"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 377:𝓷
Cập nhật lúc: 2026-06-21 10:40:01
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng đế chợt nhớ cái diện mạo của phụ nữ mà vô tình lướt mắt qua ban nãy, cỗ biểu hiện gương mặt bỗng chốc trở nên vô cùng phức tạp, khó tả khôn nguôi.
“Nhan sắc khả ái, mắt?”
Ông quả thực là vắt kiệt thị giác cũng chẳng thể nào nổi cái phụ nữ nửa điểm nào khớp với mấy chữ nghĩa sất, Hoàng hậu nhà ông lẽ nào là do quãng thời gian qua gánh vác công việc vất vả quá mức dẫn đến thị lực giảm sút, mắt mờ nhầm chăng?
“Huyên nhi bận nhớ chú ý dành nhiều thời gian để nghỉ ngơi bồi bổ cơ thể cho thật nhé, đừng tự bản kiệt sức vì công việc quá mức chi.”
Hoàng hậu mượt mà hiểu cỗ ý tứ mỉa mai ẩn giấu trong lời của Hoàng đế, khẽ đưa ngón tay lên sờ sờ mũi đầy ái ngại. Qua bận thử nghiệm , nàng phát hiện một sự thực: Chẳng những một Hoàng đế, mà ngay đến cả bộ mớ tai mắt, thái giám cận theo hầu hạ xung quanh ông cũng miễn dịch, hề cỗ hào quang nhan sắc của Miêu tuyển thị gây nên bất kỳ sức ảnh hưởng nào sất. Sự tình càng kích thích cỗ lòng hiếu kỳ trong Hoàng hậu trỗi dậy dữ dội, nàng khát khao đào bới xem cái kẻ màn rốt cuộc là đang bày mưu tính kế cái trò gì, và mục đích cốt lõi nhắm đến là cái gì mới xong.
Suốt những ngày tiếp theo, Hoàng hậu tiếp tục mang cả Thái t.ử và Nhị công chúa đối tượng để thử nghiệm lâm sàng, kết quả thu về cho thấy Miêu tuyển thị đối với hai đứa trẻ cũng tỉnh bơ, chẳng lấy một bận biểu hiện dâng lên cỗ hứng thú nào sất.
Xem , cái món bảo vật cái thứ lợi ích mà "hệ thống" đang thèm khát, khao khát đoạt lấy – là đang trọn chính của vị Hoàng hậu nương nương nàng đây !
Mãi cho đến ngày thứ mười của chuỗi hành trình thử nghiệm, Hoàng hậu phê chuẩn cho phép Miêu tuyển thị quyền thò tay nâng đỡ cánh tay để tháp tùng dạo quanh vườn thượng uyển, ngay đúng cái khoảnh khắc hai bên mới chạm , sâu trong bộ não của Hoàng hậu bỗng chốc vang lên chuỗi âm thanh lách cách vô cùng quái đản, máy móc:
“Ting! Hoàn thành nhiệm vụ tháp tùng Hoàng hậu nương nương thưởng hoa ngắm cảnh thành công, phần thưởng ban phát tích lũy nhận : 50 điểm tích lũy. Kính mời ký chủ đưa quyết định sử dụng điểm để cộng dồn thuộc tính phương nào.”
“Cộng hết thuộc tính Nhan sắc cho !”
“Ting! Thuộc tính Nhan sắc của ký chủ hiện tại chạm ngưỡng giới hạn tối đa của khung hệ thống , kính mời ký chủ tiến hành lựa chọn phương án thuộc tính khác thế.”
“Thế thì cộng hết thuộc tính Giọng !”
“Ting! Thao tác thêm thắt thuộc tính triển khai thành công, thuộc tính Giọng của ký chủ bận chính thức đạt chuẩn danh hiệu Giọng ca thiên籁 chạm ngưỡng thần thánh.”
Ngay khi chuỗi âm thanh máy móc mới tắt ngấm, Hoàng hậu liền thấy tiếng của Miêu tuyển thị đang bên cạnh ngọt ngào cất lời: “Khởi bẩm nương nương, dạo gần đây may mắn luyện tập một khúc ca vô cùng đặc sắc, khát khao tự tay trình diễn để kính mời nương nương thưởng thức và ban phát vài lời giám định, chỉ bảo ạ.”
