"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 358:m

Cập nhật lúc: 2026-06-21 05:43:12
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Động tác của Lư Tĩnh Thù tăng tốc độ tiêu thụ thức ăn bàn.

 

​Lư Niệm An ăn ít đồ. Đến khi Vinh Gia Tuyền cảm thấy no thì chút ăn đến mức căng cả bụng . Lư Tĩnh Thù đối với lượng cơm của hai đứa nó nắm rõ như lòng bàn tay, tiếp theo đó bắt đầu chuyên tâm bón cho Lư Niệm An ăn, cho đến tận khi các đĩa thức ăn bàn trống trơn mới chịu thôi.

 

​Hai đứa nó ăn cái bữa chẳng giống bữa sáng chút nào, qua cứ như thể đang ăn bữa cơm đoạn đầu đài . Lư Tĩnh Thù mà buồn , hai cái biểu hiện quá mức rõ ràng, là một con thì đều thể hai đứa nó chuyện giấu giếm, ngặt nỗi hai đứa nó thể ngoài . Giấu thì giấu xong, thì . thật là khó cho hai cái tể t.ử .

 

​Cộc! Cộc!

 

​Đợi khi gia nhân dọn dẹp sạch sẽ bát đĩa bàn xong xuôi, Lư Tĩnh Thù khẽ đưa tay gõ gõ lên mặt bàn.

 

​Hai cái tể t.ử lập tức thẳng lưng lên.

 

​"Nói chút xem nào."

 

​Giọng điệu của Lư Tĩnh Thù nhanh chậm, thế nhưng hai đứa nó tai thì chẳng khác nào ma âm quán nhĩ.

 

​"Hì hì."

 

​Hai đứa nó trưng nụ vô cùng nịnh bợ, định bụng dùng chiêu tỏ đáng yêu để mong bỏ qua. Lư Tĩnh Thù ném cho Vô Song một ánh mắt, Vô Song một tiếng động lui xuống .

 

​"Thực , vẫn luôn cảm thấy tuổi thơ của hai đứa các con phần trọn vẹn cho lắm, là hôm nay giúp các con bổ sung cho đầy đủ nhé?" Lư Tĩnh Thù nở một nụ vô cùng từ ái.

 

​"Ủa?" Lư Niệm An mờ mịt.

 

"Cái gì cơ ạ?" Vinh Gia Tuyền nghi hoặc.

 

​Lư Tĩnh Thù đưa tay phía lưng . Hai cái tể t.ử men theo động tác của bà về phía , liền thấy Vô Song đang nâng một thanh trúc to bằng ngón tay cái, một đầu buộc sợi dây đỏ đưa qua cho bà.

 

​"Món 'măng xào thịt', từng qua ?"

 

“Hôm nay để cho hai đứa các con mở mang tầm mắt nhé?”

 

​Lư Tĩnh Thù cầm thanh trúc đặt ở trong tay để mân mê dáng, thanh trúc là loại tre non đặc ý chọn lựa, độ mềm dẻo vô cùng , thể uốn thành đủ loại hình dáng khác , chính là món thần khí đ.á.n.h trẻ con thể thiếu của các bậc cha triều Đại Dung. Vô Song rõ cái thứ là cái gì, đầy vẻ đồng tình hai cái tể t.ử đang mờ mịt một cái lặng lẽ lui xuống . Khung cảnh tiếp theo đây thuận tiện cho bọn họ xem, lão phu nhân dặn dò tất cả đều lui khỏi sân viện.

 

​"Xem hai đứa các con bằng lòng chủ động mở miệng , khả năng là chút căng thẳng ?"

 

"Vậy bọn chơi một trò chơi để thả lỏng một chút ." Lư Tĩnh Thù tự顾 tự tiếp: “Trò chơi vô cùng đơn giản, hỏi, hai đứa các con đáp.”

 

“Thế nhưng nha, đứa nào trả lời chậm là sẽ đ.á.n.h đứa đó, thấy thế nào?”

 

​Lư Tĩnh Thù bước chân đến phía lưng của hai đứa nó, đặt tay lên bả vai của hai đứa. Phần đuôi của thanh trúc còn cố ý chọc chọc cái má phúng phính của Lư Niệm An.

 

​Lư Niệm An và Vinh Gia Tuyền rốt cuộc cũng nhận thức sự việc điểm , định bụng xách chân bỏ trốn thì phát hiện cửa sân viện khóa chặt từ lúc nào , trong cả cái sân viện nhỏ lúc chỉ duy nhất ba bọn họ mà thôi. Lực tay của Lư Tĩnh Thù đem hai đứa nó ấn chặt cố định ở ghế .

 

​"Đừng nữa, đều phái ngoài hết , hôm nay một ai thể cứu hai đứa các con ."

