"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 307:𝕮

Cập nhật lúc: 2026-06-19 11:45:37
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Sào Vũ đầu óc choáng váng.

"Hì..."

thấy Ôn Vãn Đường khẽ một tiếng mới hồn, tiếp đó cả khuôn mặt đỏ bừng lên.

"Ôn , nghỉ ngơi , tỷ về phòng đây."

Diệp Sào Vũ chân tay lóng ngóng chạy trối c.h.ế.t về phòng ngủ của , lúc vẫn còn thấy tiếng của Ôn Vãn Đường. Diệp Sào Vũ cảm thấy cả chút nào. Nhà cô đến cả thị nữ cũng là luyện võ, cô từng chứng kiến qua cái cảnh tượng bao giờ. Có điều, Ôn Vãn Đường cũng quá đỗi đáng yêu và xinh . Diệp Sào Vũ thậm chí ý định đưa tay xoa đầu cô , cô dùng chút lý trí còn sót để kiềm chế bàn tay đang rục rịch của .

Trời đất ơi.

A a a a a...

Diệp Sào Vũ vùi mặt trong chăn, sức đ.ấ.m mạnh gối hai nhát.

...

Những ngày tháng học quy củ đối với các tú nữ mà là vô cùng tẻ nhạt và vô vị.

Vị Triệu ma ma dạy quy củ tìm chút ít sự tự tin bọn họ. Quả nhiên, là vấn đề ở bà, mà là do cái đầu gỗ của Lư Bạch Chỉ thôi.

Triệu ma ma và mấy bạn già của bàn bạc nhiều , cuối cùng cũng vạch một lộ trình học tập thiết kế riêng cho Lư Bạch Chỉ. Lư Bạch Chỉ dần dần cải tạo thành cái dáng vẻ thể lọt mắt của Triệu ma ma. Tuy thể sánh bằng những danh môn quý nữ , nhưng ít sẽ còn xuất hiện cái tình trạng thấy loan giá của Hoàng đế mà vẫn đực mặt đó nữa.

Triệu ma ma trong lúc chịu đựng sự dằn vặt tìm Bích Lạc, uyển chuyển bày tỏ nhận định của :

"Cô nương, lễ nghi của Lư tiểu thư học ở nhà chút khác biệt, cần tốn thêm nhiều thời gian để sửa đổi, chẳng rõ phía nương nương gấp gáp lắm ."

"Ma ma đừng lo lắng, cứ từ từ dạy bảo là , tình hình của Lư tiểu thư, nương nương đều rõ."

Trong lòng Triệu ma ma nhẹ nhõm đôi chút, trở về liền tìm bạn già của để trút bầu tâm sự. Người bạn già tò mò rốt cuộc đáng sợ đến nhường nào mà khiến bà như , Triệu ma ma dứt khoát sắp xếp cho bà một tiết học.

Người bạn già của bà là Mộc ma ma, vốn việc ở Ty Tẩm Cục, phụ trách dạy dỗ quy củ thị tẩm cho các phi tần. Mộc ma ma liền đem tuyệt kỹ sở trường về ánh mắt và nghi thái dạy. Các nương nương từng bà dạy qua ai nấy đều khen ngợi là hữu dụng. Kết quả, một động tác ánh mắt lưu chuyển đẽ, qua sự biểu diễn của Lư Bạch Chỉ liền biến thành trò trợn trắng mắt. Nhãn cầu của cô dường như theo sự điều khiển của bản cho lắm.

Cũng may vị tiểu thư cần hầu hạ bệ hạ, nếu khi bệ hạ kinh động mất.

Dạy xong tan học, Triệu ma ma đến dò hỏi thành quả . Kết quả là hỏi một câu cũng ai thèm hé răng nửa lời. Lư Bạch Chỉ ánh mắt né tránh. Mộc ma ma ánh mắt đảo liên hồi, chỉ lập tức trốn chạy.