Đối với thính giác của Hoàng hậu mà thì cỗ âm thanh phát thực chất chẳng gì biến chuyển quá mức chấn động, nhưng bằng cặp mắt tinh tường của , nàng nhạy cảm nhận bộ mớ cung nhân hầu hạ xung quanh bỗng chốc trưng bộ mặt vô cùng say mê, yêu thích cỗ giọng cất lên của Miêu tuyển thị một cách bất bình thường.
“Chuẩn tấu.”
Giọng của Hoàng hậu vẫn phẳng lặng như nước hồ thu, nàng định bụng bận sẽ giương mắt xem cái cô nương rốt cuộc thể giở trò tiểu xảo gì hồn đây.
Miêu tuyển thị xong liền hí hửng sải bước tiến chính giữa khóm hoa rực rỡ, bắt đầu triển khai chuỗi động tác cất giọng ca hát uốn lượn vũ đạo bạt mạng. Hoàng hậu mà vắt kiệt thính giác cũng chẳng thể nào cảm nhận nổi cái khúc ca nửa điểm nào gọi là ho sất, xét một cách công khai minh bạch thì ngay đến cả trình độ của một cô nàng nhạc cơ bình thường chốn giáo phường cung đình hát còn lọt tai hơn cô gấp bội phần, thêm cỗ âm sắc của Miêu tuyển thị vốn dĩ chỉ thuộc hàng tầm thường, thành Hoàng hậu một lúc là đầu óc tự động bay bổng, rơi trạng thái thả hồn theo gió mất .
Thế nhưng, nàng bỗng chốc giật phát hiện đại cục xung quanh bỗng rơi trạng thái đóng băng . Kẻ nào kẻ nấy vây quanh đều trưng bộ mặt đờ đẫn, tâm trí hệt như hút hồn cỗ giọng ca , say sưa đến mức thần hồn điên đảo. Mấy gã thợ vườn đang cần mẫn cắt tỉa cành cây ở phía xa, đến cái việc dụng cụ kéo cắt trong tay rơi bạt xuống đất từ bao giờ cũng chẳng mảy may gì sất. Kinh hoàng hơn nữa chính là mớ chim chóc nhỏ đang tung cánh bay lượn bầu trời, bỗng chốc đứa nào đứa nấy đều rụng rớt lộp bộp theo đường thẳng thẳng xuống đất, xem là cỗ giọng ca ngọt ngào quạt cho ngất xỉu nhân sự luôn .
Khẽ giật giật khóe miệng đầy ái ngại, đối diện với ánh mắt tràn ngập cỗ khát khao, chờ đợi khen thưởng của Miêu tuyển thị phóng tới, Hoàng hậu đành mượt mà thò hai bàn tay vỗ vỗ vài cái điệu bộ cổ vũ chiếu lệ.
“Cũng lắm.”
“Nương nương thích là cỗ phúc phần to lớn của ạ.”
Miêu tuyển thị nở một nụ rạng rỡ kéo đầy, Hoàng hậu bảo đảm bằng danh dự là nàng mới thấy rành rành tiếng hít khí lạnh đầy chấn động của mấy tên thái giám hầu hạ cạnh bên. Dĩ nhiên là thể thiếu sự hiện diện của chuỗi âm thanh máy móc quái đản :
“Ting! Hoàn thành nhiệm vụ Trình diễn vũ khúc ma幻 thành công, phần thưởng ban phát tích lũy nhận : 100 điểm tích lũy. Kính mời ký chủ tiến hành lựa chọn thuộc tính.”
“Cộng hết thuộc tính Thể lực cho !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-377.html.]
Gương mặt Hoàng hậu chút biến sắc, tỉnh bơ túc trực để lắng trọn vẹn cuộc trò chuyện lầm rầm giữa Miêu tuyển thị và cái thứ thực thể quái đản ẩn giấu . Nàng nhạy cảm nhận cái cỗ sát thương từ cái vũ khúc ma幻 của cô mang thực chất còn kinh hoàng hơn nhiều so với mớ tính toán ban đầu của , đặc biệt là cỗ nụ chốt hạ ở giai đoạn cuối cùng . Hai tên thái giám hầu hạ ở vị trí trực diện đón nhận nụ rạng rỡ của Miêu tuyển thị, bận chẳng chẳng rằng, ngay lập tức hai con mắt trợn ngược lên thẳng cẳng lăn đùng đất ngất xỉu nhân sự tại chỗ kịp ngáp.
