"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 354:"

Cập nhật lúc: 2026-06-21 05:43:09
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ồ ồ, hả?”

 

Lời của Lư Tĩnh Thù khiến Lưu đại phu hoang mang đường nào mà , vì thế ông cứ ngây tại chỗ hề cử động.

 

"Đi chứ, xem xem nào." Lư Tĩnh Thù đưa tay kéo ông một cái.

 

Lưu đại phu mang một tâm thế thấy c.h.ế.t sờn bước chân qua đó.

 

 

 

 

 

 

 

​Đây là cái mạch khó bắt nhất trong suốt cả sự nghiệp đại phu của ông.

 

​Bắt mạch xong, ánh mắt ông qua thấy vô cùng thanh thoát rõ ràng.

 

​"Thế nào ông?" Lư Tĩnh Thù mở miệng hỏi.

 

​"Khỏi , mạch đập vô cùng mạnh mẽ lực, so với gặp còn hơn nhiều." Lưu đại phu đầu tiên thành thành thật thật, lão lão thực thực như thế . Nói thật lòng, lúc chính ông cũng trốn tuốt phía lưng Lư Tĩnh Thù. Quá đỗi tà môn .

 

​"Ồ, cái đúng là một đại hảo sự nha, Linh ca nhi khang phục , cái mau chóng thư báo tin cho Vương gia mới , ông nhất định sẽ vui mừng khôn xiết."

 

​"Dạ đúng, lát nữa con sẽ sai gửi thư ngay." Cố Hạc Linh mỉm gật đầu.

 

​Lư Tĩnh Thù tiếp tục quan sát trạng thái của . Bà bắt đầu lảm nhảm dông dài sang những nội dung mấy liên quan, từ chuyện ăn mặc những ngày qua, tới việc nhậm chức, kéo sang chuyện thuở nhỏ của , tóm là tuyệt đối hé răng nửa lời bàn tới chuyện kết hôn.

 

​Cuối cùng vẫn là Cố Hạc Linh chịu nổi mở miệng hỏi : “Lão phu nhân, chuyện hôn sự của con và Dao nhi, liệu cần đồng thời cáo tri cho ngoại tổ mẫu ?”

 

​"Sao tự dưng bàn tới chuyện ?" Lư Tĩnh Thù giả vờ như hiểu.

 

​"Vinh tổ mẫu chẳng , nếu như thể con lên là thể thành hôn ?" Cố Hạc Linh về phía bà, ngữ khí vô cùng nghiêm túc.

 

​"Ây da, cái chẳng là hiểu lầm lớn , lúc nãy là hôn sự của Đại Hoàng cơ mà. Đại Hoàng trận đại nạn may mắn thoát c.h.ế.t, cùng với con Nhị Hoan nhà hàng xóm tình đầu ý hợp, bọn chuẩn lập một cái giao kèo lớn để chúc mừng cho nó một phen. Con nếu như mang bệnh trong tự nhiên là thuận tiện qua đó . Giờ thì , Linh ca nhi đến lúc đó cũng nhớ tới dự đấy nhé."

 

​Lư Tĩnh Thù đem những lời thoại sớm nghĩ sẵn ở trong đầu ngoài.

 

​Bà tận mắt thấy cơ mặt của Cố Hạc Linh một khoảnh khắc vặn vẹo biến dạng, trong mắt ánh lên sắc đỏ chớp tắt liên tục. Tiếp đó khung cảnh xung quanh bắt đầu vặn vẹo biến đổi, giống hệt như một thước phim đang tua ngược . Lư Tĩnh Thù nhận bản đang một lực lượng bất khả kháng kéo lùi phía .

 

​Đến khi thứ bình lặng trở , bà phát hiện bản và Vinh Cẩn Dao đều đang xe ngựa. Cái trở về thời điểm mới đặt chân đến Cố phủ ?

 

​Hảo gia hỏa, đáp án hợp ý một cái là liền tải cốt truyện cho chơi từ đầu luôn, đúng là bản lĩnh thật đấy.

 

​"Nương, tới nữa , chính là như thế đấy ạ."

 

​"Suỵt!"

 

​Lư Tĩnh Thù cầm miếng bánh ngọt bên cạnh lên đặt xuống. Ôi chu choa mạ ơi, cái chính là một cái động tác lúc nãy bà từng qua nha, như , bà vốn dĩ hề khống chế ?

