"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 38:*%*
Cập nhật lúc: 2026-06-04 05:47:57
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vô Song lanh lẹ bước tới rút mảnh vải trong miệng Vinh Vân Lan , đó nhanh chóng biến mất.
Vinh Vân Lan trói chặt, ngoài cái đầu thì nhúc nhích chỗ nào khác. Y lóc t.h.ả.m thiết: "Nương, hài nhi , ."
Lư Tĩnh Thù giữ vẻ mặt lạnh tanh: "Ồ, sai ở chỗ nào?"
Vinh Vân Lan thở nổi, căn bản thốt nên lời.
Lư Tĩnh Thù mất hết kiên nhẫn, trực tiếp mở miệng: "Hừ, con còn cơ đấy, con còn mặt mũi mà ."
"Lúc con nhận lời bọn chúng, con từng nghĩ đến việc con , từng nghĩ đến Lộ tiểu thư ."
"Con ngược nhẹ nhàng lắm cơ, dăm ba câu đem đồ của dâng cho kẻ khác, sống c.h.ế.t của những khác con một chút cũng thèm để tâm."
"Lộ gia đúng là xui xẻo tám đời mới vớ cái loại con rể tồi tệ như con!"
"Lão nương mà con ngu xuẩn như , lúc sinh trực tiếp bóp c.h.ế.t con cho xong, đỡ phí phạm tài nguyên để lớn lên còn liên lụy khác."
Lúc Lư Tĩnh Thù mắng chửi, roi trong tay cũng ngừng quất xuống. Sợi roi là bà tìm thấy trong kho, nhẹ dai.
Đám mặt ở đó bao giờ chứng kiến trận thế , tất thảy đều quỳ rạp bên cạnh, đến động đậy cũng dám. Thậm chí còn vô thức nín thở. Sợ Lư Tĩnh Thù chú ý đến, thuận tay quất luôn cho một roi.
Lư Tĩnh Thù lấy nhịp thở, đón lấy chén từ tay Vô Song nhấp vài ngụm.
"Quất con, còn thấy bẩn tay."
"Hôm nay con cũng thấy cả đấy, đám đào sẵn hố, chỉ chực chờ con nhảy xuống thôi."
"Thường ngày con chịu học hành, thích đao kiếm múa may, trong phủ cũng từng ngăn cản con."
"Ai mà ngờ , con dám tụ tập đ.á.n.h bạc với hả, đây là tội gì? Triều Dung nghiêm cấm tụ tập đ.á.n.h bạc, nếu bắt là c.h.é.m đầu đấy."
"Con mấy cái mạng để chém, tự c.h.ế.t còn đủ, còn kéo cả nhà c.h.ế.t chung với con nữa ."
"Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng, cái bọn đó là loại đức hạnh gì, con ngay đến cả những phép tắc đạo lý cơ bản nhất như lễ nghĩa liêm sỉ cũng ném hết ? Thế mà cũng hùa theo chúng càn."
"Cái tên khốn kiếp phủ Trung Nghĩa Bá , là thứ gì cơ chứ? Muội con mới mười một tuổi, trong lòng ủ mưu gì con ?"
"Còn nhà khác nữa thì cũng chỉ thiếu nước thẳng là ý với Lộ tiểu thư thôi, con thế mà còn tiếp tay cho , con sợ đầu đủ xanh ?"
"Lại còn đem cả tín vật đính ước của hai nhà đưa cho , con đúng là ngu ngốc hết chỗ ."
"Không đúng, con là ngu độc ác, danh tiết của một nữ t.ử quan trọng đến nhường nào."
"Con như là đang ép bọn họ chỗ c.h.ế.t."
Lư Tĩnh Thù cuối cùng cũng mắng đủ , đến bên cạnh An di nương xuống.
Bà thể chắc chắn, thấy cơ thể An di nương lập tức căng cứng.
Lư Tĩnh Thù đón lấy chén từ tay Vô Song, uống vài ngụm. Đã lâu vận động mạnh thế , cánh tay mỏi nhừ, về phòng sai xoa bóp cẩn thận cho mới .
Lư Tĩnh Thù nghĩ ngợi, tiếp: "Lão đại, con là đầu gia đình, cha con còn nữa, quyền thế phụ ( cả như cha), con nghĩ nên xử trí lão nhị thế nào?"
Vinh Vân Triệt mà cơ chứ, y ăn đòn, trong lòng chỉ nghĩ lát nữa đ.á.n.h sẽ là . Bỗng dưng gọi tên hỏi thăm, cả y cứng đờ, nửa ngày mới khó nhọc mở miệng: "Nương, nhị nhận bài học , nương đừng đ.á.n.h nữa. Tiếp theo đây, cứ để nhị ở trong từ đường sám hối lầm, khi nào sai thì khi đó thả ."
Lư Tĩnh Thù: "Vậy , Vinh Vân Lan, con sai ?"
Vinh Vân Lan nén cơn đau mở miệng: "Ưm ưm, ạ."
Lư Tĩnh Thù: "Ta tin."
"Vinh Vân Triệt, con nghĩ rằng lão nương nương tay với nó, thì sẽ truy cứu chuyện của con nữa đúng ?"
"Mơ mộng hão huyền."
Nói xong, Lư Tĩnh Thù thẳng tới, một tay túm lấy tai Vinh Vân Triệt. Xách y ném sang bên cạnh Vinh Vân Lan. May mà y tự giác quỳ ở hàng đầu tiên, thao tác thuận tiện, sẽ ảnh hưởng đến những vô tội xung quanh.
