"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 368:𝕷

Cập nhật lúc: 2026-06-21 10:39:53
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mỗi khi thấy một diện mạo và thần thái giống hệt vị cấp tối cao của , dẫu cho trong lòng tự trấn an bản rằng chẳng sợ, thì cơ thể vẫn cứ theo phản xạ tự nhiên mà tự động khúm núm xuống vài phần. Huống chi đây còn là cô con gái rượu của vị cấp nữa chứ.

 

Thuở ban đầu, đám tướng lĩnh trong quân doanh đều đinh ninh rằng Nhị công chúa đến đây chỉ là để trải nghiệm cuộc sống cho vui, ngoài mặt thì cung kính, khách sáo hết lời nhưng thực chất trong lòng chẳng mảy may coi trọng cô bé. Vị công chúa điện hạ lá ngọc cành vàng,嬌滴滴 (yểu điệu thục nữ) như thế phỏng chừng chỉ bám trụ vài ngày là sẽ nhè đòi thu dọn hành lý chạy về Kinh thành ngay thôi. Chẳng ai thể ngờ tới, Nhị công chúa cứ thế mà âm thầm c.ắ.n răng kiên trì bám trụ đến cùng.

 

Hoàng đế đối với những biểu hiện xuất sắc của Nhị công chúa đều thu hết tầm mắt, tần suất cái tên của cô bé xuất hiện trong mớ thư từ gửi về từ biên cương ngày một dày đặc, trong đó phần lớn đều là những lời tán dương, khen ngợi cánh. Tai mắt của Hoàng đế vẫn hằng ngày cần mẫn, chu đáo báo cáo về tình hình cận cảnh của Nhị công chúa.

 

Thuở ban đầu, Hoàng đế còn vui vẻ cầm mớ thư sang cho Hoàng hậu cùng xem, nhưng thì ông cho mười cái gan cũng chẳng dám đưa cho nàng nữa. Bản ông là nam nhi còn thấy xót xa khôn tả, Hoàng hậu mà phỏng chừng sẽ lụt cả Phượng Nghi cung mất.

 

Trước ngày lên đường biên ải, Nhị công chúa từng một cuộc trò chuyện thẳng thắn với Hoàng đế. Khi , Hoàng đế lên tiếng hỏi cô bé lý do vì nhất quyết dấn đến nơi biên thùy xa xôi, đầy rẫy nguy hiểm . Đôi mắt cô bé sáng bừng lên như những vì , nụ ngọt ngào nở môi: “Phụ hoàng, nhi thần tìm thấy việc thực sự . Nhi thần cảm thấy đó chính là ý nghĩa cho sự tồn tại của bản đời, và nhi thần tình nguyện dốc hết sức để phấn đấu vì mục tiêu .”

 

Hoàng đế đó chuẩn sẵn trong đầu bao nhiêu lời khuyên can, nhưng đến khoảnh khắc chẳng thể thốt nổi dù chỉ một chữ. Con cái khôn lớn, những hoài bão, suy nghĩ độc lập của riêng , điều duy nhất mà một cha như ông thể lúc chính là lưng chỗ dựa và ủng hộ cô bé bước tiếp.

 

“Phụ hoàng thể chuẩn y cho con , thế nhưng, con bắt buộc đảm bảo tuyệt đối an cho bản , phép tự dấn những tình thế hiểm nghèo. Nếu , trẫm sẽ lập tức phái tới xách cổ con lôi về Kinh thành ngay lập tức.”

 

Nhị công chúa đôi mắt đảo liên tục đầy tinh quái, nhưng cái miệng nhỏ đáp ứng vô cùng trơn tru, ngọt xớt: “Phụ hoàng cứ yên tâm, nhi thần tự chừng mực mà.”

 

Chính vì cái sự đáp ứng ngọt xớt , mà khi Hoàng đế nhận mật báo Nhị công chúa dám dũng cảm dắt theo vỏn vẹn mười lăm binh sĩ thọc sâu tận sào huyệt của nước Tây Lương, tự tay c.h.é.m rớt đầu một vị đại tướng của địch phóng hỏa thiêu rụi bộ kho lương thảo của bọn chúng, ông tức đến mức chỉ phái phi ngựa tốc hành tới xách cổ cô bé về trị tội ngay lập tức. Miệng thì hứa hẹn lắm, đến lúc bắt tay là chẳng thèm màng đến cái gì nữa sất. Chẳng là học cái thói quen tai hại từ ai nữa!

