"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 300:@
Cập nhật lúc: 2026-06-19 11:45:30
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Không , con xem, thế một cái chẳng là liền lành ?" Lư Tĩnh Thư giúp nhào nặn mẩu bột rách dính với .
Nguyên Lâm Độ đối với món đồ chơi mới trở nên bạo dạn hơn. Cậu bắt đầu nặn nó thành đủ loại hình thù, dần dần nắm bắt kỹ năng.
Có lẽ vì tận mắt chứng kiến bát mì đó như thế nào, Nguyên Lâm Độ ăn cực kỳ ngon miệng. Ngày thường ăn uống để thừa chút ít, hôm nay ăn sạch sành sanh.
"A Độ giỏi quá, ăn sạch nè, ăn no căng bụng thì mới mau lớn ." Lư Tĩnh Thư cách cổ vũ, chỉ khen ngợi mà còn vỗ tay chúc mừng .
"Mau lớn." Nguyên Lâm Độ cũng bắt chước vỗ tay cổ vũ cho chính .
Cung nữ theo nghĩ thầm trong bụng, ngày thường bọn họ rã cả bọt mép khuyên nhủ tiểu chủ t.ử ăn cơm mà mệt đến vã mồ hôi hột. Giờ đây tiểu chủ t.ử ngoan ngoãn đến thế cơ chứ.
Tiếp theo đó, bọn họ còn qua nhiều nơi. Lư Tĩnh Thư đặc biệt lên lịch trình từ , cứ đến thấy Nguyên Lâm Độ hứng thú thì sẽ dừng cho xem.
Nguyên Lâm Độ sờ những chú gà con, vịt con lông tơ mềm mại. Cảm giác ấm áp đó giống như đang ôm một đống lửa nhỏ, nhưng giống như chiếc lò sưởi tay. Cái nóng là một sự sống mãnh liệt.
Mỏ của chú gà con nhẹ nhàng mổ tay một cái, nhồn nhột. Cậu bóp lấy chiếc mỏ dẹt của chú vịt con, trái , thể liên tưởng sinh vật nhỏ bé với món ăn mà vẫn dùng hàng ngày.
Cậu còn thấy dưa chuột do ông chủ trồng, quả dưa chuột nhỏ xíu, còn bằng ngón tay út của , sờ thấy ram ráp gai góc. Một nhóc chỉ lớn hơn một tuổi đang xách chiếc thùng nhỏ tưới nước cho vườn rau, nhóc đó còn thể gọi tên từng loại rau trong vườn. Những thứ , Nguyên Lâm Độ đều . Những chiếc lá rau non mới mọc trông giống giống với những món từng ăn. Cậu cố gắng nhận mới đoán một phần.
Cậu nhóc đó tặng một nắm hạt giống rau, bảo mang về tự trồng chơi. Lư Tĩnh Thư mua cho một chiếc túi nhỏ thêu hình con hổ, để tự đeo bên , những món quà nhỏ nhận đều bỏ trong đó. Còn cả những viên đá nhỏ, hoa khô mà tự nhặt đường .
Lúc mua túi, còn thấy những sấp vải khi may thành quần áo. Mảnh vải cắt thành những hình thù kỳ dị, trải phẳng bàn, thợ may cầm kim khâu một lát thành một chiếc túi nhỏ.
"A Độ, con xem, thứ đều cần con tỉ mỉ từng chút một." Lư Tĩnh Thư một câu tiếp tục dắt về phía .
Nguyên Lâm Độ từ lúc sinh sống trong nhung lụa, cơm bưng nước rót, thứ đến với quá dễ dàng, thì trân trọng cho . Hoàng đế chiều chuộng , ăn mặc ở của chỗ nào cũng tinh tế, thức ăn ăn liền đổi món mới, quần áo mặc liền vứt may . Những hành vi chiều chuộng con trẻ trong mắt thường thực chất đều đang tiêu hao phúc báo của đứa trẻ. Mà Nguyên Lâm Độ sinh vốn mang theo thiên mệnh. Phúc báo đối với là vô cùng quan trọng.
Cậu là một đứa trẻ thông minh, chỉ là môi trường xung quanh ảnh hưởng đến . Đây lẽ cũng là lý do vì vị lão hòa thượng dẫn . Đây là bước ngoặt mà Nguyên Lâm Độ bắt buộc trải qua, dùng sức là thể can thiệp . Thay vì ngăn chặn ngay từ đầu nguồn, chi bằng để trải nghiệm, đó học cách kiềm chế. Rèn luyện tâm tính qua thực tế, đó mới là điều lâu dài.
Nguyên Lâm Độ suốt dọc đường đều ngoan ngoãn để Lư Tĩnh Thư dắt tay, còn dáng vẻ của một tiểu bá vương nữa. Cậu nếm thử nhiều món ăn vặt bốc khói nghi ngút, tận mắt thấy chúng bàn tay của đầu bếp dần dần thành hình và chín tới. Cậu còn thấy sách in như thế nào, mỗi một công đoạn đều những khác thành. Ông chủ tiệm sách đó còn tặng cho một con chữ khắc gỗ tên của .
Phía một lỗ nhỏ, thể treo lên vật trang trí.
Đây là món quà giản dị mộc mạc nhất mà Nguyên Lâm Độ từng nhận . Chẳng hiểu bé vô cùng yêu thích, Lư Tĩnh Thư bèn dẫn đến một tiệm trang sức khác, nhờ tết cho một chiếc dây thắt nút. Cậu bé liền đeo ngay bên hông tại chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-300-at.html.]
Mấy năm nay triều đình Đại Dung vững vàng, bách tính an cư lạc nghiệp. Trong kinh thành tuy lệnh giới nghiêm, nhưng kéo ngoài vui chơi ban đêm cũng hề ít. Đặc biệt là con phố .