Hoàng hậu: “???”
*Có cần quá lên như thế cơ chứ, cái kịch bản quả thực là quá mức hoang đường, phóng đại đấy!*
Trong thế giới quan chân thực của nàng, nụ kiểu gì cũng thấy rành rành cỗ gượng gạo, miễn cưỡng khôn xuôi, nàng thậm chí còn tinh mắt hai bên khóe miệng của Miêu tuyển thị đang co rút một cách bần bật đầy đau đớn, rõ ràng là bản cô cũng chẳng thể nào thích nghi nổi với chuỗi động tác uốn lượn tai hại .
Thế nhưng cái sự tình hoang đường ở phía càng diễn biến theo chiều hướng điên rồ hơn nữa, Hoàng hậu trố mắt ngoác mồm tận mắt chứng kiến từ một bầy bướm khổng lồ bay rợp cả trời, rầm rộ ùa tới vây quanh dòm ngó, lượn lờ xung quanh hình Miêu tuyển thị. Miêu tuyển thị nương theo cỗ lực lượng liền cách nào kiểm soát nổi cơ thể, bắt đầu翩翩 khởi vũ theo điệu bộ uốn lượn bạt mạng. Toàn bộ mớ nhân sự mặt tại hiện trường lúc bấy giờ – ngoại trừ duy nhất một vị trí của Hoàng hậu , tất thảy bọn họ đều hệt như trúng tà thuật, đôi chân tự động nhấc lên nhịp nhàng nhảy múa theo chuỗi vũ đạo của cô một cách vô thức.
Nhảy múa cuồng.
Uốn lượn bạt mạng.
Điên cuồng nhảy múa.
Hoàng hậu cảm thấy mớ huyết quản trán bận đang giật liên hồi, từng cỗ đau nhức kịch liệt cứ thế mà thi thọc sâu tế bào não. Đại cục xung quanh bỗng chốc rơi trạng thái mơ màng, nửa thực nửa ảo, khiến thần trí nàng váng vất cuồng khôn xuôi. Cái bóng dáng uốn lượn của Miêu tuyển thị thoắt ẩn thoắt hiện,似 gần似 xa mắt, khiến thị giác của nàng cách nào nhận một cách chân thực nổi nữa .
Hoàng hậu đột ngột cảm giác hai bên mí mắt của bỗng nặng trĩu như đeo chì, một cỗ buồn ngủ kinh hoàng ập đến đè bạt lý trí. Nàng tự nhủ trong lòng, thôi thì cứ xuôi theo dòng nước mà nhắm mắt ngủ một giấc thật sâu , ngủ một giấc dậy là đại cục tự động sẽ thỏa cả thôi. Thân hình vị Hoàng hậu nương nương cách nào kiểm soát nổi cỗ lực lượng nữa, mượt mà ngả hẳn về phía đổ rạp xuống chiếc sập mây.
Ngay đúng cái khoảnh khắc cơ thể đang dần rơi trạng thái hôn mê bất tỉnh, Hoàng hậu bằng thị lực mờ ảo cuối cùng dường như loáng thoáng chứng kiến cảnh tượng Miêu tuyển thị đang lẳng lặng sải bước tiến về phía . Chuỗi động tác di chuyển của cô trưng bộ dáng vô cùng quái dị, quái đản, từng bước chân nhấc lên biên độ vung vẩy của hai cánh tay đều chuẩn xác một cách thô cứng hệt như dùng thước kẻ để đo đạc kỹ lưỡng từ , lệch một ly, môi cô là một nụ quỷ dị kéo đầy đến tận mang tai đầy rợn tóc gáy. Đôi môi khô khốc, nứt nẻ vì dùng lực quá đà khẽ rách vài vệt nhỏ, từng sợi m.á.u tươi rành rành rỉ bên ngoài, thế nhưng cô dường như vô cùng tận hưởng, say mê dư vị , khẽ thò đầu lưỡi mượt mà l.i.ế.m láp sạch sành sanh vết m.á.u tươi.
Cặp mắt của cô ghim chặt cứng rời dù chỉ là một phân Hoàng hậu, ánh mắt hiển lộ rõ cỗ đói khát, tàn nhẫn hệt như một con sói già độc ác đang trừng trừng miếng mồi ngon do chính tay săn đuổi bấy lâu !