 

Quãng thời gian đó Hoàng đế ăn ngon ngủ yên, cứ nơm nớp lo sợ mỗi khi mở mắt đón nhận một tin tức dữ dội nào đó gửi về. Ngặt một nỗi chuyện chẳng thể hé răng nửa lời cho Hoàng hậu , một ông cứ thế âm thầm gánh chịu cỗ áp lực nặng nề .

 

Nghĩ đến đây, cỗ lửa giận trong lòng ông bùng phát trở , Hoàng đế thẳng tay cốc một cú thật đau cái đầu nhỏ của Nhị công chúa, cô bé ôm đầu ôm tai chạy trốn khắp phòng mới chịu hậm hực dừng tay. Hoàng hậu xót xa vội vàng kéo Nhị công chúa lòng, cẩn thận xoa xoa cái đầu nhỏ cho con gái trừng mắt lườm Hoàng đế một cái sắc lẹm.

 

Hoàng đế chút tật giật , khẽ đưa tay lên sờ sờ mũi đầy ái ngại. Chuyện mạo hiểm năm đó, đến tận thời điểm hiện tại Hoàng hậu vẫn hề một chữ bẻ đôi nào . Thái t.ử bên cạnh cũng chợt nhớ sự kiện kinh tâm động phách năm , trong một khoảnh khắc liền chút chột , chẳng dám đối diện với ánh mắt của mẫu hậu nhà .

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chàng tìm cơ hội một tiếng để thông khí với , tránh việc cô bé vô tình lỡ miệng .

 

Kết quả là, Thái t.ử còn tìm cơ hội , cái miệng nhỏ của Nhị công chúa liến thoắng tự khai sạch bách mớ chiến tích dũng của từ đầu đến cuối . Lúc kể chuyện, cô bé trông vô cùng tự hào và thần khí, hệt như một chú gà trống oai phong đ.á.n.h thắng trận trở về. Thế nhưng, đến lúc mẫu hậu vặn cho một cái cái tai nhỏ, tiếng la oai oái vang lên còn to hơn cả tiếng gà gáy ban sáng.

 

Có lẽ do quen sống ở nơi biên cương rộng lớn, trống trải nên giọng của cô bé cũng vô tình to hơn hẳn bình thường. Tiếng la bài bải của cô bé cất lên, đám cung nhân ngoài viện còn tưởng chuyện gì kinh thiên động địa xảy . Bản Hoàng hậu cũng giật thót , khẽ lẩm bẩm rõ ràng là nàng dùng lực mạnh đến thế cơ chứ. Khi phản ứng , nàng liền thẳng tay vỗ vỗ lên cái m.ô.n.g nhỏ của Nhị công chúa thêm vài cái nữa.

 

là cái đồ ranh ma quỷ quyệt , định dọa c.h.ế.t đấy !”

 

Dứt lời, ánh mắt sắc lẹm của Hoàng hậu liền chuyển hướng quét sang hai kẻ mới hành vi "phản bội", đồng lõa bên cạnh.

 

“Bệ hạ, Chiêu nhi, hai thể tiến lên giải thích cho một chút, chuyện rốt cuộc là ý gì ?”

 

Giọng của Hoàng hậu dẫu vẫn vô cùng dịu dàng, nhẹ nhàng như nước, nhưng hai điểm mặt gọi tên là Hoàng đế và Thái t.ử đều cảm thấy cỗ lòng chút chột , hoang mang.

 

"Khụ khụ, Hoàng hậu , trẫm đây chẳng là vì sợ nàng ở nhà sẽ lo lắng khôn nguôi đó ." Hoàng đế khô khốc mở lời giải thích.

 

“Mẫu hậu, khi sinh hạ hoàng thì cơ thể vẫn bồi bổ như xưa. Chuyện mạo hiểm là do tự ý tiên trảm hậu tấu, nhi thần và phụ hoàng cũng là mãi về mới nhận mật báo đấy chứ.”

 

Thái t.ử vô cùng mượt mà đem bộ mũi dùi dư luận đẩy ngược trở vị thủ phạm chính. Nhận ánh mắt dòm ngó, đầy vẻ cảnh cáo của Nhị công chúa phóng tới, Thái t.ử liền tỉnh bơ mặt chỗ khác, triệt để từ chối tiếp nhận thông tin.

 

"Ái ái ái, xuýt xuýt, đau, mẫu hậu ơi, nương ơi, con đau thật mà!" Nhị công chúa đôi mắt ầng ậng nước đầy ủy khuất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-368.html.]

 

Hoàng đế cúi đầu chăm chú húp , Thái t.ử ngửa mặt lên trần nhà, Cửu hoàng t.ử thì nép hẳn tận góc sâu nhất của chiếc sập mềm, cố gắng giả vờ bản chỉ là một con búp bê vải vô hại.

