"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 366:ⓜ

Cập nhật lúc: 2026-06-21 10:39:51
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dư Vãn Ngôn trực tiếp bước lên cỗ xe ngựa của Lư Tĩnh Thù, Lư Tĩnh Thù nắm lấy đôi bàn tay nàng, dịu dàng hỏi han.

 

"Nương, hôm nay về, con ở phủ cũng chẳng việc gì bận rộn, đây chờ chút để diện kiến sớm hơn." Dư Vãn Ngôn mỉm dịu dàng.

 

Hôm nay nàng diện một chiếc áo khoác ngoài màu tím khói thanh nhã, phối cùng chiếc váy lựu đỏ rực rỡ, đầu cài bộ trang sức chạm khắc hình hoa mẫu đơn quấn quýt tinh xảo, trông quý phái sang trọng muôn phần.

 

Lư Tĩnh Thù kéo tay cô con dâu cả, ngắm nghía từ xuống một lượt mới hài lòng gật đầu: “Ừm, xem dạo chăm chút bản đàng hoàng, sắc mặt hồng hào lắm.”

 

Dư Vãn Ngôn khẽ : “Vâng ạ, con nào gan lơ là, nếu nương về bắt con húp mấy bát t.h.u.ố.c đắng nghét thì khổ.”

 

Nàng đến giờ vẫn còn nhớ như in cái bản cuồng với công việc, thức trắng liền mấy đêm liền. Lư Tĩnh Thù khi bắt đại phu họ Lưu đến bắt mạch cho nàng liền kê ngay một đơn t.h.u.ố.c đắng dã man bắt uống ròng rã suốt nửa tháng trời. Cái mùi vị kinh dị , mỗi nghĩ là da đầu nàng tê rần lên. Giờ đây, mỗi khi nàng ý định nuông chiều bản mà thức khuya một chút, cái mùi vị ám ảnh lập tức hiện về trong tâm trí, giúp nàng dập tắt ngay ý định tai hại đó trong vòng một nốt nhạc.

 

"Biết thế là . Công việc thì lúc nào chẳng , lúc nào mà chẳng . Trước khi định ôm việc thì cứ tự hỏi bản ba câu: Chuyện thể để lát nữa ? Có thể để ngày mai ? Và thể giao cho khác ?" Lư Tĩnh Thù vỗ vỗ mu bàn tay nàng: “Cơ thể con vốn dĩ phần suy nhược, mấy năm nay mới miễn cưỡng bồi bổ đôi chút. Nếu để bản kiệt sức vì công việc thì thật là lợi bất cập hại. Dưới tay con bao nhiêu nhân sự, việc gì cũng tự vận động chi cho mệt.”

 

Dư Vãn Ngôn bà cằn nhằn mà lòng ấm áp, nhịn bật : “Vâng ạ, con nhớ , tuyệt đối để bản mệt ạ.”

 

"Thế mới ngoan chứ." Lư Tĩnh Thù hài lòng gật đầu.

 

Nhị công chúa cũng cỗ xe ngựa của hoàng cung rước từ sớm, Hoàng thượng và Hoàng hậu ở trong cung rõ ràng sốt ruột đến mức thể chờ đợi thêm nữa . Người canh gác ở cổng thành cứ cách nửa canh giờ là phi ngựa tốc hành gửi một đạo tin tức cung cấm.

 

Đêm qua Hoàng hậu gần như thức trắng, Hoàng đế cũng chọn nghỉ tại Phượng Nghi cung. Cặp vợ chồng già cứ ôn mấy chuyện ngày xửa ngày xưa lúc Nhị công chúa còn bé xíu, càng càng thấy xúc động nghẹn ngào. Sáng nay lúc thức dậy thượng triều, Hoàng đế ngự liễn mà ngủ gật lúc nào chẳng . Tổng quản thái giám Dương Kim Hỷ cũng trong trạng thái thiếu ngủ trầm trọng, hai vị chủ t.ử thức trắng đêm thì đám nô tài gác đêm như họ dám ngủ say cho . Thôi thì cứ đợi Nhị công chúa trở về là chuyện sẽ cả thôi.