Thế nhưng, Triệu ma ma vất vả lắm mới lừa... , bắt một chiếc cọc cứu mạng, thể dễ dàng buông tha cho bà . Mộc ma ma ôm giữ thái độ một vui bằng cùng vui, liền bảo Triệu ma ma lôi kéo cả Khúc ma ma cuộc nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-307.html.]

Khúc ma ma vốn luôn sai dịch ở Ty Vi Ty, hiện tại đang ở trạng thái bán thoái ẩn. Đám học trò tay bà đứa nào đứa nấy đều tiền đồ, chuỗi ngày của bà vô cùng thư thái. Khúc ma ma nổi tiếng là trí nhớ siêu quần, những từng gặp qua, những văn thư từng qua tay, bà đều quá mục quên. Những hồ sơ cũ từ mấy chục năm bà vẫn thể nhớ nhiều chi tiết trong đó, Hoàng hậu chỉnh đốn hậu cung, bà góp ít công sức.

Biết Hoàng hậu ý định để Lư Bạch Chỉ Thượng Cung Cục, bà cũng giấu nghề, đem hết bản lĩnh dạy học trò của để dạy Lư Bạch Chỉ. Lư Bạch Chỉ y tá cũng nhiều năm , những điều Khúc ma ma giảng giải và những thứ cô dùng đến khi việc nhiều điểm tương đồng. Cô cuối cùng cũng thể nở mày nở mặt một phen.

Khúc ma ma dạy bảo nghiêm túc, cô học hành cũng nghiêm túc, còn thể suy một ba. Ba vị ma ma đều cảm thấy vô cùng ái ngại và vui mừng. Triệu ma ma nắm chặt lấy tay Khúc ma ma buông , bà hận thể lập tức đóng gói Lư Bạch Chỉ gửi thẳng qua đó ngay bây giờ. Sau khi tiễn Khúc ma ma về, bà dừng một khắc nào mà tìm Bích Lạc ngay.

Bích Lạc đối với việc cũng vui mừng thấy thành quả. Phát hiện Lư Bạch Chỉ sở trường, Hoàng hậu nương nương mới thể sử dụng cô một cách nhất. Sống ở trong cung, điều cốt yếu đầu tiên chính là: bản giá trị sử dụng.

...

*Rắc*

Ôn Vãn Đường cầm chiếc kéo bạc tinh xảo, cắt phăng một bông hoa. Hoa tuy , nhưng ăn nhập với tổng thể của bình hoa . Không thể cho nó tăng thêm phần sắc sảo, thì chính là thứ vô dụng. Cô từ nhỏ rõ, những thứ vô dụng thì cần thiết giữ . Nếu như vô dụng, chướng mắt mà còn độc, thì tiễn nó đến nơi nó nên đến. Điều quan trọng là, bẩn tay của chính .

Ôn Vãn Đường xòe lòng bàn tay , ánh trăng xuyên qua cửa sổ rọi lòng bàn tay cô. Cô hờ hững nắm , đưa một quyết định. Mặt trăng thuộc về cô, một ai thể cướp .

Ôn Vãn Đường từng gặp qua Thái tử. Đó là chuyện của một năm , cô và mẫu phố để chọn lựa trang sức, vặn chạm trán Thái t.ử và bọn Vinh Thế Luật ngoài vui chơi. Thiếu niên cho dù mặc y phục bình thường cũng cách nào che giấu khí chất thiên bẩm của . Ôn Vãn Đường lén lút thấy bọn họ trò chuyện, hóa chọn quà tặng cho các chị em gái trong nhà. Cô một mặt chọn đồ, mặt khác lén lút quan sát vị thiếu niên đó.

Mẫu sắm sửa thêm cho cô chút của hồi môn, nên ngày hôm đó mua nhiều thứ. Gã sai vặt theo để cất đồ, đám nha cũng mỗi bê xách một món. Lúc trở về, ngang qua một gian sương phòng, bên trong đột nhiên lao một thị nữ, lệch mà lao sầm cô. Cô mất kiểm soát ngã chúi sang một bên.

