"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 328:ᴀ
Cập nhật lúc: 2026-06-20 15:02:11
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lư Tĩnh Thù cái âm thanh dọa cho lùi phía một bước. Thình lình xuất hiện một cái giọng xa lạ, bà chẳng chút chuẩn nào trong lòng cả.
Bà định thần một chút, bắt đầu quan sát cái gian ở mặt của . Lúc gian còn là một mảnh sương mù m.ô.n.g lung nữa , cái nhà kho nguyên bản biến mất tăm mất tích, thế đó chính là một cái điền trang trang viên nhỏ núi nước nhà cửa đàng hoàng. Bà hiện tại đang ở bên ngoài cổng lớn, ở cửa lớn một cái vật thể màu vàng nhạt khói sương bao phủ vây quanh.
Bà bước tới gần hơn một chút, khói sương tản bớt, lộ bộ diện mạo. Đó chính là một cái chiếc rương lớn thắt một cái nơ bướm. Cái động tĩnh nhỏ chính là phát từ bên trong cái thứ đấy chứ. Giờ đây ở bên trong truyền những tiếng thùng thùng vô cùng quy luật từng chặp từng chặp một, đổ cũng khá là lễ mạo (lịch sự).
Lư Tĩnh Thù thong thả bước qua đó, cởi bỏ cái nơ bướm màu hồng phấn ở bên .
—— Bùm!
Pháo hoa nổ vang giữa trung, chiếc rương mở toang , bong bóng bay vút lên trời. Những dải ruy băng sắc màu từ trung rơi rụng xuống , ở bên trong chiếc rương ánh hào quang kim quang lấp lánh tỏa sáng, chút chói lòa cả mắt. Lư Tĩnh Thù đưa tay lên che chắn mắt.
Đến khi luồng ánh sáng kim quang biến mất , bà thấy ở chính giữa chiếc rương một cô nhóc tỳ mặc một bộ váy bồng bềnh màu hồng phấn đang chễm chệ ở đó, đầu búi một cái chỏm tóc nhỏ buộc hai cái cục bông tròn xoe màu hồng phấn. Cô nhóc ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên hướng về phía Lư Tĩnh Thù toe toét, dang rộng hai cánh tay : “Hắc hắc, chủ nhân (chủ nhân kêu ngọng thành chủ ngân/chủ diền), ôm ôm nào.”
Lư Tĩnh Thù cái khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nhóc so với nguyên chủ lúc còn nhỏ quả thực là giống như đúc từ một khuôn , chút đặt tay để bế nữa. Đến cả Vinh Cẩn Dao cũng thể giống đến mức , tự sinh đổ cũng chẳng thể sinh đứa nào giống đến nhường cơ chứ. Nhìn qua cùng lắm là mới năm tuổi đầu mà thôi.
"Chủ nhân (chủ diền/chủ ngân)~" Giọng của cô nhóc tỳ nồng đượm mùi sữa, chút hữu hạn nghi hoặc cớ Lư Tĩnh Thù chịu ôm lấy .
Lư Tĩnh Thù im bất động tại chỗ, chằm chằm cái khối nhỏ nhắn mà đ.á.n.h giá, bà dám tin tưởng nổi, đây chính là tên trợ thủ mà Bạch Lam tìm kiếm gán ghép cho bà chắc. Cái trò đùa xem chút quá đà đấy nhé, Bạch Lam ngày càng trở nên đáng tin cậy chút nào .
Cô nhóc tỳ thấy Lư Tĩnh Thù hề chút phản ứng nào hưởng ứng , ở trong đôi mắt nhanh chóng dâng lên những giọt nước mắt, nhanh đong đầy một bọc nước mắt sắp sửa trào ngoài mất .
“Chủ nhân ghét bỏ con , hu hu hu...”
Đứa bé gái phấn điêu ngọc trác mặc bộ váy bồng bềnh màu hồng phấn, tủi âm thầm nức nở nhỏ giọng. Cái loại âm thanh càng khiến cho xót xa nhức nhối trong lòng.
Bản năng chăm sóc con trẻ nhiều năm của Lư Tĩnh Thù trỗi dậy, bà cúi bế đứa trẻ lòng, điêu luyện dỗ dành: “Không ghét bỏ, ghét bỏ mà, ngoan ngoãn đáng yêu như thế , thích còn kịp nữa là.”
"Thật thế ạ (Tôn đô ma)?" Đôi mắt to tròn ngập tràn sương mù chớp chớp liên tục.