 

Ngày Nhị công chúa rời kinh, nàng chỉ dắt theo vài vị nữ vệ do Hoàng đế đích ban phát, còn bộ cung nữ cận đều lưu Kinh thành. Hoàng hậu vốn định để v.ú nuôi của nàng theo hầu hạ, nhưng Nhị công chúa nhất quyết từ chối. Nơi biên cương gió cát lạnh giá, v.ú nuôi từ nhỏ quen sống trong nhung lụa chốn Kinh kỳ, là một phụ nữ chân yếu tay mềm, theo cũng chẳng thể giúp gì nhiều.

 

Suốt một năm qua, Hoàng hậu cứ hễ nghĩ đến đứa con gái phương xa là nước mắt ngắn dài rơi lã chã. Cũng may Nhị công chúa tháng nào cũng chăm chỉ gửi thư tay về cung, coi như cũng mang chút niềm an ủi tinh thần. Hoàng đế đối với việc thiếu vắng hình bóng con gái bên cạnh cũng mất vài tháng trời mới dần thích nghi . Ông đúng là cưng chiều Cửu hoàng t.ử nhất, nhưng Nhị công chúa cũng là cô con gái rượu ông nâng niu tay bao nhiêu năm trời, đột ngột rời như thế khiến ông tránh khỏi cảm giác hụt hẫng, trống trải.

 

Vị Hoàng đế bệ hạ của hiện tại so với mấy năm trở nên đa sầu đa cảm hơn nhiều. Đêm qua cùng Hoàng hậu hàn huyên mấy chuyện vui hồi nhỏ của Nhị công chúa mà vành mắt ông cứ đỏ hoe. Cứ nghĩ đến cảnh bắp cải nhỏ mọng nước nhà mới ngoài một chuyến một tên nhóc con ranh ma nào đó "ủn" mất, lòng ông dâng lên một cỗ bi thương khôn tả.

 

Hoàng hậu giáp mặt Vinh Thế Hi cũng chẳng đáng là bao, dẫu cũng cháu ruột do sinh , giữa nam nữ vẫn cần sự kiêng dè, né tránh nhất định. Thế nhưng nàng đối với vị con rể tương lai chung vẫn khá hài lòng, con gái gả chính nương gia của thì còn gì bằng, chuyện gì thì hai bên gia đình cũng dễ bề che chở, bảo bọc cho .

 

Quãng đường di chuyển về phủ Trấn Quốc Công ngắn hơn nên nhóm của Lư Tĩnh Thù đặt chân tới nơi một bước. Ngay từ xa thể thấy khắp nơi trong phủ đều đang treo đèn kết hoa đỏ rực rỡ.

 

"Ái chà chà, ai bày cái trò thế, hỷ khí gớm kìa!" Lư Tĩnh Thù bật thích thú.

 

“Là ý của Quốc công gia đấy ạ, bảo nương về nhà là niềm vui lớn của cả phủ, tổ chức ăn mừng một trận cho trò.”

 

Lư Tĩnh Thù ngờ rằng, sự phô trương và cường điệu ở phía còn hoành tráng hơn thế gấp bội. Mấy bọn họ mới bước chân xuống xe, ngay cổng phủ hai tràng pháo cỡ đại lập tức châm ngòi, nổ vang trời đất đùng đoàng. Mấy cô nha còn ôm những chiếc giỏ tre nhỏ phát bao lì xì cho bách tính qua đường, cái tư thế rầm rộ nếu ai chắc tưởng trong phủ đang hỷ sự đón dâu cũng nên. Quá mức cường điệu !

 

Tiếp đó, Dư Vãn Ngôn tiến lên cản bước Lư Tĩnh Thù .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-366.html.]

 

“Nương, xin dừng bước một chút, vẫn còn một nghi thức nhỏ nữa ạ.”