 

​Vinh Cẩn Dao phản ứng chậm hơn bà vài nhịp, khi định thần liền ôm chặt lấy cánh tay của bà mà run rẩy bần bật. Cái loại trải nghiệm nếm qua một đủ để ghi nhớ suốt cả cuộc đời . Cái động tác , lúc nãy cũng hề . Chẳng lẽ bà và Vinh Cẩn Dao chịu sự ảnh hưởng nữa ?

 

​Đã như , hôm nay bà sẽ thử một xem cái gã màn rốt cuộc bản lĩnh to lớn đến nhường nào. Chẳng chỉ là vòng lặp thôi , cứ coi như dẫn con gái mở mang tầm mắt . Có thứ nhất thì sẽ thứ hai, vạn nhất bản ở bên cạnh, một Vinh Cẩn Dao đối mặt thì cô cũng thể một sự chuẩn tâm lý hơn.

 

​"Dao nhi sợ, nương dẫn con chơi một trò chơi lớn, cứ coi như là một giấc mộng cảnh , mộng tỉnh thì thứ sẽ kết thúc thôi." Lư Tĩnh Thù nhẹ giọng an ủi cô, tiếp đó dắt tay bước thẳng xuống xe.

 

​Suốt chặng đường vẫn gặp những con quen thuộc đó với dáng vẻ quen thuộc đó, đám nha thị vệ quản gia đều vẫn mang cái bộ dạng kỳ kỳ quái quái như cũ. Điều khiến cho lòng Lư Tĩnh Thù càng thêm phần khẳng định chắc chắn.

 

​Nào ngờ khi bước phòng phát hiện một con cá lọt lưới. Lưu đại phu. Người ông rõ ràng là ngây dại , cứ giữ nguyên cái tư thế ban đầu mà im một chỗ hề cử động. Khóe mắt ông thấy Lư Tĩnh Thù bước phòng, giống như thấy vị cứu tinh của đời , ông cụ vọt một cái liền trốn tuốt phía lưng bà.

 

​"Lưu đại phu ông? Tình hình Linh ca nhi thế nào ?" Lư Tĩnh Thù nương theo quy trình của mà diễn tiếp, đối với sự sức hiệu ám thị của Lưu đại phu thì ngơ như thấy. Để thử nghiệm, đành ủy khuất ông cụ . Hy vọng khả năng chịu đựng tâm lý của ông cụ đủ mạnh mẽ .

 

​"Sinh cơ cạn kiệt, mạng chẳng còn bao lâu nữa."

 

​Lời của Lưu đại phu dứt, ở trong phòng giống như trời sập xuống tới nơi mà bắt đầu lóc t.h.ả.m thiết gào rống lên:

 

​"Thiếu gia, ngài biến thành cái bộ dạng cơ chứ."

 

“Đại nhân ~”

 

“Hu hu hu, cái thiếu gia nhà mà khổ cực thế cơ chứ.”

 

​Lão quản gia đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa đầm đìa, Lư Tĩnh Thù đều lo lắng xem ông đem bãi nước mũi quẹt lên Cố Hạc Linh nữa kìa. Nói cũng , bản lão quản gia liệu còn thể lóc t.h.ả.m thiết đến cái mức độ nữa? Ý thức của ông trở về chắc sẽ cảm thấy mất mặt đến mức dám mặt ai nữa cho xem.

 

​"Lão phu nhân, Dao nhi tiểu thư, cầu xin hai hãy cứu lấy thiếu gia nhà với ạ." Lão quản gia quỳ sụp đất dập đầu bình bịch, giống như thể bản đau là gì .

 

​"Cứu lấy thiếu gia với ạ."

 

“Cứu lấy thiếu gia với ạ.”

 

​Tất cả đều hướng về phía ba Lư Tĩnh Thù mà quỳ sụp xuống, bắt đầu dập đầu bình bịch bình bịch.

 

​Lư Tĩnh Thù: ... Cái gã , cái chiêu đạo đức bắt cóc chơi cũng khá là trơn tru đấy chứ.

 

​Giống như là để hưởng ứng theo lời của bọn họ, Cố Hạc Linh bỗng nhiên ho khan lên một trận vô cùng dữ dội, tiếp đó nôn một ngụm m.á.u lớn.

 

​"Thiếu gia!"

 

“Thiếu gia, ngài ?”

 

"Dao nhi tiểu thư, cầu xin cô hãy cứu lấy thiếu gia ạ, chỉ cô mới thể cứu ngài thôi." một tên nha trực tiếp đưa tay nắm chặt lấy ống tay áo của Vinh Cẩn Dao, lóc một cách vô cùng t.h.ả.m thương.