Lư Tĩnh Thù gật đầu: “Thật mà, thật mà.”
Đứa nhỏ dễ dỗ, nó điêu luyện ôm lấy cổ bà, nín mỉm .
Lư Tĩnh Thù nhận mệnh bế đứa trẻ bên trong. Đứa trẻ tại , cứ mang cho bà một loại cảm giác vô cùng quen thuộc, khiến bà nỡ tổn thương nó.
"Được , nhóc con, tiên để xem xem nơi những đổi gì cái ." Lư Tĩnh Thù đẩy cánh cổng viện .
Ái chà hửm, Bạch Lam hào phóng hơn nhiều đấy nhé. Tổng thể còn là cái dáng vẻ của một cái nhà kho rách nát nữa . Nhà cửa thế mà là kết cấu bằng gỗ, còn những đường nét chạm khắc hoa văn vô cùng tinh mỹ, trong viện cầu nhỏ nước chảy, hành lang gấp khúc chín lối, còn cả những chú chim sẻ ngũ sắc đang nhảy nhót líu lo ở trong đó nữa.
"Chủ nhân, những thứ đều là do con đấy, thích ?" Đứa bé gái hỏi.
Hóa là do cái nhóc con , ngay là Bạch Lam cái đầu não thông minh mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-328.html.]
"Thích, vất vả cho ngoan ngoãn . Con tên , đừng gọi là chủ nhân nữa, cứ gọi là..." Lư Tĩnh Thù chịu nổi một đứa trẻ mở miệng là một tiếng chủ nhân hai tiếng chủ nhân, điều đó dễ bà liên tưởng đến một nhóm sở thích đặc thù nào đó.
"Nương , Mami!" Lư Tĩnh Thù còn dứt lời đứa bé gái ngắt lời , xem hai cái danh xưng cô nhóc âm mưu dự tính từ lâu.
Lư Tĩnh Thù cảm thấy gọi là tổ mẫu thì sẽ thích hợp hơn, nhưng đứa trẻ cứ khăng khăng cố chấp, bà nghĩ nghĩ một lát cũng từ bỏ sự phản kháng. "...Tùy con , con tên là gì?" Lúc bà vẫn ý thức một cái danh xưng sẽ mang lực sát thương to lớn đến nhường nào.
"Con tên." Đứa bé gái tủi vân vê mấy ngón tay , đôi mắt to tròn ngập tràn sự khát vọng.
"Vậy để đặt cho con một cái tên nhé?" Lư Tĩnh Thù lĩnh ngộ ý tứ của nó, thử dò xét hỏi.
"Dạ !" Đứa bé gái vui mừng vỗ tay, chút do dự đồng ý ngay.
"Ừm, để suy nghĩ một chút xem nào." Lư Tĩnh Thù dắt tay nó thong thả bước . Đứa trẻ cũng ngoan ngoãn để cho bà dắt, cứ thế nhảy nhót tưng bừng bước về phía .
"Vậy thì lấy theo họ của , gọi là Lư Niệm An nhé, sẽ gọi con là An An, ." Lư Tĩnh Thù suy nghĩ một hồi lâu mở miệng . Để biểu thị sự tôn trọng, Lư Tĩnh Thù xổm xuống đất đôi mắt của nó.
"Dạ , An An thích lắm ạ." Lư Niệm An cái tên thì vô cùng khai tâm, trực tiếp thơm một cái lên mặt Lư Tĩnh Thù. Cái đứa trẻ tự lai chúc (tự nhiên quen ) một cách quá mức đấy nhé. Lư Tĩnh Thù thậm chí còn hoài nghi nó vốn dĩ quen từ nữa.
"Con là chỉ thể ở trong gian , là thể ngoài hả?" Lư Tĩnh Thù lúc cũng vội vã kiểm tra gian nữa, dù thì cũng đem cái đứa nhỏ sắp xếp thỏa cái .
"An An thể ngoài ạ, An An theo nương." Lư Niệm An đằng chân lân đằng đầu, đem cả khuôn mặt nhỏ nhắn vùi trong lòng Lư Tĩnh Thù, áp sát cổ bà, ấm áp vô cùng.
Cái đứa trẻ thực sự là quá mức chân thực , chắc chắn là một đứa trẻ bằng xương bằng thịt thật sự đấy chứ? Lư Tĩnh Thù đưa tay lên véo véo cái cánh tay nhỏ nhắn của nó, cảm giác tay sờ thực sự , quả thực đúng là da thịt thật sự.
