"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 367:Ⓜ
Cập nhật lúc: 2026-06-21 10:39:52
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dư Vãn Ngôn hiện tại dồn phần lớn tâm trí sự nghiệp bên ngoài, mấy chuyện vụn vặt nơi hậu lạch nàng chẳng buồn ngó ngàng tới chi cho mệt. Con trai cả của nàng vô cùng tiền đồ, vị trí thừa kế chắc như đinh đóng cột, hai đứa con nhỏ cũng thông minh, hiểu chuyện. Nàng một tay nắm giữ quyền quản lý trung khâu trong phủ, chồng đối xử với nàng như con gái ruột. Cuộc sống của nàng là vô cùng viên mãn, sung sướng, ngốc mới tự rước bực .
Trượng phu của nàng tuy rằng đầu óc đôi lúc thông minh nhạy bén cho lắm, nhưng cái sở hữu vẻ ngoài cực kỳ tuấn tú. Cứ sang mấy vị đại nhân ở các phủ khác mà xem, thì hói đầu, thì bụng phệ như mang bầu, thì cơ thể tửu sắc bào mòn đến tiều tụy. Quay phu quân nhà , vẫn cứ là phong độ, trai ngời ngời. Mỗi như , Dư Vãn Ngôn tự dùng câu " đủ thường vui" để an ủi và bằng lòng với hạnh phúc đang .
Quãng thời gian qua Bích Ba viện vắng bóng chủ nhân, Dư Vãn Ngôn liền điều động nhân sự của tiểu trù phòng sang phụ giúp bên đại trù phòng, như việc ăn uống của trong phủ cũng tiện lợi hơn. Đầu bếp ở đại trù phòng đều rõ các vị chủ t.ử trong phủ cực kỳ chuộng các món ăn của tiểu trù phòng, nên họ luôn giữ thái độ khiêm tốn, cầu thị để học hỏi lẫn , hai bên chung sống vô cùng hòa thuận.
Nắm rõ ngày giờ nhóm của Lư Tĩnh Thù trở về, Dư Vãn Ngôn bảo họ bàn giao công việc từ năm ngày để về Bích Ba viện, dọn dẹp và nổi lửa chuẩn cơm nước. Bữa trưa hôm nay do đại trù phòng trong phủ chuẩn , Lư Tĩnh Thù nếm thử thấy hương vị vô cùng miệng, thể dung hòa sở thích của từng , chứng tỏ họ tốn ít tâm tư để nghiên cứu.
Phương Đại Chước dạo gần đây ngoài học hỏi thêm bao nhiêu là món mới lạ, chỉ chờ ngày trở về để trổ tài cho thưởng thức. Vinh Vân Triệt và mấy em háo hức chờ chực từ sớm.
Mọi mới dùng bữa xong thì của hoàng cung tới. Hoàng đế và Hoàng hậu đặc biệt ban phát ngự thiện để đón gió tẩy trần cho nhóm Lư Tĩnh Thù, đồ ăn chuyển thẳng tới tận Bích Ba viện. Hoàng đế còn truyền khẩu dụ bảo bà cần lễ tạ ơn, cũng cần cất công khỏi phủ để nghênh đón. Lư Tĩnh Thù một thời gian dài góp mặt trong các buổi yến tiệc chốn Kinh kỳ, trở về phỏng chừng dự tiệc bù dài dài .
Dùng xong bữa trưa, các vị thất của Vinh Vân Triệt đều ý dắt con cái trở về viện của . Dư Vãn Ngôn và An phu nhân tiếp tục lưu Bích Ba viện để hầu hạ. Hôm nay đúng dịp Lộ Hân và Vinh Vân Lan nghỉ mộc hưu nên cũng mặt đông đủ.
Vinh Vân Triệt mãi đến giờ ăn trưa mới kịp chạy về. Chuyện là Vinh Thế Hiên hồi kinh, ông cùng mấy vị quan viên của Bộ Công đều cung diện kiến bệ hạ. Đây coi là đại sự hàng đầu của bộ Bộ Công, Cổ thượng thư từ nửa tháng mong ngóng mỏi mắt, hận thể mọc thêm cho Vinh Thế Hiên đôi cánh để bay thẳng về Kinh thành ngay lập tức.
Vinh Thế Hi tóm tắt sơ lược chuyện tình cảm giữa và Nhị công chúa cho cha . Đến lúc , Vinh Vân Triệt mới ngộ nguyên nhân vì dạo gần đây bệ hạ cứ hở một chút là tìm cớ phạt . Trong lòng ông thầm vui mừng khôn xiết, cảm thấy con trai nuôi việc quả thực là quá đỗi xuất sắc!
Hoàng đế liếc mắt một cái là thấu mớ suy nghĩ đắc ý trong đầu ông, liền chẳng nể nang gì mà hạ lệnh phạt ông thêm một trận nữa. Vinh Thế Hiên suốt cả buổi diện kiến đều im lặng tiếng, nỗ lực thu nhỏ cảm giác tồn tại của bản xuống mức thấp nhất, cũng chẳng thể ngờ ông bố ruột của "hổ báo" đến thế. Biết thế chẳng thèm khai báo sớm với cha gì cho mang họa . Thật là sai lầm quá mà!