 

​"Nương!" Vinh Cẩn Dao vùng vẫy thoát , phát hiện lực tay của tên nha vô cùng lớn.

 

​Lư Tĩnh Thù đưa tay một cái gạt phắt cô một bên. Này tử, chuyện thì cứ chuyện, động tay động chân như lịch sự nhé.

 

​"Không thể nào, tuyệt đối cho phép con gái của gả cho một tên ma bệnh dặt dẹo . Dao nhi, chúng ."

 

​Khoảnh khắc tiếp theo Lư Tĩnh Thù bỗng nhiên nổi giận bạo phát, lập tức đanh nét mặt buông lời độc địa, dắt tay Vinh Cẩn Dao bước thẳng ngoài. Kết quả mới đặt chân khỏi phòng, cảnh vật xung quanh liền nhanh chóng co rút . Lư Tĩnh Thù cảm nhận một cảm giác chóng mặt nhẹ.

 

​Khoảnh khắc tiếp theo, bà trở xe ngựa .

 

​Hừ! Lư Tĩnh Thù tức đến mức bật thành tiếng.

 

​"Dao nhi, nếu cho thì chúng cứ ở xe ngựa ." Lư Tĩnh Thù hạ quyết tâm xuống xe nữa, còn ung dung thong thả lấy lò sưởi và ấm bắt đầu đun nước pha .

 

​Chuẩn xong xuôi, bà đưa tay từ trong chiếc hộc tủ bên cạnh lấy một chiếc ngọc như ý đặt ở trong tay để mân mê ngắm nghía.

 

​Khoảnh khắc tiếp theo, cửa xe ngựa bỗng nhiên kéo mở , gương mặt nhăn nhó như khổ qua của lão quản gia đập ngay mắt. Lư Tĩnh Thù đợi ông mở miệng lời nào, vớ ngay chiếc ngọc tao đầu ném thẳng qua, nhanh chóng kéo sập cửa xe , còn cài luôn cả chốt cửa nữa.

 

​"Lão phu nhân, Dao nhi tiểu thư, xin hai hãy thiếu gia nhà một cái mà, hu hu." Cửa xe ngựa đập rầm rầm.

 

​"Lão phu nhân, cầu xin hai đấy."

 

​Bịch! Bịch! Bịch! Cái chắc hẳn là âm thanh của đang dập đầu xuống đất .

 

​"Dao nhi tiểu thư, cô và thiếu gia cùng lớn lên từ nhỏ, cô đành lòng ngài c.h.ế.t trẻ khi tuổi đời còn xanh như ?"

 

​"Dao nhi, vô nữa thì đưa tay bịt tai con." Lư Tĩnh Thù thấy Vinh Cẩn Dao chút khó chịu bèn lên tiếng nhắc nhở cô.

 

​"Dao , khụ khụ khụ... mở cửa , cho thấy một lát ."

 

​Lư Tĩnh Thù quả thực ngờ tới, Cố Hạc Linh tự bước ngoài luôn . Cái là đang mang trọng bệnh quấn cơ đấy, thế mà thể ở trong một thời gian ngắn như chạy tận đây , đúng là dễ dàng gì nha. Cái là dùng phép dịch chuyển tức thời để bay đây đấy chứ.

 

​"Thiếu gia, thiếu gia, chú ý thể ngài ơi."

 

"Dao nhi tiểu thư, lão nô dập đầu lạy cô , cầu xin cô, hãy cứu lấy thiếu gia mà." Giọng mang theo tiếng nghẹn ngào của lão quản gia vang lên.

 

​" thế đấy, mà tuyệt tình thế . Trương mắt chỗ c.h.ế.t ?" một âm thanh xa lạ truyền đến, xem cả nhân vật qua đường tham gia diễn vai đây.

 

​" thật là, con gái gả chồng là chuyện kinh thiên địa nghĩa, mối hôn sự đến nhường nào cơ chứ."

 

“Chậc chậc, cái loại nữ t.ử vô tình vô nghĩa như thế , rước về nhà cũng chẳng để cái tích sự gì.”

 

“Sao mà ác độc thế .”

 

“Sao mà ác độc thế .”

 

“Sao mà ác độc thế .”