**Bách khoa thư của Lư lão sư:**
* **Tình huống khẩn cấp cấp độ Đỏ:** Hoàng hậu nương nương trúng chiêu thức "Ảo ảnh thôi miên diện rộng" của chiếc hoa tai hệ thống ! Cái cô nàng Miêu tuyển thị dường như theo kịch bản "Cung đấu xanh vạn mê bình thường" nữa, mà chính thức kích hoạt chế độ "Đoạt xá hấp thụ vận khí của bậc mẫu nghi thiên hạ" !
* **Món bảo vật ẩn mật cứu viện:** Hãy nhớ chiếc lọ sứ nhỏ chứa cỗ thần d.ư.ợ.c bí truyền mà Lư Tĩnh Thù cẩn thận trao tận tay cho Hoàng hậu chốn Phượng Nghi cung bấy lâu . Hoàng hậu bận liệu kịp thời dùng cỗ lý trí kiên cường cuối cùng để lôi món bảo vật đảo ngược đại cục, thẳng tay cho cái cô nàng "hệ thống" ngủ một giấc dài dằng dặc ?
Cái tên nhóc Nhị quản gia mẫn cán bên phủ Trấn Quốc Công lúc chắc cũng đang ráo riết phi ngựa tốc hành cung để dâng báo cáo mật sự đây. Bạn đồng hành cùng Lư Tĩnh Thù vác gậy xông cung cấm để giải cứu con gái cưng, tiện tay thu hoạch sạch sành sanh mớ "điểm tích lũy hệ thống" của chiếc hoa tai phỉ thúy về giàu cho Duyệt Hề các nào?
Một mùi hương quen thuộc thoáng qua, trong mắt Cửu hoàng t.ử lóe lên một tia dị sắc. Cậu bắt chước điệu bộ của lão hòa thượng, cũng xếp bằng xuống, giả vờ như đang tập trung lắng giảng kinh.
Chẳng trùng hợp , đạo tràng bận đang giảng chính là cuốn *Kinh Bản Nguyện Của Bồ Tát Địa Tạng* mà Cửu hoàng t.ử dạo gần đây đang nghiền ngẫm. Cứ việc cái đám là chân Phật , nhưng mớ kinh thư giảng giải vô cùng thông suốt, thấu đáo. Cửu hoàng t.ử mà trong lòng chợt nảy sinh bao nhiêu là ngộ tính, ý tưởng mới mẻ, định bụng khi trở về sẽ lập tức chấp bút ghi chép ngay cho nóng nợ.
Cậu vốn dĩ sở hữu một thói quen vô cùng , hằng ngày đều chăm chỉ ghi chép nhật ký hành trình của bản , bao gồm cả mớ cảm ngộ học tập chuỗi kinh nghiệm đúc kết mỗi bận va chạm với sự đời. Cứ cách một thời gian lôi mớ ghi chép lật giở xem , nào xem cũng đều thu hoạch thêm những bài học mới. Cậu linh cảm buổi tối ngày hôm nay bản sẽ thu về một cỗ chiến lợi phẩm vô cùng phong phú đây.
Lão hòa thượng khẽ mở mắt , thấy bộ dáng kinh vô cùng thành kính, chăm chú của Cửu hoàng t.ử liền mỉm gật đầu hài lòng. Thế nhưng ngay cái khoảnh khắc lão khẽ nhắm nghiền đôi mắt , sâu trong con ngươi bỗng chốc lóe lên một tia hồng quang đầy quỷ dị.
Sau khi buổi giảng kinh kết thúc, liền tiến đến quy trình ban phát phúc lộc. Cửu hoàng t.ử mở mắt , đập tầm mắt là một chiếc chén đang lững lờ bay về phía . Lão hòa thượng ở phía đối diện cũng đang hai tay cung kính bưng một chiếc chén, mượt mà ngửa cổ húp cạn một sạch sành sanh, khuôn mặt trưng bộ dáng vô cùng tận hưởng, say mê dư vị .
Cửu hoàng t.ử ghim chặt ánh mắt chiếc chén đặt ngay mặt, thính giác nhạy cảm giúp dễ dàng ngửi thấy một mùi tanh nồng nặc, kinh dị đang bốc lên cuồn cuộn từ cỗ chất lỏng bên trong.