Lúc , cửa lớn của từ đường đóng chặt, bộ hạ nhân đều Lục ma ma đuổi ngoài, đảm bảo sẽ ai thấy bất kỳ động tĩnh nào.
"Con là Quốc Công gia, là trọng thần trong triều, lão nương nể mặt con lắm ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-38.html.]
"Trong đều là nhà cả, lo ai chê con ."
"Vinh Vân Triệt, con quan cái kiểu gì hả? Một cái mỹ nhân kế đơn giản như mà cũng c.ắ.n câu."
"Con vì một nữ nhân, đến thể diện cũng vứt sạch ."
"Ta nhắc tới còn thấy bẩn miệng, con thế mà cũng giỏi chịu đựng thật đấy."
"Hai đứa quả hổ là em, đầu tí màu xanh là trong lòng bứt rứt yên đúng ."
"Ngứa ngáy quá ."
"Chuyện của con, hừ, cũng coi như qua . Nếu còn để phát hiện con ở bên ngoài bậy bạ."
"Ta sẽ thư báo cung, tìm trực tiếp thiến con luôn."
"Dù con cũng để huyết mạch cho gia tộc , những thứ quản , thì cũng chẳng cần giữ gì nữa."
"Vinh Vân Triệt, con thấy ?"
Vinh Vân Triệt... Vinh Vân Triệt cảm thấy đũng quần lạnh toát, phảng phất như em thật sự sắp sửa rời xa . Vẻ mặt của mẫu cho y , bà nghiêm túc. Loại chuyện , bà thực sự dám lắm.
Lư Tĩnh Thù vẻ mặt kinh hoàng của đứa con cả, giọng điệu chuyển hướng.
"Thế nhưng, con cái của con vẫn là ít. Nếu dồi dào tinh lực như , thì sinh thêm cho lão nương vài đứa cháu nữa ."
"Ngôn Nương ."
Dư thị căng thẳng cả , nhanh chóng đáp lời: "Nương, nhi tức mặt."
"Hậu viện của hai đứa hình như ít thông phòng nhỉ, với bọn họ, ai m.a.n.g t.h.a.i thì nâng lên di nương."
"Sinh con, bất kể trai gái, đều thưởng."
"Bản con, tiên cứ điều dưỡng cơ thể cho , sinh ba đứa , sinh nở quá nhiều đối với sức khỏe nữ t.ử cũng ."
"Con cứ chăm lo cho ba đứa con trưởng thành khỏe mạnh là hơn bất cứ thứ gì. Đỡ như đây, đến cái tuổi mà vẫn chạy đôn chạy đáo lo lắng vì con vì cái."
"May mắn , các con của con đều ngoan ngoãn, giỏi giang hơn nhiều."
Một phen khiến hốc mắt Dư thị ngấn lệ, Vinh Vân Triệt và Vinh Vân Lan òa lên nức nở. Vinh Cẩn Dao cũng cúi đầu lau nước mắt.
"Luật ca nhi, Chân ca nhi."
Vinh Thế Chân / Vinh Thế Luật: "Có tôn nhi."
"Hai đứa tuy cùng một sinh , nhưng tổ mẫu hy vọng, hai em các con thể rũ bỏ thành kiến, thực sự tương tương ái, đồng tâm hiệp lực."
"Dù thì, cha và nhị thúc của các con đều trông cậy , phủ Trấn Quốc Công vẫn dựa các con chống đỡ."
"Gánh nặng lớn, một là thể gánh vác ."
"Các con hiểu ?"
Vinh Thế Chân / Vinh Thế Luật đồng thời gật đầu: "Tôn nhi hiểu ."
Hai họ trải qua chuyện , sớm vứt bỏ sự gượng gạo mà vui chơi cùng , học cũng chung về chung. Bây giờ chỉ là càng thêm thoải mái cởi mở hơn mà thôi.
Lư Tĩnh Thù: "Ngoan lắm."
"Tất cả đều dậy ."
Vinh Gia Tố đỡ Đổng di nương lên, Vinh Cẩn Dao cũng đỡ Dư thị dậy. Lư Tĩnh Thù sang hai em, một đứa đang quỳ một đứa đang rạp đất.
Lư Tĩnh Thù: "Vinh Vân Triệt, gửi thư báo cho bệ hạ , Tết con cần đến nha môn nữa. Ta sẽ tìm cho con một vị sư phó, khi nào con học thành tài thì khi đó hẵng ."
"Trong vòng một năm mà chút tiến bộ nào, sẽ đích diện kiến thánh thượng, xin ngài bãi miễn chức quan của con."
"Nếu năng lực, thì đừng chiếm giữ vị trí đó nữa, cứ an phận một kẻ nhàn rỗi . Dù thì cũng tước vị ở đó, con cũng chẳng c.h.ế.t đói . Lại còn đỡ mang họa ."
Vinh Vân Triệt: "Hài nhi , hài nhi nhất định sẽ chăm chỉ học hành."
Lư Tĩnh Thù: "Còn về con, Vinh Vân Lan những chuyện con gây thực sự thể tha thứ , dưỡng thương xong thì cút , sẽ mời trưởng bối trong tộc mặt, gạch tên con khỏi gia phả."
"Từ nay về , con còn là con cháu nhà họ Vinh nữa."
----------------------------------------