 

​Mấy cái âm thanh cứ thế vang vọng đảo lộn ở trong xe ngựa, còn cả tiếng vang vọng nữa cơ chứ. Vinh Cẩn Dao bịt chặt hai tai , ôm dính lấy Lư Tĩnh Thù. Lư Tĩnh Thù cảm thấy ngọn lửa vô danh ở trong lòng cứ thế bốc lên hừng hực rầm rầm. Cái loại hành vi cưỡng ép bất chấp ý nguyện của khác như thế , thực sự là đáng ghét vô cùng.

 

​第355章 - Chương 355

 

​Bởi vì đạt mục đích của chính , nó thao túng tất cả , khiến họ biến đổi đến mức diện mục phi, chẳng còn hình thù gì nữa.

 

​Lư Tĩnh Thù cả đời ghét nhất chính là khác cưỡng ép đưa quyết định. Quản chi cái kẻ đối diện là cái thứ gì chăng nữa, hôm nay bà cũng lật tung cái bàn lên mới . Cùng lắm thì là một cái c.h.ế.t chứ .

 

​"Dao nhi, chuẩn sẵn sàng con, bọn hôm nay chơi một vố lớn luôn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-354.html.]

 

​Lư Tĩnh Thù xong liền trực tiếp dùng chiếc kẹp gắp cục than hồng ở trong lò , châm lửa đốt luôn chiếc rèm cửa xe ngựa.

 

​"Không , các cần sốt ruột gì, Cố Hạc Linh c.h.ế.t thì hai mẫu nữ bọn đem cái mạng đền cho chứ gì."

 

“Hai bọn xuống địa phủ đợi !”

 

​Lư Tĩnh Thù lớn tiếng hét lên vài câu, từ trong hộc tủ móc một vò rượu nhỏ, đổ vương vãi khắp xung quanh xe ngựa, tác dụng của cồn rơm rớm, chẳng mấy chốc chiếc xe ngựa bùng cháy lên ngùn ngụt. hề cảm nhận bất kỳ cái cảm giác thiêu đốt nóng nực nào cả. Bà cũng thấy tiếng la hét của những ở bên ngoài nữa, bởi vì khoảnh khắc tiếp theo, gian xoay chuyển biến hình.

 

​Lư Tĩnh Thù và Vinh Cẩn Dao xuất hiện ở trong căn phòng của Cố Hạc Linh. Lư Tĩnh Thù vặn chạm mặt ngay với Lưu đại phu, ông cụ dọa cho hai tay run cầm cập lên hết cả . Lư Tĩnh Thù nở một nụ với ông.

 

​Bà trực tiếp vớ ngay ngọn nến ở bên cạnh bắt đầu châm lửa đốt chiếc rèm lụa che phòng. Gia đình giàu sang phú quý cái điểm thật, một ngày mười hai canh giờ lúc nào cũng sẵn nến thắp sáng trưng.

 

​"Đừng nhảm nữa, thành hôn là chuyện tuyệt đối bao giờ thể xảy , c.h.ế.t thì cùng c.h.ế.t chùm hết cho xong!"

 

​Vinh Cẩn Dao lúc cũng còn sợ hãi gì nữa , còn tay giúp một tay châm lửa đốt khắp bốn phương tám hướng nữa cơ chứ. Cả một phòng bắt đầu hoảng loạn chạy tháo chạy lui khắp nơi.

 

​Lão quản gia đúng thật là trung tâm thành ý, còn định bụng xông để đưa Cố Hạc Linh ngoài. Lư Tĩnh Thù một tay đẩy phắt ông một bên, ánh mắt đầy vẻ khó tin của ông , bà trực tiếp châm lửa đốt luôn cả chiếc màn giường của Cố Hạc Linh.

 

​"Chạy cái gì mà chạy, hôm nay đứa nào cũng đừng hòng bước khỏi đây nửa bước, cùng c.h.ế.t hết , đường xuống hoàng tuyền cũng bầu bạn!"

 

​"Bà điên !" Lão quản gia lớn tiếng gào lên.

 

​"Suỵt! Ồn ào quá mất!" Lư Tĩnh Thù một tay cầm cuốn sách đang bùng cháy hừng hực, một tay đặt lên môi hiệu bảo ông im lặng. “Nghe thử mà xem, cái âm thanh thiêu đốt hả, nổ rôm rốp rôm rốp đẽ nhường nào cơ chứ.”

 

​Lư Tĩnh Thù đem cuốn sách đang bùng cháy ném thẳng lên lão quản gia, còn phủi phủi hai cái bàn tay nữa chứ.

