư đưa cho một chiếc khăn ấm.

Hai bà cháu , Nguyên Lâm Độ bắt chước dáng vẻ của Lư Tĩnh Thư tự lau tay cho .

"Tay tay sạch , trực tiếp cầm ăn thôi."

Nguyên Lâm Độ vươn tay lấy.

"Ngoại ơi, nóng." Cậu chạm một cái liền rụt tay .

"Có bỏng ?" Lư Tĩnh Thư thử nhiệt độ. "Con thử xem, bỏng , ấm áp vặn."

"Dạ, ."

Bánh bao đầu hổ kích thước nhỏ, Nguyên Lâm Độ bưng lên che khuất nửa khuôn mặt của .

"Hi hi, bỏng, ấm áp lắm."

"Ừm, thì ăn ."

"Ngoại ăn ạ."

"Được, cùng ăn nào."

"Ăn xong ngoại dẫn con xem bọn họ mì như thế nào nhé."

"Dạ."

Tiệm mì là kiểu bếp mở, mỗi một bước chế biến đều thể thấy . Lư Tĩnh Thư bảo những khác ở , chỉ dẫn theo hai gã sai vặt cùng. Nhìn đầu bếp nhào bột, cán mì, nấu mì, cái miệng nhỏ của Nguyên Lâm Độ cứ há hốc suốt. Cậu quá nhiều câu hỏi thắc mắc.

"Ngoại ơi, tại cái bột trắng trắng cho nước biến thành như thế ?"

"Bột trắng trắng là bột mì, cho nước nhào thì gọi là nhào bột." Lư Tĩnh Thư kiên nhẫn giải đáp, còn xin một mẩu bột nhỏ cho Nguyên Lâm Độ chơi.

"Nhào bột?" Nguyên Lâm Độ lặp , tay nhào nặn mẩu bột đó, cảm thấy vô cùng thú vị. Cậu bắt chước dáng vẻ của đầu bếp để nhào mẩu bột của , kết quả vì dùng lực quá mạnh nên xé rách luôn mẩu bột.

"Ngoại~ ơi~" Nguyên Lâm Độ tủi , giơ mẩu bột của cho Lư Tĩnh Thư xem.

 

Loading...