Hôm nay Hoàng đế và các đại thần chủ yếu bàn bạc về công trình ở núi Hổ Đầu, tạm thời thời gian để tâm đến "chuyện tư" của Vinh Thế Hi. Chính vì dạo gần đây ông cứ liên tục tìm cớ phạt Vinh Vân Triệt, khiến đám quan viên trong triều cứ ngỡ vị Trấn Quốc Công rốt cuộc cũng nếm mùi "thất sủng". Có kẻ còn thừa cơ hội dâng tấu lên Hoàng đế để tố cáo, buông những lời mập mờ nhằm hắt nước bẩn Vinh Vân Triệt. Chẳng ai ngờ tới ngay ngày hôm , vị quan viên to gan lớn mật giáng chức, điều chuyển đến một nơi khỉ ho cò gáy để Huyện thừa.
Sau sự kiện đó, chuỗi thao tác của Hoàng đế càng khiến triều đình tài nào thấu nổi. Cứ cách vài ngày ông tìm đại một cái cớ để phạt Vinh Vân Triệt một trận, nhưng dăm ba bữa ông truyền gọi cung để bầu bạn, hầu giá bên cạnh. Thái t.ử thuở ban đầu còn lên tiếng khuyên can vài câu, nhưng nhận đây vẻ là phương thức tương tác đặc biệt "độc lạ" giữa cữu cữu và phụ hoàng nên cũng lười chẳng buồn quản nữa. Thế nên, việc vị Trấn Quốc Công rốt cuộc thất sủng trở thành một bí ẩn lời giải đáp mới chốn quan trường.
Ngay đến cả bản Vinh Vân Triệt cũng hoang mang chẳng rõ đắc tội gì với bệ hạ. giờ thì ông ngộ . Thử đặt cảnh của bệ hạ mà xem, nếu tên nhóc con nào dám ngó nghiêng, ý đồ với cô con gái cưng Vinh Gia Tuyền nhà ông... Chỉ mới nghĩ đến đó thôi là nắm đ.ấ.m của Vinh Vân Triệt cứng ngắc ! Chính vì , Hoàng đế tuyên bố phạt , ông chẳng nửa điểm uất ức, vô cùng mượt mà mà cúi đầu nhận phạt.
Thấy ông ngoan ngoãn như , Hoàng đế ngược còn chút quen. Dẫu thì khi phạt, Vinh Vân Triệt đều sẽ vắt óc tìm đủ cách để "gỡ gạc", đòi phúc lợi gấp đôi cho bằng . Lần im lặng tiếng như thế, rõ ràng là gì đó bình thường!
Hoàng đế khi bãi kiến các vị đại thần Bộ Công liền lập tức dậy, rảo bước về phía Phượng Nghi cung. Trên đường , ông còn nhịn mà kéo Thái t.ử bàn tán: “Chiêu nhi, con thử xem cữu cữu của con đang ủ một mưu kế mới nào đó để chọc tức ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-367.html.]
Vị Thái t.ử điện hạ vốn dĩ luôn dịu dàng như ngọc khẽ tao nhã trợn trắng mắt một cái, tiếp tục cúi đầu xem mớ tấu chương tay, căn bản chẳng tiếp lời ông bố đang lên cơn "suy diễn" của . Có cái thời gian rảnh rỗi , thà rằng phê duyệt thêm vài quyển tấu chương để dôi chút thời gian sang bầu bạn với còn hơn.
Ngay khi Nhị công chúa đặt chân về tới Kinh thành, Hoàng đế và Thái t.ử nhận mật báo từ sớm. Nếu vì vướng bận việc sắp xếp các kế hoạch đại sự tiếp theo, hai họ sớm gác việc để chạy bay tới cung cấm . Chẳng cô con gái/ yêu quý của họ giờ đây đổi .
Hoàng hậu thấy Nhị công chúa cái đầu tiên là nước mắt lã chã rơi xuống: "Nghi nhi, con gái của , con chịu khổ ." Đôi bàn tay nàng run rẩy áp lên gương mặt rám nắng màu lúa mạch của Nhị công chúa. Cô con gái vốn nàng nâng niu nuôi chiều trong nhung lụa, giờ đây chẳng những đen mà trông còn gầy bao nhiêu.
Nhị công chúa từ nhỏ vốn vóc dáng mảnh mai, nay trải qua một năm rèn luyện khắc nghiệt nơi biên thùy, mớ thịt mềm mại mang phong thái nuôi chiều cành vàng lá ngọc ngày nào nay bay biến sạch sành sanh, cả thon gọn rõ rệt. Hoàng hậu xót xa ôm chặt con gái lòng, định bụng sẽ tiếp tục sụt sịt cảm thán thêm vài câu, ai ngờ bàn tay chạm bờ vai săn chắc và chiếc bụng nổi rõ cơ của Nhị công chúa thì mớ lời từ định bỗng chốc nghẹn ứ nơi cổ họng.