 

Nhị công chúa: “???”

 

*Không chứ, thế ? Con mới cất công xa trở về, tình yêu gia đình bay biến sạch sành sanh thế ?*

 

Chính nhờ màn tự bạo lòng đất của Nhị công chúa mà bộ sự chú ý của đều đổ dồn cô bé, tạm thời quẳng luôn cái tên Vinh Thế Hiên đầu. Nhị công chúa cứ luôn miệng giải thích rằng bản luôn tính toán kỹ lưỡng chừng mực, bảo đảm vạn vô nhất thất mới tay. Thế nhưng Hoàng đế và Thái t.ử vì liên minh nhỏ của ba đ.á.n.h sập một cách tàn nhẫn, liền nể tình mà bên cạnh liên tục bóc phốt, phá đám cô bé.

 

Kết quả là, Nhị công chúa mới dùng mớ lý do vụng về của để lấp l.i.ế.m qua chuyện, giây tiếp theo Hoàng đế lập tức chêm một câu: “Trẫm xem trong bức thư của khanh rõ ràng giống như con , sự thực phỏng chừng là...”

 

Hoặc là Thái t.ử sẽ mượt mà tiếp lời: “Nhi thần nhớ tấu chương gửi về cũng như thế, rõ ràng là bla bla...”

 

Nhị công chúa: “...”

 

Hoàng hậu: "!!!" *(Trạng thái: Lửa giận bùng cháy.jpg)*

 

Cửu hoàng tử: “Oa oai!!!”

 

Bữa tiệc đón gió tẩy trần cho con gái cưng rốt cuộc diễn một cách tan nát, vụn vặt như thế đấy.

 

Kết cục cuối cùng của ngày hôm đó là cả Hoàng đế lẫn Thái t.ử đều thẳng tay đuổi cổ khỏi Phượng Nghi cung, kèm theo lệnh cấm vận tuyệt đối phép bén mảng tới nơi trong vòng ba ngày tới. Hoàng hậu bảo cứ thấy gương mặt của hai cha con họ là đầu nàng đau như búa bổ. Về phần Nhị công chúa, phỏng chừng chỉ thể tự cầu phúc cho bản mà thôi. Đây là đầu tiên trong đời cô bé nảy sinh ý định ngủ đêm tại Phượng Nghi cung của mẫu hậu.

 

Thế nhưng Hoàng hậu chỉ cần buông nhẹ một câu cảm thán: "Quả nhiên là con cái lớn khôn thì tâm tư cũng chẳng thèm cận với nương nữa..." là đủ sức đập tan ý định rút lui của cô bé trong vòng một nốt nhạc.

 

Hoàng hậu đem bộ cỗ tình mẫu t.ử tràn trề của trút hết lên con gái, điều đó thể hiện một cách vô cùng cụ thể qua: Mỗi ngày ba bữa canh bổ béo ngậy, một ngày hai bận ngâm trong bồn t.h.u.ố.c bắc, và một ngày một mời ngự y đến bắt mạch bình an. Nhị công chúa cảm thấy ngạt thở vô cùng.

 

Thế nhưng, thời điểm hiện tại chẳng một ai đủ bản lĩnh để giải cứu cô bé cả. Hoàng hậu vẫn còn đang đùng đùng nổi giận với cả Thái t.ử lẫn Hoàng đế, Hoàng đế hễ bận nào mò sang Phượng Nghi cung dùng bữa mà nán lâu một chút là kiểu gì cũng nàng buông lời mỉa mai, khéo léo đuổi cổ ngoài. Thái t.ử thì càng thê t.h.ả.m hơn, nếu phụ hoàng tháp tùng bên cạnh, thậm chí đến cả cái cổng lớn của Phượng Nghi cung cũng chẳng tư cách bước qua nổi. Hoàng hậu cảm thấy ba cha con bọn họ quả thực là quá mức quá đáng, những chuyện hệ trọng liên quan đến tính mạng như thế mà cũng dám đồng lòng giấu diếm nàng cho bằng . Nàng hạ quyết tâm bận giáo huấn cho ba họ một bài học nhớ đời mới thôi.

 

Thái t.ử đột nhiên phát hiện bản dạo gần đây chẳng thể nào gặp mặt nổi Ôn Vãn Đường nữa. Lần nào cất công chạy tới Ôn phủ cũng đều bên trong dùng đủ loại lý do chính đáng để từ chối khéo, nếu vì hai vẫn thể trao đổi qua bằng thư tay thì Thái t.ử suýt chút nữa hoang mang nghi ngờ Ôn phủ xảy đại sự gì .