"Vậy con tiên cứ ở chỗ đợi một lát, sắp xếp thỏa xong xuôi thì sẽ dẫn con ngoài." Lư Tĩnh Thù đây một đứa trẻ bình thường, nhưng nếu đem một cái đứa nhỏ năm tuổi bỏ một ở trong gian thì bà cũng yên tâm nổi.
"Thế tối đến An An thể cùng nương ngủ chung một giường ạ?" Lư Niệm An nhỏ giọng đưa yêu cầu.
"Mấy ngày thì , đợi đến khi xong cái phận của con thỏa thì mới thể." Lư Tĩnh Thù hoài nghi Bạch Lam đang thuê mướn lao động trẻ em nữa, cái đứa trẻ là thực sự mới năm tuổi đầu đấy chứ. Hoặc giả là một con tiểu yêu quái mới tu luyện thành hình , Bạch Lam lừa gạt tới đây? Chậc chậc, Bạch Lam đúng là việc của con mà.
Lư Tĩnh Thù nghĩ nghĩ càng thêm xót xa yêu thương cái đứa nhỏ hơn, còn về phần nó thể những việc gì, dù dạo gần đây cũng cần vội vã, thể từ từ tính , cứ để cho đứa trẻ tập quen một chút cái .
"An An, chúng xem xem diện mạo của Bách Thảo Viên , con là tới đây từ lúc nào thế?" Lư Tĩnh Thù dắt tay Lư Niệm An bước bên trong.
“An An cũng là mới tới nơi thôi ạ.”
"Mới tới?" Lư Tĩnh Thù nghi hoặc, đứa trẻ là tinh quái ở trong viện, thế mà là từ bên ngoài tới đây. Bạch Lam thuê mướn lao động trẻ em là bằng chứng xác thực (thực chùy) nhé.
"Ừm... Ừm, An An là mới tỉnh ạ." Lư Niệm An chột thè thè cái lưỡi nhỏ nhắn , nhanh chóng đổi giọng. Lúc tới đây Bạch Lam ngàn dặn dò vạn căn dặn, cô nhóc thể mới tới nơi một cái là để lộ sơ hở nha, hy vọng nương chú ý tới.
Lư Tĩnh Thù chút hồ nghi liếc nó một cái, Lư Niệm An vô tội ngược trở , khiến cho bản trông càng thêm phần đáng thương đơn thuần hơn một chút. Lư Tĩnh Thù chỉ đành đem sự nghi hoặc đè nén xuống . Đứa trẻ còn nhỏ tuổi như thế thì hiểu cái gì cơ chứ, ước chừng là do bản nghĩ ngợi quá nhiều mà thôi.
"Nương , xem, ở chỗ còn cả xích đu nữa đấy nhé, thư phòng cũng sửa đổi thành cái dáng vẻ yêu thích kìa." Lư Niệm An đóng vai một hướng dẫn viên du lịch vô cùng đạt tiêu chuẩn, dốc hết sức lực giới thiệu cho Lư Tĩnh Thù , mưu đồ đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của bà.
Lư Tĩnh Thù nương theo hướng bên ngoài. Cái nhà kho nhỏ biến thành một cái viện bảo tàng lớn . Súng điểu đổi thành đại pháo nhé, đồ đạc ở bên trong tăng thêm ba liền, liếc mắt một cái mãi chẳng thấy điểm cuối cả.
“Nương lấy đồ vật gì, An An đều thể giúp chép (copy) nhân bản hết đấy nhé.”
Lư Tĩnh Thù: Giống như khúc nhạc tiên, lỗ tai bỗng chốc bừng sáng. Những năm bà sắp sửa biến thành một cái máy photocopy luôn , giờ đây rốt cuộc cũng giải phóng , khai tâm quá mất thôi.
Thế nhưng nghĩ tới một loại khả năng nào đó, Lư Tĩnh Thù tài nào khai tâm nổi nữa . Bạch Lam hào phóng đến như thế , là đang cái âm mưu quỷ kế gì đấy chứ. Hoặc giả nên , cái tiểu thế giới trong tương lai dứt khoát là sẽ còn những chuyện kỳ quái hơn nữa xuất hiện, cho nên mới chuẩn nhiều đồ đạc đặt ở nơi đến như thế. Nghĩ kỹ mà thấy kinh hãi rợn tóc gáy (tế tư cực khủng).
Thế nhưng cái việc đem hỏi Lư Niệm An thì hiển nhiên là tác dụng gì , Lư Tĩnh Thù chỉ thể từ những nơi khác để dò la tìm kiếm thông tin mà thôi.