 

Nói , Lư Tĩnh Thù liền trố mắt nàng đón lấy chiếc khay từ tay nha , dùng nhành liễu chấm chén nước sạch nhẹ nhàng vẩy vẩy lên bọn họ vài cái. Vẩy nước xong, nàng cung kính châm ba nén hương cắm chiếc lư hương đặt ngay chính giữa bàn cúng bày ở đại môn. Dư Vãn Ngôn thành tâm chắp tay vái ba vái, miệng còn lầm rầm khấn vái điều gì đó thành khẩn. Lư Tĩnh Thù trọn vẹn, chỉ loáng thoáng bắt mấy từ kiểu như "bình an", "xua đuổi vận xui", "hỷ lạc"…

 

Lư Tĩnh Thù: “...”

 

Mới vắng bao lâu chứ, cô con dâu cả nhà giờ chuyển sang hệ tâm linh thần thần đạo đạo thế ? Tuy hiểu nổi nhưng bà vẫn chọn cách tôn trọng.

 

Khi bước chân qua cánh cửa lớn, Lư Tĩnh Thù mới phát hiện những tấm t.h.ả.m đỏ rực rỡ chân trải dài tít tắp dẫn thẳng tận Bích Ba viện. Khung cảnh bên trong Bích Ba viện càng phóng đại đến mức khiến Lư Tĩnh Thù suýt chút nữa thì nhận viện t.ử của chính . Toàn bộ mớ đồ đạc, đồ trang trí bày biện trong phòng đều mới bằng những món đồ tinh xảo nhất, ngay cả trang phục của đám nha , tiểu sai cũng đều là những mẫu mã tân tiến mới lò. Gạch lát nền trong sân cọ rửa sạch sẽ đến mức thể soi rõ bóng . Nghe để chuẩn nghênh đón nhóm của Lư Tĩnh Thù trở về, đám nô tài dốc sức tổng vệ sinh ròng rã suốt ba ngày ba đêm. Trong công cuộc , Hoàng hậu cũng đóng góp ít công sức, hơn một nửa đồ đạc bày biện ở đây đều là do nàng phái từ trong cung chở tới.

 

Vừa mới đặt chân viện tử, còn kịp đặt m.ô.n.g xuống ghế, Lư Tĩnh Thù ép uống cạn ba chén nước liên tục theo đúng thủ tục: Chén thứ nhất để tiếp đón; chén thứ hai để tẩy sạch bụi đường; chén thứ ba để trừ tà, xua đuổi vận rủi. Lư Tĩnh Thù phụ tấm lòng thành của nên cũng ngoan ngoãn theo. Lư Niệm An và Vinh Gia Tuyền cũng ép chịu chung phận, theo sót một bước. Tiếp đó là thủ tục tắm rửa, xiêm y mới – vốn là những quy trình cơ bản bất di bất dịch của mỗi chuyến xa trở về nhà.

 

Lư Tĩnh Thù khi tắm rửa sạch sẽ, khoác lên bộ xiêm y mới bước ngoài thì phát hiện Bích Ba viện bao vây chặt kín từ bao giờ. Cả một căn phòng rộng lớn chật ních những . Chỉ riêng mớ nhân sự thuộc hậu viện của Vinh Vân Triệt thôi cũng lên tới mấy chục mạng , Lư Tĩnh Thù nhẩm đếm sơ sơ cả mớ trẻ con đang bồng bế tay nữa, ông con trai cả của bà hiện tại sở hữu cho gia tài gồm bảy thằng con trai và sáu cô con gái . Đầu óc Lư Tĩnh Thù bắt đầu rơi trạng thái quá tải, bà chẳng thể nào nhớ nổi tên của từng đứa trẻ nữa, khuôn mặt và cái tên khớp với . Đứa nhỏ tuổi nhất mới đầy tháng, là một cô công chúa nhỏ đáng yêu.

 

Bà thầm nghĩ, Vinh Vân Triệt nếu chịu khó mà chăm chỉ việc thì tiền nuôi dạy mớ con cái thôi cũng đủ hụt . Biết bao nhiêu là miệng ăn, dựng vợ gả chồng, tiền sính lễ, tiền của hồi môn, khoản nào mà chẳng cần đến một núi tiền cơ chứ. Cũng may ông con giữ tước vị Quốc công, gia bối tích lũy nhiều năm qua xem như cũng thuộc hàng vô cùng phong phú.