 

Mãi về Ôn Vãn Đường vì mềm lòng nên mới lén thư bật mí cho , đây là ý chỉ của Hoàng hậu nương nương ban xuống, bắt Ôn phủ nhất mực tuân thủ theo. Bản Ôn Vãn Đường cũng cảm thấy Thái t.ử bận việc phần quá đáng, liền bày tỏ lập trường sẽ phối hợp hành động một cách triệt để, để cho Thái t.ử cũng nếm trải cái cảm giác lo lắng, yên xem nó .

 

Thái tử: “???”

 

Về phần Hoàng đế thì chuyện diễn đơn giản hơn nhiều. Hoàng hậu tuyệt đối cho ông lưu ngủ qua đêm, cứ hễ đến giờ lành là nàng liền tự động dâng tiễn khách chút nể nang. suy cho cùng, con xưa nay vốn luôn mang sẵn cái tính khí kỳ quái: Càng cấm cản cái gì càng khát khao cái đó cho bằng . Hoàng đế hằng ngày cứ lon ton chạy sang Phượng Nghi cung nịnh bợ, để đến giờ luyến tiếc khôn nguôi mà lủi thủi bước .

 

Tổng quản thái giám Dương Kim Hỷ bên cạnh cái bộ dạng của chủ t.ử mà chẳng nên giấu mặt cho đỡ ngượng.

 

Nhị công chúa ngờ rằng ngày trở thành khán giả bất đắc dĩ xem màn trình diễn tình cảm đầy biến động của phụ hoàng và mẫu hậu, trong đầu cô bé nhảy một rổ dấu chấm hỏi lớn.

 

Cô bé khẽ nháy mắt hiệu hỏi Thái tử: *Muội chỉ mới vắng vài tháng thôi mà, hai họ giờ chuyển sang cái hệ ?*

 

Thái t.ử khẽ nhún vai, nhướng mày đáp : *Quen dần là .*

 

Cửu hoàng t.ử bên cạnh cũng nhún vai điệu bộ y hệt: *Quen dần là .*

 

Nhị công chúa vốn cứ ngỡ bản khi đặt chân trở Kinh thành hoa lệ sẽ chút quen với lối sống gò bó chốn cung cấm. Thế nhưng, đến giờ phút cô bé mới thấu hiểu sâu sắc thế nào gọi là cái câu "sự phú quý mờ con mắt". Ừm, cái đôi mắt của cô bé hiện tại rõ ràng là mờ tịt bởi sự sung sướng ! Chiếc giường nhỏ êm ái, thơm tho, cuộc sống hằng ngày quần áo đưa tận tay, cơm nước bưng tận miệng, còn mấy cô nha xinh xắn, ngoan ngoãn vây quanh để trò chuyện giải khuây. Cô bé vô cùng hoang mang nghi ngờ đây chắc chắn là một âm mưu thâm độc do phụ hoàng và mẫu hậu chung tay bày , mục đích là để cô bé chìm đắm trong sự nhung lụa chốn Kinh kỳ mà tự động từ bỏ ý định đòi trở nơi biên cương gió cát xa xôi . Quá mức gian xảo !

 

Vị Nhị công chúa đang ấm ức hậm hực liền thẳng tay cầm chiếc tăm tre xiên một miếng dưa hấu mát rượi, đỏ mọng bỏ tọt miệng nhai ngấu nghiến. Ôi chu choa, ngọt lịm, hạnh phúc quá mất! Nhị công chúa hạ quyết tâm, nhất định tìm cách để bách tính và binh lính nơi biên cương cũng tận hưởng một cuộc sống ấm no, đầy đủ hương vị như thế mới . Cô bé tranh thủ thời gian để vắt óc suy nghĩ xem nên thế nào để biến mớ ý tưởng trong đầu thành hiện thực mới xong.

 

Nhị công chúa lưu Phượng Nghi cung ròng rã suốt mười ngày trời, cuối cùng mới Hoàng hậu phê chuẩn cho dọn đồ trở về Trường Lạc cung của . Nàng mà còn chịu thả về thì vị Hoàng đế bệ hạ phỏng chừng sẽ thực sự nổi điên lên vì ghen tị mất. Đêm hôm đó, Hoàng đế bệ hạ rốt cuộc cũng thỏa lòng mong ước, thuận lợi trèo lên chiếc giường nhỏ mà ông hằng đêm mong nhớ bấy lâu.

 

 

Loading...