Cuối phố chính là một con sông, ban đêm bên bờ sông treo đầy hoa đăng, đẽ lung linh, náo nhiệt phi thường. Những thương nhân nhạy bén còn dựng sạp nhỏ bên bờ sông để bán hàng.
Sạp bán hoa đăng là của một ông lão râu tóc bạc phơ, đang cầm một thanh tre nhỏ tỉ mỉ chuốt nan tết đèn. Trên sạp của ông đủ loại đèn mười hai con giáp và các kiểu hoa đăng đa dạng. Nguyên Lâm Độ mục tiêu rõ ràng, nhanh chóng tìm chiếc thích.
Lư Tĩnh Thư dắt tay Nguyên Lâm Độ, bé tự xách chiếc hoa đăng hình con hổ nhỏ chọn về phía bờ sông.
Ngồi chiếc ghế đá ven sông, đôi tay mũm mĩm của Nguyên Lâm Độ cầm bút lông, chăm chú suy nghĩ xem nên cái gì. Cậu sang bờ sông đối diện, nơi đó một gia đình bốn đang thả hoa đăng, cha đặt bút chấm mực, vợ và đứa con chen chúc bên cạnh xem. Gương mặt ai nấy đều ngập tràn nụ .
Trong lòng Nguyên Lâm Độ như thứ gì đó bén rễ nảy mầm, chút xúc động, hạ bút xuống:
"Độ nhân diệc độ, tâm hoài từ nguyện." *(Cứu cũng là cứu , trong lòng mang tâm nguyện từ bi)*
Viết xong, tháo vật trang trí nhỏ đeo bên hông , quệt một chút mực ấn xuống. Một chữ "Độ" nhỏ nhắn in hằn mặt giấy.
Cửu hoàng t.ử sinh ngày lễ tắm Phật, đại sư xem bói phán là cát tinh của Đại Dung, gánh vác sứ mệnh tế thế cứu . Hoàng đế lật xem điển tịch, cuối cùng lấy từ câu thiền ngữ của nhà Phật: "Độ nhân giả, độ kỷ dã, độ tâm giả, độ thế dã" tên ban cho .
Nguyên Lâm Độ cuộn tờ giấy , nhét trong bụng con hổ nhỏ.
Khi đến sát bờ sông, mấy tên nội thị cùng đều như lâm đại địch. Lư Tĩnh Thư bất đắc dĩ lắc đầu. Ven sông bắc một cái bục gỗ để thuận tiện thả đèn xuống nước. Nguyên Lâm Độ nâng chiếc hoa đăng nhỏ nhẹ nhàng đặt xuống mặt nước, đẩy khẽ một cái. Con hổ nhỏ bập bềnh trôi về phía , tựa như đang vẫy tay chào tạm biệt .
...
Đêm hôm đó, trong nhiều năm về , Nguyên Lâm Độ vẫn thỉnh thoảng nhớ . Mỗi nhớ đến, cõi lòng ấm áp vô cùng. Ngoại của , dùng phương thức dịu dàng nhất để đưa ngắm nhân gian.
Lư Tĩnh Thư rõ, bản năng thiên bẩm của Nguyên Lâm Độ vốn ở đó, chỉ cần cho tiếp xúc với thế giới bên ngoài là thể đ.á.n.h thức nó. Đứa trẻ linh tính cao như thế , sinh tự gì. Điều phụ thể chính là hướng dẫn.
...
Lúc , phương trượng của Hộ Quốc Tự đang lên các vì tinh tú trời. Chòm vốn mây đen che lấp nay lộ bộ diện mạo, ông chắp hai tay ngực, hé nở nụ :
"A Di Đà Phật."
...
Hoàng đế cả đêm gặp con trai, ngay sáng sớm ngày hôm phái đến đón Nguyên Lâm Độ .
Nguyên Lâm Độ xe ngựa, vẫy vẫy tay với Lư Tĩnh Thù. Lư Tĩnh Thù cũng vẫy tay với bé.
Tạm biệt nhé, nhóc con.
Nguyên Lâm Độ đưa thẳng đến T.ử Thần Điện để đảm bảo Hoàng đế khi bãi triều thể lập tức thấy . Cậu bé ở trong T.ử Thần Điện vô cùng tự tại, hầu bưng đến cho chút điểm tâm và nước uống. Cậu lấy một quyển Phật kinh, thong thả lật xem.
Trên triều đình, bách quan vẫn đang thảo luận về chuyện kỳ Xuân thí . Bọn họ bày một chiêu trò mới. Đó là yêu cầu tách riêng đề thi của nam và nữ. Muốn cùng tham gia thi cử thì , nhưng nữ t.ử thể dùng chung đề thi với nam tử. Lý do bọn họ đưa đường hoàng, ý nữ t.ử cách học tập khác biệt, dùng chung một đề thi sẽ chịu thiệt.
Đám nữ quan triều đồng loạt trợn trắng mắt.
Phi! Bàn tính của các suýt nữa thì đập thẳng mặt bọn . Bây giờ đòi đề thi khác , tiếp theo chắc chắn sẽ phương thức tuyển chọn cũng khác . Cuối cùng, những chức vị quan trọng đều giữ cho đám bảo bối của các , còn những việc râu ria thì ném cho nữ t.ử chứ gì. Nghĩ lắm!
Các nữ quan lấy Diệp Phùng Xuân đầu lũ lượt bước khỏi hàng, biểu thị nữ t.ử ngại dùng chung một bộ đề thi, sẵn sàng tiếp nhận thử thách , chiếm chút hời nào của nam tử. Cứ công bằng chính trực là nhất.