 

Vinh Vân Lan và Lộ Hân mối quan hệ vẫn vô cùng mặn nồng, hạnh phúc, thế nhưng Lộ Hân hiện tại vẫn ý định sinh con. Nàng bắt đầu nếm trải và cảm nhận sức hút mãnh liệt của quyền lực chốn quan trường, nhân hai năm nay để tiếp tục phấn đấu, bứt phá vươn lên tầm cao mới. Cơ thể nàng vốn dĩ vô cùng khỏe mạnh, dẫu cho đợi đến năm ba mươi tuổi mới sinh con đẻ cái thì cũng chẳng gì đáng ngại. Vinh Vân Lan ngay từ đầu thấu hiểu và tán thành suy nghĩ của vợ, đầu óc thoáng, nghĩ bụng đại ca nhà đẻ lắm con như thế , nếu hai vợ chồng sinh thì qua xin đại ca过 kế (nhận nuôi) hai đứa về nuôi cho vui cửa vui nhà cũng chẳng . Giờ đây bọn họ đều đ.á.n.h tiếng triều đình sắp sửa đón nhận những cuộc cải cách vô cùng chấn động, nếu lỡ mất cơ hội tham gia thì nhúng tay e là khó hơn lên trời. Lộ Hân bắt buộc bảo đảm bản luôn một chiếc ghế vững chắc bàn cờ quyền lực . Hai vợ chồng bàn bạc một hồi liền nhanh chóng chốt hạ bản kế hoạch năm năm, quyết định trong vòng ba năm tới sẽ tạm thời màng đến chuyện con cái, dốc lực để bắt kịp bước chân cải cách của triều đình.

 

Giờ đây mỗi đến bữa dùng bữa, một chiếc bàn lớn chẳng còn đủ sức chứa nổi mớ nhân sự đông đúc của phủ nữa . Toàn bộ sảnh hoa bố trí hẳn bốn chiếc bàn lớn xoay vòng, ở phía góc phòng còn đặc biệt thiết kế riêng một khu vực vui chơi giải trí cho lũ trẻ. An phu nhân chỉ kịp tranh thủ ôm ấp, gần gũi với cô con gái cưng một lát, Vinh Gia Tuyền thể kìm chế nổi bản tính ham vui mà nhảy tót đại gia đình vui chơi , cùng mấy đứa em trai em gái đùa nghịch vô cùng hớn hở.

 

An phu nhân: “???”

 

là chiếc áo bông nhỏ tri kỷ của nàng mà. Gió thổi là bay, mưa rơi là thấm, xem cần dùng đến nữa !

 

An phu nhân tuy là sủng ái nhất nhì hậu viện, nhưng nàng sớm hạ quyết tâm sẽ sinh thêm con nữa. Những năm qua nàng vẫn luôn chăm chỉ dùng biện pháp tránh thai, thế nên dẫu cho Vinh Vân Triệt dành phần lớn thời gian nghỉ ngơi tại phòng của nàng chăng nữa thì cái bụng của nàng vẫn im lìm động tĩnh gì mới. Đặc biệt là trong quãng thời gian Vinh Gia Tuyền vắng nhà qua, Vinh Vân Triệt vì quá nhớ nhung con gái nên chốc chốc chạy sang phòng An phu nhân để ngắm đồ vật mà nhớ đến . An phu nhân ông phiền đến mức chút chán ngấy . Nàng hiện tại trong tay nắm giữ ít cửa tiệm sinh lời, trong túi rủng rỉnh bạc vàng, niềm khát khao đối với đàn ông nhờ cũng vơi bớt nhiều. Nếu nể mặt gương mặt điển trai của Vinh Vân Triệt thì thái độ của nàng đối với ông phỏng chừng sẽ còn qua loa, chiếu lệ hơn nữa cơ.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Vinh Vân Triệt đối với việc chẳng gì. Trong lòng ông, vị tiểu phu nhân của luôn là tri kỷ và là nơi gửi gắm tinh thần tuyệt vời nhất.

 

 

Loading...