 

“Từ lúc rời kinh thành là phát hiện hai đứa các con điểm đúng chút nào , chỉ là thời gian để hỏi đến các con thôi. Nếu hai đứa các con chủ động để lộ sơ hở thì cũng khách sáo nữa .”

 

​Lư Tĩnh Thù buông hai đứa nó , dùng thanh trúc khẽ gõ gõ lòng bàn tay của .

 

​"Nương, hu hu hu..."

 

“Tổ mẫu, hu hu hu...”

 

​Lư Tĩnh Thù: “Suỵt, đừng , giữ chút sức lực .”

 

“Trò chơi bắt đầu.”

 

“Câu hỏi thứ nhất, chuyện xảy ở Cố phủ ngày hôm qua, đứa nào trong hai đứa các con tham gia hả?”

 

​Hai cái tể t.ử đều giữ im lặng lời nào.

 

​Vút... Chát!

 

Vút... Chát!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-358.html.]

​Tiếng thanh trúc xé gió vang lên rôm rốp, hai cái tể t.ử ôm lấy m.ô.n.g bắt đầu hoảng loạn chạy tháo chạy lui khắp nơi.

 

​"Không lời nào , tức là cả hai đứa đều tham gia ."

 

"Tốt lắm." Lư Tĩnh Thù lạnh một tiếng.

 

​Bà tổng thể cứ cảm thấy cái cục trắng tròn thấy ngày hôm qua mang một cảm giác vô cùng quen thuộc, chẳng lẽ là...?

 

​"Câu hỏi thứ hai, cái cục trắng tròn rốt cuộc là cái thứ gì, một cách khác: Nó là ai?"

 

​Hai cái tể t.ử tiếp tục giữ im lặng. Lư Tĩnh Thù cũng nghĩ tới thể hỏi ngay từ đầu, trực tiếp túm lấy từng đứa một phát cho mỗi đứa một lằn roi.

 

​Vinh Gia Tuyền vì để tâm đến hình tượng của bản nên sức kiềm chế phát âm thanh. Còn Lư Niệm An thì chút kiêng dè gì cả, gào t.h.ả.m thiết vang dội gầm rống lên. Cô bé lúc hối hận vô cùng tận, vì cái cớ gì mà lúc để trải nghiệm một chốn nhân gian chân thực, tự nạp thêm cho bản ngũ quan chi . Lúc ăn đồ ăn thì vui vẻ vô cùng, lúc ăn đòn thì chẳng vui vẻ chút nào hết. Đau quá mất! Ngặt nỗi cô bé lúc thể tiến trong gian nữa cơ chứ. Chẳng Lư Tĩnh Thù cái thủ đoạn gì mà cô bé tài nào trốn trong đó nổi. Hu hu hu. Tại cô bé hề phát hiện gian xảy vấn đề cơ chứ.

 

​"Câu hỏi thứ ba, tại cứ nhất quyết ép buộc Dao nhi gả cho Cố Hạc Linh hả?"

 

“Hai câu hỏi trả lời, hạ thủ lưu tình đấy nhé, còn dám thái độ lấp liếm, đối phó thì đừng trách tay độc địa.”

 

“Tiếp theo đây, chỉ định đích danh đứa nào, đứa đó trả lời thì hình phạt tăng lên gấp đôi.”

 

“An An, con trả lời .”

 

​Lư Niệm An: ???

 

Vinh Gia Tuyền: Phù…

 

​"Bởi... bởi vì hai họ là tình duyên mệnh định, nếu chia rẽ sẽ nhiễu loạn trật tự ạ."

 

​Vút... Chát!

 

​"Tổ mẫu, tại đ.á.n.h con!" Vinh Gia Tuyền đầy vẻ khó lòng mà tin nổi gào lên. Chẳng bảo là để An An trả lời !

 

​"Ta bảo là điều kiện đó vô hiệu , con trả lời câu hỏi thì tự nhiên là chịu phạt ." Lư Tĩnh Thù kéo kéo thanh trúc, mỉm .

 

​Lư Niệm An và Vinh Gia Tuyền hai gương mặt tràn đầy sự lên án oán trách. Sao thể chơi cái kiểu ăn gian như cơ chứ! Lư Tĩnh Thù biểu thị quy củ là do bà định , thiết lập thế nào thì thiết lập thế .

 

​"Được , trò chơi tiếp tục, vẫn là An An trả lời."

 

​"Tại vẫn là con cơ chứ!"

 

“Tại là An An ạ!”

 

Cả hai đứa đều phục.

 

​"Vì thích!" Lư Tĩnh Thù phát cho mỗi đứa thêm một roi nữa. Không phục thì cứ nhịn !

