"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 362:×

Cập nhật lúc: 2026-06-21 05:43:16
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kể từ cái Lư Tĩnh Thù dối đầy thiện ý ở gặp mặt , Lư Chấn Nam luôn đinh ninh rằng sức khỏe của bà vô cùng yếu ớt. Thậm chí khi bà nhận phương t.h.u.ố.c thần kỳ và khỏe , quan niệm trong đầu ông vẫn hề đổi. Lần nào gặp cũng chằm chằm một lúc lâu. Lư Tĩnh Thù cũng thoải mái để mặc cho ông .

 

"Bái kiến cô cô." Lư Hoài Viễn lên hành lễ.

 

"Viễn ca nhi lớn phổng phao nhỉ, là một nam t.ử hán thực thụ đây." Lư Tĩnh Thù mỉm vỗ vỗ cánh tay, bảo lên.

 

"Cô cô~" Lư Hoài Viễn đưa tay gãi gáy, trông bối rối. Dù thì bao nhiêu cái "lịch sử đen tối" hồi nhỏ của đều cô cô chứng kiến từ đầu đến cuối mà.

 

"Tiểu t.ử ngoan, Lư gia nhà chúng coi như kế nghiệp ." Lư Tĩnh Thù khen ngợi. Có ai mà ngờ cái tên Lư Hoài Viễn ngày xưa chọc tức c.h.ế.t đền mạng, giờ chững chạc đến nhường cơ chứ. Uy vọng của trong quân doanh giờ chỉ xếp mỗi Lư Chấn Nam, mấy nhiệm vụ đều xuất sắc vô cùng, đến cả Hoàng đế cũng khen ngợi hết lời.

 

"Hừ, đừng khen nó, khéo nó bay lên trời bây giờ." Lư Chấn Nam hừ hừ chêm .

 

"Vâng, vượt qua ca ca thì chắc còn luyện tập nhiều. Ca ca dạo sức khỏe thế nào, thương ở chứ?" Lư Tĩnh Thù quá rành tính khí của trai , cứ thích ngược. Khen con trai mà khen ông thì kiểu gì ông cũng dỗi.

 

"Nói đùa gì thế, thể thương ." Lư Chấn Nam trừng mắt em gái đầy vẻ bất mãn, cảm thấy đ.á.n.h giá thấp.

 

" đúng đúng, phụ thương, chỉ là lúc múa đại đao vô tình sái lưng thôi mà." Lư Hoài Viễn tỉnh bơ vạch trần cha ruột.

 

"Đi , đừng cái thằng ranh con bậy, ." Lư Chấn Nam quăng một đ.ấ.m thụi con trai văng sang một bên, miệng vẫn cứng cỏi chịu nhận.

 

Thực Lư Tĩnh Thù thấu từ lâu, dáng vẻ xuống ngựa và bước của ông khác thường một chút.

 

"Ca ca , cẩn thận một chút . Đã tuổi , nhà chúng giờ chỉ còn hai em thôi. Huynh sống lâu thêm mấy năm để bầu bạn với , đừng học theo bọn trẻ mà cậy mạnh nữa." Lư Tĩnh Thù trai sĩ diện nên tiếp tục vạch trần thêm. “Lát nữa bảo đại phu bốc cho chút t.h.u.ố.c mang về bôi, thế thì lúc về mới thể tiếp tục cưỡi ngựa. Nếu thì ngoan ngoãn xe ngựa với .”

 

Nghe em gái , Lư Chấn Nam đành ngậm ngùi đồng ý. Ông mới thèm chui rúc trong chiếc xe ngựa ngột ngạt buồn tẻ ! Đồng thời trong lòng ông cũng ghim ngay cho con trai một bút, đợi về doanh trại tay lão tử!

 

"Lần ca ca cũng về kinh luôn ?" Lư Tĩnh Thù lên tiếng hỏi.

 

"Ừ, về. Để Hoài Viễn ở đây là . Lần về, cũng định nữa." Giọng Lư Chấn Nam nhuốm chút cảm khái.

 

Ông hiểu rằng ai cũng sẽ ngày . Ông thực tâm cắm rễ luôn ở biên cương, dẫu một ngày nào đó da ngựa bọc thây cũng chẳng , giống hệt như đại ca năm xưa . con trai cần gian để trưởng thành, mà Lư gia cũng cần kín tiếng đôi chút. Căn cốt già cỗi của ông, đến lúc nhường sân khấu .

