"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 390:𝕹
Cập nhật lúc: 2026-06-22 00:43:48
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mang phận thái giám mà còn phong quan, thiết nghĩ phụ hoàng nhất định vô cùng sủng ái .
Nhị công chúa rõ, tính nết của phụ hoàng chính là như , kẻ lọt mắt xanh của thì từ vàng bạc châu báu, tước vị quan phong đến sự sủng ái, thứ gì cũng tiếc.
Ở thế giới của nàng, nàng, mẫu hậu, hoàng cùng đều phụ hoàng thiên vị. Phụ hoàng vì họ mà che mưa chắn gió, đặt họ ở vị trí cao nhất trong lòng.
Còn ở thế giới của Hòa An, bọn họ đều là phe ruồng bỏ. Nhị công chúa từ nhỏ thấu hiểu một đạo lý, chỉ khi bản đủ cường đại mới bảo vệ những điều . Nàng sẽ lưu nơi bao lâu. Do đó, nàng tay thật nhanh, thật dứt khoát.
Nhị công chúa thầm tính toán tính toán trong đầu, trăn trở cách để thuyết phục Trần Tu Vũ. Nghe Mạnh Cảnh Hành từng nhắc đến, tuy thể khuyết thiếu, nhưng là một trang nam t.ử chính trực hiếm .
Nhị công chúa quyết định tiên cứ lấy tình cảm để khuyên răn, lấy đạo lý để thuyết phục, đó sẽ tùy theo phản ứng của đối phương mà tính tiếp.
Hòa An lấy từ trong rương một bộ y phục và khăn lụa che mặt, bảo Nhị công chúa mau đồ. Nhị công chúa ghét phiền phức nên chỉ vớ lấy chiếc áo choàng tùy ý khoác lên , đó đeo khăn che mặt lên là thể ngoài gặp khách.
“Công chúa, ngài gọi vi thần việc gì sai bảo ?”
Âm sắc của nam nhân truyền tới chút âm nhu, Nhị công chúa cảm thấy thanh âm đỗi quen tai, nhưng nhất thời tài nào nhớ nổi từng qua ở .
"Trần đại nhân đến , mời ." Hòa An công chúa lên tiếng.
Đôi mắt Nhị công chúa chớp lấy một cái, ghim chặt cửa xe để chờ bước . Ngón tay thon dài trắng trẻo vén rèm xe lên, các khớp xương vì dùng sức mà trắng bệch, Nhị công chúa nín thở tập trung tinh thần, đón chờ bí ẩn vén màn.
Ngay khắc , một khuôn mặt thuộc liền hiện mắt.
Nhị công chúa sững sờ như pho tượng.
Sao là ?
Nàng còn tưởng mắt hoa, vội đưa tay dụi dụi. Nhìn nữa, vẫn là gương mặt quen thuộc đó.
"Trần đại nhân mời ." Hòa An mời đối phương xuống, vặn đối diện ngay mặt Nhị công chúa.
Trần Tu Vũ đương nhiên chú ý tới sự hiện diện của nàng. Người xuất hiện xe ngựa của công chúa từ lúc nào, hề nhận báo cáo? Hơn nữa, với dáng vẻ đó của nàng , chẳng lẽ quen ?
Nhị công chúa vẫn thoát khỏi cơn chấn động, ánh mắt liên tục dò xét Trần Tu Vũ, chằm chằm như thể soi một đóa hoa .
Vinh Thế Hi chính là Trần Tu Vũ?
Nhị công chúa đưa tay vò đầu. Quan sát kỹ một chút mới thấy, và A Hi của nàng quả thực nhiều điểm khác biệt.
Trên Vinh Thế Hi tỏa thở thư sinh cùng mùi hương gỗ ngấm do quanh năm việc ở Công bộ. Trong lòng Nhị công chúa, A Hi tựa như một bậc ẩn sĩ vướng bụi trần, chỉ một lòng say mê với sự nghiệp. Môi trường sống của vô cùng thuần khiết, chẳng hề những đấu đá mưu mô, ánh mắt cũng trong veo như một đứa trẻ trải sự đời.
Quan hệ nhân sự ở Công bộ vô cùng đơn giản, dẫu mang trái tim linh lung thông tuệ bảy khe chăng nữa thì cũng chẳng đất dụng võ, trái còn tạo nên dáng vẻ tự tại, thẳng thắn.
Thế nhưng Trần Tu Vũ mặt thì .
Trong đáy mắt là sự căm phẫn sục sôi khó lòng dập tắt, khí chất tỏa toát lên vẻ âm u lạnh lẽo, đến cả ý cũng chẳng vương tận đáy mắt. Hắn tựa như một con sói cô độc tách khỏi bầy đàn, lúc nào cũng ôm lòng cảnh giác cao độ với thứ xung quanh.
Ánh mắt Trần Tu Vũ nàng lạnh lẽo thấu xương, giống hệt như một con rắn độc đang thè lưỡi, khiến bất giác ớn lạnh sống lưng.
Cảm giác thể lao tới c.ắ.n nàng một phát bất cứ lúc nào.
Hai họ đang đ.á.n.h giá lẫn , nhất thời ai lên tiếng.