 

​"Đời ngắn ngủi chẳng qua cũng chỉ ba vạn ngày thôi mà, sống vui vẻ thì sống thêm vài ngày, sống vui vẻ thì bọn sớm vài ngày cơ chứ, sợ cái gì mà sợ. Lão quản gia ông cũng đừng hết nha, ông xuống đó thì vẫn thể tiếp tục hầu hạ thiếu gia nhà ông đấy thôi."

 

​Lư Tĩnh Thù cũng chẳng buồn quản đến ngọn lửa đang bùng cháy ông , cứ thế dùng lực đẩy mạnh ông về phía chiếc giường của Cố Hạc Linh.

 

 

 

 

 

 

 

​"Không Dao nhi nhà cùng , đến đây, hôm nay chúng cùng !"

 

​Lư Tĩnh Thù kéo tay Vinh Cẩn Dao chuẩn nhảy thẳng đống lửa. Hôm nay bà xem xem, cái thứ liệu thể thiêu c.h.ế.t các bà . Núp trong bóng tối giở trò thì tính là bản lĩnh gì, giỏi thì hiện . Bà cũng thử xem, liệu bản thể tự tìm đường c.h.ế.t .

 

​"Dao nhi, Cố ca ca của con , lúc sống thể trở thành một nhà, c.h.ế.t cùng lên đường cũng coi như là công đức viên mãn."

 

​Vinh Cẩn Dao ngoan ngoãn để bà nắm tay, cho dù sắp táng trong biển lửa cũng hề trốn tránh. Lư Tĩnh Thù thầm đếm vài nhịp trong lòng, ngay khoảnh khắc tiếp theo, khung cảnh mắt một nữa biến đổi. Bọn họ trở thời điểm Vinh Cẩn Dao và Lư Tĩnh Thù bước cửa.

 

​Lư Tĩnh Thù phản ứng nhanh nhạy hơn, trực tiếp vớ lấy thanh đao treo tường, "xoẹt" một tiếng rút .

 

​"Linh ca nhi , nếu con chữa khỏi , chi bằng lên đường sớm một chút. Con yên tâm, hôm nay tổ mẫu tuyệt đối sẽ tiễn tất cả xuống đó để bầu bạn với con."

 

“Không thiếu một ai .”

 

​Lư Tĩnh Thù rảo bước tiến đến giường Cố Hạc Linh, vung đao c.h.é.m thẳng xuống. Với sức lực của bà, thể trực tiếp c.h.é.m đứt đôi. Ngay khi lưỡi đao sắp giáng xuống Cố Hạc Linh, gian xung quanh đổi.

 

​Lư Tĩnh Thù phát hiện cảnh xung quanh vẫn y như cũ, chỉ là thanh kiếm treo tường biến mất.

 

​Hừ, tưởng như thể cản ? Còn dám lặp vòng tuần , tuần cái con khỉ. Lư Tĩnh Thù trực tiếp lật tung chiếc bàn, vớ lấy một cái chân bàn nện thẳng Cố Hạc Linh.

 

​Chém c.h.ế.t, bà tin đập cũng c.h.ế.t. Bà đập Vinh Cẩn Dao cũng hiệu quả tương tự, nhưng bà thích. Cứ nện Cố Hạc Linh đấy! Không ép chỗ c.h.ế.t , hừ, c.h.ế.t cũng xong. Chẳng những Cố Hạc Linh c.h.ế.t, mà tất cả đều c.h.ế.t!

 

​Ngay khoảnh khắc chiếc chân bàn sắp đập trúng Cố Hạc Linh, khung cảnh xung quanh biến đổi.

 

​Vẫn là căn phòng của Cố Hạc Linh, nhưng chỉ thanh kiếm biến mất, mà chiếc bàn cũng chẳng còn.

 

​Hừ!

 

​Lư Tĩnh Thù lạnh một tiếng, cầm chiếc bình hoa ném qua.

 

Thời gian ngược. Bình hoa biến mất.

 

 

Lư Tĩnh Thù vớ lấy chiếc kỷ ném qua.

 

Thời gian ngược. Kỷ biến mất.

 

 

Vớ lấy nghiên mực đập xuống.

 

Thời gian ngược. Nghiên mực biến mất.

 

 

​Rất nhanh, căn phòng của Cố Hạc Linh chỉ còn đúng một chiếc giường.