 

"Âu cũng , em chúng cứ về kinh thành dưỡng lão thôi, chuyện còn cứ để bọn trẻ tự phấn đấu." Lư Tĩnh Thù cảm thấy Lư Chấn Nam về kinh là một quyết định sáng suốt. Những quanh năm chinh chiến ắt hẳn mang ít vết thương cũ, về tĩnh dưỡng đàng hoàng thì còn sống thọ thêm nhiều năm.

 

"Thế tính ở đây chơi mấy ngày, là lên đường luôn?" Lư Chấn Nam khéo léo chuyển chủ đề.

 

Cái cảm giác cưng nựng như trẻ con thế khiến Lư Tĩnh Thù thấy mới lạ và ấm áp vô cùng. Trên đời , lẽ chỉ mỗi Lư Chấn Nam mới mang cho bà cảm giác .

 

“Đã cất công đến tận đây , đương nhiên chơi cho thỏa thích mới về chứ. Đành phiền ca ca dẫn dạo một vòng .”

 

Bên hai em đang mải hàn huyên, bên Nhị công chúa cũng quen với Lư Niệm An. Cô bé vô cùng thích thú với vị tiểu dì gương mặt hao hao giống a bà , gặp ôm chặt cứng chịu buông, Lư Niệm An cũng ngoan ngoãn mặc cho cô bé ôm ấp. Bảo hai do a bà sinh chắc chẳng ai tin.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-362.html.]

Khi mẫu hậu nhà vẫn từng gặp mặt Lư Niệm An, Nhị công chúa cảm thán thôi. Mẫu hậu mà gặp thì chắc chắn sẽ thích lắm. Nếu nàng thấy một bé gái giống hệt hồi nhỏ, hẳn cũng sẽ nhịn mà cưng nựng. Đáng tiếc là cô bé hỏi gãy cả lưỡi cũng chẳng khai thác chút manh mối nào về "cha ruột" của Lư Niệm An. Việc e là sẽ trở thành bí ẩn lời giải đáp mất!

 

Lư Tĩnh Thù cũng chẳng ngờ Lư Chấn Nam phản ứng mạnh đến thế khi thấy Lư Niệm An. Ngay khoảnh khắc chạm mặt, vành mắt ông lập tức đỏ hoe. Lúc bế đứa trẻ, đôi bàn tay to lớn còn run rẩy nhè nhẹ. Có lẽ ông đang thấy hình bóng thuở ấu thơ của nguyên chủ qua khuôn mặt Lư Niệm An.

 

Lúc Lư Chấn Nam trò chuyện với cô nhóc, giọng dịu dàng đến mức tưởng như thể vắt nước. Một ông lão to đùng lực lưỡng thể phát âm thanh nũng nịu đến thế ư? Lư Hoài Viễn cạnh chỉ trố mắt ngoác mồm thán phục.

 

Hôm nay Lư Niệm An hưởng đãi ngộ cao cấp nhất hội trường: cữu cữu kiệu hẳn lên cổ để ngắm cảnh. Lư Chấn Nam vốn dĩ cao lớn, Lư Niệm An vắt vẻo đó càng phóng tầm mắt tít tắp mù khơi.

 

Đoàn của Lư Tĩnh Thù đến nơi thì trời sang chiều, Lư Chấn Nam hào phóng bao trọn một tửu lâu trong thị trấn. Ngoài nhóm của bà, bữa tiệc còn sự góp mặt của mấy vị lão binh mà bà từng quen . Thoắt cái nhiều năm gặp, mái đầu cố nhân nay đều điểm hoa râm. Ai nấy đều bùi ngùi xúc động, ôn nhiều nhất vẫn là những kỷ niệm thời thanh xuân sôi nổi. Đám hậu bối xung quanh thì say sưa lắng như nuốt từng lời.

 

 

Nơi bọn họ đang dừng chân ở ngã ba biên giới của nhiều quốc gia. Chỗ thể coi là một điểm giao thoa văn hóa nhộn nhịp, ngày ngày đều thể bắt gặp thương nhân các nước qua buôn bán.

 

Lư Tĩnh Thù càn quét khu chợ, mua cơ man nào là đồ. Nào là hương liệu, phấn sáp, thì lụa là gấm vóc màu sắc rực rỡ và cả những viên đá quý lấp lánh tinh xảo. Bà còn cẩn thận gom góp hẳn một hộp đầy những món đồ nhỏ nhắn xinh xắn dành riêng cho Hoàng hậu. Hồi nhỏ Hoàng hậu cực kỳ mê mẩn những thứ đồ vật kỳ lạ mà đáng yêu , mang về chắc chắn nàng sẽ nhảy cẫng lên cho xem.