 

​"Con mới nhiễu loạn trật tự, tại những kẻ ngoại lai nhiễu loạn trật tự, còn Dao nhi rõ ràng cái gì cũng mà vẫn cứ chịu sự cản trở, bủa vây hả?"

 

​"Bởi vì kẻ ngoại lai chịu sự hạn chế của cái thế giới ạ." Lư Niệm An mở miệng trả lời.

 

"Bởi vì quản nổi ạ." Vinh Gia Tuyền cũng chịu tỏ yếu thế.

 

​"Ừm, coi như hai đứa các con phản ứng kịp thời, lượt chịu phạt." Lư Tĩnh Thù cố ý chờ đợi một lát mới mở miệng tuyên bố, cho tâm trạng của hai cái tể t.ử cứ nhấp nhô lên xuống thất thường rầm rầm.

 

​Tiếp theo đó Lư Tĩnh Thù ngừng tăng thêm độ khó cho cái trò chơi nhỏ , ép hai đứa nó từ việc giành quyền trả lời chuyển sang màn tố cáo vạch trần lẫn . Trả lời ít chữ quá cũng vụt. Trả lời muộn quá cũng vụt. Trả lời nhanh quá cũng vụt nốt. Hai cái tể t.ử hoảng loạn chạy tháo chạy lui khắp nơi ở trong sân viện, nhưng Lư Tĩnh Thù lúc nào cũng thể chuẩn xác tóm gọn lấy hai đứa nó. Cái đòn roi đáng chịu tuy phần đến muộn nhưng kiểu gì cũng đến đầu đến đũa.

 

​Mặc dù những thông tin mấu chốt then chốt hai cái tể t.ử c.ắ.n chặt răng cũng nhất quyết chịu hé răng nửa lời, nhưng Lư Tĩnh Thù từ những điều hai đứa nó cũng chải chuốt cho rõ ràng một vài sự việc.

 

​Kỳ trùng sinh của Vinh Gia Tuyền là một sự việc ngoài ý , chuyện bàn tay thao tác của Lư Niệm An ở trong đó. Còn về phần lý do vì , thì cũng mối liên quan đến cái vết nứt bầu trời . Lư Niệm An ước chừng và Vinh Gia Tuyền cùng một nguồn gốc, giữa hai đứa một mối liên hệ đặc biệt nào đó. hai đứa nó cứ phục , hễ cứ gặp mặt là cấu xé rầm rầm. Lư Niệm An hình như là quả thực coi bà như nương của thật , đối với bà sự cận mang sự sợ hãi. Cô bé căn bản là cái loại tiểu yêu quái gì hết. Cô bé đ.á.n.h ngất xỉu cái tên tiểu trợ thủ do Bạch Lam đưa tới vứt ngoài, tự nhảy đóng giả thế vị trí đó. Chuyện Bạch Lam cũng là mới thôi, nhưng gạo nấu thành cơm nên ông cũng chỉ đành chấp nhận phó mặc cho qua chuyện.

 

​Còn về cái tên tiểu trợ thủ thì Bạch Lam dắt mất , Lư Tĩnh Thù dự định đầu sẽ tìm ông để đòi về cho bằng . Đưa cho bà một cái bản lậu thì thôi , còn im lặng tiếng hé răng nửa lời, định bụng dùng chiêu lấp l.i.ế.m cho qua chuyện . Biết rõ Lư Niệm An động cơ thuần túy mà cũng thèm nhắc nhở bản một tiếng, còn giả vờ như quen nữa chứ. Bạch Lam đại nhân đúng thật là cũng bản lĩnh gớm nha.

 

​Còn về cái vấn đề mà Lư Tĩnh Thù hứng thú nhất: Lai lịch của Lư Niệm An, cô bé c.h.ế.t cũng nhất quyết chịu ngoài. Lư Tĩnh Thù hoài nghi cái gã mối quan hệ thể thoát khỏi can hệ với hai cái cục đen trắng tròn tròn . Hễ cứ nhắc tới hai cái quầng sáng là ánh mắt của Lư Niệm An đảo liên hồi xộc xệch, qua là ngay trong lòng quỷ . Ngược là Vinh Gia Tuyền, đối với đại đa các sự việc đều ở trong trạng thái nửa hiểu nửa . Điều cũng dẫn đến việc cô nhóc chịu ăn đòn nhiều hơn hẳn vài roi. Cái đòn roi mà suốt cả hai kiếp đời từng chịu qua, nay bổ sung cho đầy đủ hết sạch trong một , tuổi thơ của cô nhóc tổng thể xem như là đạt sự viên mãn đấy.

 

​Lư Tĩnh Thù đối với điều dự liệu từ sớm. Việc hỏi thăm sự việc là thật, mà việc đ.á.n.h trẻ con thì cũng là thật nốt.

 

Loading...