"Mẫu hậu, con đúng là đen thật, nhưng hề gầy ạ, ngược còn tăng cân thêm đấy chứ, xem !" Nhị công chúa hào hứng kéo tay Hoàng hậu bắt sờ thử phần cơ bắp tay săn chắc và đẽ của , vất vả lắm cô bé mới rèn luyện một hình lý tưởng như thế , trong lòng tự hào vô cùng.
Hoàng hậu phái hầu hạ Nhị công chúa tắm rửa, xiêm y mới, đó đích cầm lược chải cho cô bé một kiểu tóc phụ nhân gọn gàng. Bộ xiêm y là do chính tay Hoàng hậu tự lên ý tưởng thiết kế, độc nhất vô nhị đời. Nhị công chúa dẫu làn da phần rám nắng khỏe khoắn, nhưng khí chất độc đáo của cô bé tôn lên bộ trang phục một cách xuất sắc, thoạt còn đẽ hơn cả những gì Hoàng hậu từng hình dung đó.
Hoàng hậu bỗng chốc dâng lên một cỗ cảm khái khôn tả. Chú chim nhỏ từng nàng bảo bọc kỹ càng trong lòng bàn tay ngày nào, giờ đây thực sự trổ mã thành một chú chim ưng dũng mãnh, thể tự do sải cánh săn mồi giữa trời rộng lớn .
Cửu hoàng t.ử cũng vô cùng nhớ nhung vị hoàng tỷ của , cứ quấn quýt bên cạnh cô bé líu lo hỏi han đủ thứ chuyện đời. Ký ức của Cửu hoàng t.ử nương theo độ tuổi ngày một lớn mà dần dần mở khóa phong ấn. Cậu bé bản hiểu nhiều thứ, nên ngày thường hiếm khi để lộ dáng vẻ trẻ con nhõng nhẽo như thế . Hoàng hậu một tay ôm cô con gái, một tay vỗ về con trai nhỏ, ánh mắt hết đứa ngắm sang đứa , cưng nựng tả xiết.
Nhị công chúa thì chìm đắm thế giới của mớ đồ ăn ngon. Rời Kinh thành một thời gian dài như thế, điều khiến cô bé thể thích nghi nhất chính là mớ ẩm thực nghèo nàn nơi biên ải – đơn điệu thô ráp. Thế nhưng bách tính và binh lính nơi đó quanh năm suốt tháng đều ăn mớ đồ ăn , Nhị công chúa cũng tuyệt đối bản cậy quyền cậy thế mà đòi hỏi đặc quyền riêng, luôn ép bản học cách chấp nhận và thích nghi với cảnh. Đã dũng cảm đưa lựa chọn cho cuộc đời thì trách nhiệm gánh vác hệ quả kèm, mớ đồ ăn thô ráp suy cho cùng cũng chỉ là một thử thách nhỏ nhặt nhất mà thôi.
"Nhi thần bái kiến phụ hoàng, bái kiến hoàng ." Nhị công chúa tiếng thông báo lập tức dậy sải bước ngoài, cung kính hành đại lễ với Hoàng đế và Thái tử.
"Tốt, lắm! Trở về là !" Hoàng đế đích tiến lên đỡ con gái dậy. Nhìn thấy diện mạo mới đổi chóng mặt của con gái rượu, ông cũng chút ngẩn trong giây lát. "Gầy , cũng đen nhiều quá." Giọng Hoàng đế nghẹn ngào, bàn tay khẽ vỗ vỗ lên cánh tay của Nhị công chúa.
Ái chà, cứng ngắc như đá !
"Hì hì, phụ hoàng, y hệt như mẫu hậu thế ạ!" Nhị công chúa bật khúc khích vui vẻ.
Thái t.ử bên cạnh dùng ánh mắt ấm áp, dịu dàng dõi theo . Cô em gái của rõ ràng trở nên hoạt bát, cởi mở hơn xưa nhiều, nét ngây ngô trẻ con giữa hàng lông mày biến mất, đó là vài phần sắc sảo, kiên cường của một vị tướng lĩnh. Xét một cách nghiêm túc, hai họ tuy là em song sinh nhưng đường nét gương mặt quá giống . Thái t.ử mang nhiều nét giống mẫu hậu, khí chất ôn nhu như ngọc. Nhị công chúa thừa hưởng nhiều nét của phụ hoàng, giờ đây khi rũ bỏ vẻ non nớt thuở ban đầu, cái khoảnh khắc cô bé khẽ nhướng mày đối diện dễ khiến cảm giác hoang mang như đang đối diện với chính Hoàng đế . Đây cũng chính là một trong những nguyên nhân khiến mấy vị tướng lĩnh trong quân doanh tâm phục khẩu phục cô bé sát đất. Ngoại trừ Vinh Vân Triệt và Thành Kinh Mặc , thử hỏi trong cái triều đình ai thấy Hoàng đế mà run rẩy sợ sệt cơ chứ ( nhỏ xì xào).