 

Lư Niệm An thì vẫn trung thành với đam mê bất diệt của : ăn, ăn và ăn suốt dọc đường. Lư Chấn Nam dọa sợ, chốc chốc thò tay sờ thử cái bụng nhỏ của cô nhóc, chỉ sợ cháu ăn no quá căng bục dày mất. Kết quả là cái bụng vẫn phẳng lì, Lư Chấn Nam và Lư Niệm An cứ thế mắt to trừng mắt nhỏ .

 

Cuối cùng, ông bác già đành đầu hàng đam mê ẩm thực mãnh liệt của cô bé, cam chịu dắt nhóc tì ăn sập cả cái thị trấn. Lư Chấn Nam từ trạng thái kinh ngạc sang tê liệt , đành tự an ủi bản rằng: trẻ con ăn là phúc!

 

 

Sau hai ngày dạo quanh khảo sát, Vinh Cẩn Dao quyết định sẽ xây thêm một chi nhánh Tế Ấu Đường tại đây. Ý tưởng lập tức nhận sự ủng hộ nhiệt liệt của tất cả .

 

Trẻ em vô gia cư ở vùng biên ải nhiều vô kể, chúng vật lộn sinh tồn trong cảnh vô cùng khắc nghiệt, nhiều đứa trẻ kịp khôn lớn vĩnh viễn nơi đất khách. Lư Chấn Nam cũng mong mỏi bách tính nơi đây một cuộc sống ấm no hơn. Vinh Cẩn Dao chỉ đơn thuần dốc hết sức để cưu mang thêm nhiều cảnh khó khăn, còn giúp đến thì nàng cưỡng cầu.

 

Nhiệm vụ của Lư Hoài Viễn lúc là giúp nàng để mắt tìm kiếm một viện t.ử phù hợp. Chờ xử lý xong xuôi chuyện ở Kinh thành, Vinh Cẩn Dao sẽ trở đây. Rất khả năng nàng sẽ gắn bó với mảnh đất một thời gian dài. Làm một tiểu thư khuê các chốn Kinh kỳ quá lâu , nàng mới chợt nhận ngọn gió ngoài cửa ải tự do tự tại đến nhường . Và nàng, cũng khát khao tự do như thế.

 

 

Nhóm của Lư Tĩnh Thù lưu biên cương vỏn vẹn năm ngày. Trong năm ngày ngắn ngủi , Lư Chấn Nam đưa bà len lỏi khắp các hang cùng ngõ hẻm. Có những lúc chỉ hai em thong dong sải bước bên . Với Lư Tĩnh Thù, đây là quá trình mở khóa một bản đồ mới mẻ, nhưng với Lư Chấn Nam, đây thời gian để ông lời chào tạm biệt với mảnh đất .

 

Ông gắn bó với nơi đây còn lâu hơn cả thời gian sống ở Kinh thành. Dù là một sạp hoành thánh nhỏ xíu khuất lấp trong hẻm sâu, ông cũng thuộc lòng vị trí. Cửa tiệm nào điểm tâm ngon ngọt, quán bánh bao nào đắt khách khó mua, ông đều nắm rõ như lòng bàn tay.

 

Không chỉ ông, mà Lư Tĩnh Thù và lão Trấn Quốc Công năm xưa cũng từng một thời gian dài sống tại nơi . Nương theo ký ức của nguyên chủ, Lư Tĩnh Thù tìm về quán mì nhỏ mà hai bọn họ từng vô cùng yêu thích.

 

Bây giờ, ông chủ già năm còn nữa, quán mì truyền cho vợ chồng con trai tiếp quản và vẫn vô cùng đông khách. Chỉ tiếc là, những năm xưa cùng ăn bát mì nay chẳng thể nào đoàn tụ đông đủ nữa.

 

Nỗi nhớ quê hương của con , suy cho cùng vẫn luôn quyện chặt cùng muôn vàn hương vị thương của những món ăn.

 

Có đồ ăn ngon cũng giống như tiếp thêm linh hồn . Dù cho ăn bất cứ khi nào, hương vị vẫn luôn sức mạnh kéo bản trở về với những ký ức ngày xưa.

 

​…

Loading...