 

​Lư Tĩnh Thù đảo mắt trắng dã, rút cây trâm cài tóc của nha , đ.â.m thẳng cổ Cố Hạc Linh. Thời gian ngược. Lần kẻ đó khôn ngoan hơn , chỉ trang sức nha bốc , mà trâm cài tóc đầu lão quản gia và thị vệ cũng biến mất sạch.

 

​Lư Tĩnh Thù hất văng hai tên nha , lấy chiếc gối đè chặt lên mặt Cố Hạc Linh.

 

 

Cố Hạc Linh trơ trọi ván giường. Căn phòng lúc chỉ thể dùng một thành ngữ để hình dung: Nhà chỉ bốn bức tường.

 

​Lư Tĩnh Thù hừ lạnh với mặt, bắt đầu cởi thắt lưng của . Cởi xong bà còn kéo thử vài cái. Rất chắc chắn, tuyệt đối thể siết c.h.ế.t . Bà cảm giác bản biến thành một ác ma g.i.ế.c cuồng loạn, hôm nay thể thử nghiệm một trăm tư thế đoạt mạng khác .

 

​Ngay khi bà tiến về phía Cố Hạc Linh, xung quanh bỗng phát sinh d.a.o động năng lượng dị thường.

 

​Khoảnh khắc tiếp theo, Lư Tĩnh Thù phát hiện đến một gian xa lạ.

 

​Một cục tròn màu trắng trông khá quen mắt bay vọt đến mặt bà, kích động nhảy nhót tung tăng. Lư Tĩnh Thù cảm thấy hoa cả mắt, liền vung tay tát bay nó . Nói thật, bà việc từ lâu . Kích động như , tuyệt đối chính là đầu sỏ gây nên mấy chuyện . Quả cầu trắng nhỏ bé xa.

 

​Cục trắng nhỏ bay trở , càng nhảy nhót kích động hơn, ánh sáng cứ nhấp nháy liên tục. Lư Tĩnh Thù trực tiếp tóm chặt lấy nó.

 

​"Đừng nhảy nữa, chuyện ! Nhảy đến hoa cả mắt ."

 

​Quả cầu trắng dường như khựng một nháy mắt, tiếp đó Lư Tĩnh Thù liền thấy một giọng non nớt vang lên:

 

​"Aaaaa, rốt cuộc bà đang cái gì !"

 

“Tại g.i.ế.c Cố Hạc Linh?”

 

“Tại đồng ý hôn sự của hai họ?”

 

“Aaaa, loạn hết cả lên .”

 

“Loạn hết !”

 

“Aaaaaa!”

 

​"Suỵt." Lư Tĩnh Thù hung hăng véo cục sáng nhỏ một cái. Bà thực sự bịt miệng nó , ngặt nỗi tìm thấy miệng nó ở .

 

“Ngươi ồn ào quá đấy, câm miệng .”

 

​Cảm giác sờ thứ vô cùng giống với mấy thứ trong gian của bà, Lư Tĩnh Thù liền phản xạ điều kiện mà vuốt ve nhào nặn vài cái.

 

​"Aaaaa, bà đang gì thế! Dừng tay mau!" Cục trắng hét lớn một tiếng, cả nó bỗng chốc chuyển sang màu hồng.

 

​Lư Tĩnh Thù chẳng những dừng tay, mà còn dùng sức nhào nặn mạnh hơn vài cái.

 

“Ta cần ngươi là cái thứ gì, mau chóng khôi phục bọn họ nguyên trạng ngay.”

 

“Bằng sẽ đại khai sát giới đấy.”

 

“Còn dám càn rỡ can thiệp chuyện của thế giới , sẽ hủy diệt luôn cái tiểu thế giới .”

 

“Ngươi rõ đấy, thể .”

 

​Cục trắng cam lòng tỏ yếu thế: “Nếu bà như , bà sẽ gánh lấy nhân quả, vận rủi quấn , đời đời kiếp kiếp c.h.ế.t t.ử tế.”

 

​Lư Tĩnh Thù nhướng mày: “Không , dám dám chịu. Không tự do thì thà c.h.ế.t còn hơn.”

 

​"Bà như sẽ bọn họ phát hiện đấy!" Quả cầu trắng sụp đổ gào thét.

 

​"Không , đúng lúc một con ma c.h.ế.t một cách rõ ràng." Lư Tĩnh Thù nở một nụ rạng rỡ mang đậm phong cách của nhân vật phản diện.

 

​"Bà điên , aaaaa!"

 

“Câm miệng, ồn ào c.h.ế.t . Nhanh lên, biến như cũ ngay.”

 

Loading...