Phía bên đó đang đặt chậu cây cảnh hồng ngọc phỉ thúy quỳnh chi, vốn là đặc sắc của cửa tiệm , cô và mẫu lúc bước cửa còn ngắm nghía khen ngợi qua. Toàn bộ cây điêu khắc bằng bích ngọc, phía dùng phỉ thúy và bảo thạch thành hình dạng của lá cây và hoa, hào quang rực rỡ, đẽ vô ngần. Thế nhưng những cành nhánh điêu khắc bằng phỉ thúy bích ngọc đó vô cùng sắc nhọn. Khuôn mặt cô đang hướng thẳng cành cây sắc nhọn đó mà ngã xuống, xung quanh bất kỳ vật gì để thể bám víu cản lực . Nếu như ngã xuống đó, cô nhất định sẽ hủy dung mạo.

Cô tuyệt vọng nhắm nghiền mắt , bỗng nhiên cảm thấy vòng eo thắt chặt, khoảnh khắc tiếp theo liền kéo một vòng ôm ấm áp.

"Cô nương, cẩn thận."

Chỉ trong một cái chớp mắt, đó buông cô , bên tai vang lên giọng ôn hòa dễ . Cô ngẩng đầu lên vặn chạm đôi mắt màu hổ phách của vị thiếu niên.

Mẫu lao tới ôm chầm lấy cô, kiểm tra từ xuống . Chỉ kịp lời cảm tạ với vị thiếu niên đó một tiếng, cùng bằng hữu xuống lầu . Mẫu cứ ngỡ cô dọa cho khiếp đảm, vội vàng đưa cô về nhà, còn mời đại phu đến chẩn mạch kê cho cô đơn t.h.u.ố.c an thần.

Thực , cô hề dọa sợ. Cô chút hưng phấn. Hương thơm từ vòng ôm của vị thiếu niên cứ vương vấn mãi nơi cánh mũi cô chịu tan . Giống như hương trầm thủy giống như hương gỗ thông mang theo chút vị đắng nhẹ, cô lúc đó nép sát lồng n.g.ự.c của vị thiếu niên, dường như còn ngửi thấy hương tre thanh đạm khi tắm bằng nước lan thang. Trong đó còn phảng phất chút vị ngọt của mứt mai ngâm đường. Phải , bọn họ lúc trò chuyện qua, mới mua mứt mai mới , mỗi đều ăn liền mấy quả, răng đều sắp ê buốt hết cả .

Ôn Vãn Đường yêu thích hương thơm, cũng hiểu về hương. Cô ở nhà thử nghiệm điều chế nhiều , cuối cùng cũng cái mùi hương ngửi thấy ngày hôm đó. Cô còn cho thêm vài vị hương liệu bản thích dùng trong đó. Cái mùi hương độc đáo đó khiến cô chìm đắm. Cô đặt tên cho loại hương là: **Nguyệt Phách Ngưng Lộ**.

Từ đó về , cô chỉ sử dụng loại hương liệu , chỉ đốt ở trong phòng, mà còn dùng nó để xông quần áo, trong túi hương cũng là cái mùi hương .

Tiến cung , những thứ đó tạm thời thể dùng đến, nhưng cô sẽ nhanh chóng gặp vị thiếu niên đó thôi. Nghĩ đến đây, Ôn Vãn Đường vui vẻ híp mắt , giống như một con mèo nhỏ sắp sửa buồn ngủ khi ăn cá . Mặt trăng của cô, chỉ thể thuộc về một cô thôi.

Còn về chuyện ngày hôm đó, đương nhiên là một sự tình cờ. Chủ tiệm gửi một phần lễ tạ hậu hĩnh đến phủ của họ, còn vị thị nữ đó chủ nhà đem bán khẩn cấp. Còn về phần chủ nhà là ai, chủ tiệm cũng . Thế nhưng, Ôn Vãn Đường rõ. Cái mùi hương vương vị thị nữ đó, cô từng ngửi thấy một kẻ.

Người khác ước chừng là , chứ Ôn Vãn Đường cô, là kẻ thù dai nhất đời.

Loading...