Hòa An nhận bầu khí ngưng trệ liền căng thẳng nắm chặt góc áo.
Nhị công chúa thấy các khớp ngón tay của nàng đều trắng bệch, liền đưa tay nắm lấy tay đối phương, nhẹ nhàng xoa bóp.
Trần Tu Vũ hành động của hai , khẽ nheo mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-390.html.]
Hòa An cảm nhận bàn tay phần thô ráp đang xoa nắn từng ngón tay của , tiếp đó là lòng bàn tay. Nàng thể cảm nhận vết chai bàn tay của Nhị công chúa. Trong lòng khẽ động, nàng trở tay nắm chặt lấy tay "bản ".
“Nhị , Trần đại nhân trăm công nghìn việc, thể nán quá lâu .”
Nhị công chúa gật đầu, sang Trần Tu Vũ. Nàng phát hiện Trần Tu Vũ chỉ khi Hòa An công chúa thì trong ánh mắt mới ánh lên chút dịu dàng.
Trần Tu Vũ bên cạnh Hòa An công chúa đột nhiên thêm một , cứ như từ trời rơi xuống . Hắn luôn rõ lai lịch của , xem nàng gây tổn hại đến công chúa .
“Vị cô nương là?”
Đáy mắt Hòa An công chúa xẹt qua một tia hoảng loạn, nàng cố tỏ bình tĩnh, lên tiếng: “Đây là do nhà ngoại gửi tới. Lo lắng đến Tây Lương ai chăm sóc nên để cùng , mới đến cách đây hai ngày.”
“Vậy ?”
Nhà ngoại ư? Ai mà Trấn Quốc công phủ sa sút từ lâu, gì bản lĩnh qua mặt tất cả để đưa một tới đây chứ. Người , tuyệt đối thể xem thường.
Khóe miệng Trần Tu Vũ nở một nụ rõ ý vị, ánh mắt lạnh lùng quét về phía Nhị công chúa mang theo đầy vẻ cảnh cáo.
Nhị công chúa mà sợ ? Nàng khiếp sợ xong thì chuyển sang tức giận.
Giỏi cho Vinh Thế Hi nhà , mày rậm mắt to thế mà tâm tư sâu xa phết, lừa tất cả . Rốt cuộc và Trần Tu Vũ là chuyện như thế nào, trở về nàng nhất định cho nhẽ. Dám chuyện giấu giếm nàng, cứ đợi đấy, về nhà sẽ xử lý !
Còn về kẻ mặt á, ha ha! Nhị công chúa hề khách khí trừng mắt . Đã thế còn dám đe dọa nàng , hứ!
Trần Tu Vũ chút kinh ngạc, sự hứng thú trong mắt dần dâng lên. Một nữ t.ử thú vị thế , nhớ từng quen nhỉ?
thái độ của cô gái đối với vẻ quen thuộc mang theo vài phần nóng nảy, ánh mắt như hờn như dỗi, dường như chắc mẩm rằng sẽ gì nàng.
Cô gái đôi mắt giống hệt công chúa khiến nảy sinh hứng thú mãnh liệt, nhịn xem dung nhan lớp khăn che mặt . Trần Tu Vũ thử một phen.
Hòa An vốn luôn nhạy cảm với cảm xúc của khác, cảm nhận bầu khí giương cung bạt kiếm giữa hai , lập tức chút luống cuống.
“Nhị... Nhị , lời với Trần đại nhân ?”
Hòa An công chúa khuyên nhủ từ phía Nhị công chúa , mong nàng nhượng bộ một chút. Hiện giờ, nàng thực sự thể đắc tội với đang phụ hoàng sủng ái .
Nhị công chúa khoanh tay hừ lạnh:
“Hừ, Trần đại nhân quan oai lớn quá nhỉ, mới gặp mặt bắt đầu đe dọa , bản... bản tiểu thư đắc tội gì với ngài ?”
Nhị công chúa chịu lùi bước, nàng thầm ghi cho Vinh Thế Hi một món nợ thật đậm trong lòng.
“Vị tiểu thư đùa , hạ quan chỉ là cẩn trọng mà thôi. Lo sợ kẻ rõ lai lịch sẽ hại công chúa nên mới mạo phạm tiểu thư, mong tiểu thư lượng thứ.”
Khóe miệng Trần Tu Vũ nhếch lên, khẽ cúi .
Hòa An chút chấn động, ngờ Trần Tu Vũ dễ chuyện như , thật giống với lời đồn.
“Hừ, coi như ngài điều! Đã lo lắng công chúa thương, tại còn đưa tỷ hòa ? Chuyện khác gì đẩy tỷ chỗ c.h.ế.t !”
Nhị công chúa tiếp tục hừ lạnh: Giỏi cho Vinh Thế Hi, dám dâng hai tay đưa thê t.ử cho khác! Thật! Là! Giỏi! Lắm!
Nhị công chúa khách khí hất luôn "cái nồi" đen thui lên đầu Vinh Thế Hi. Trượng phu thì , giận cá c.h.é.m thớt một hai tên thì nào!
“Cô nương đấy thôi, công chúa ở trong nước còn nguy hiểm hơn.”
Trần Tu Vũ như nghĩ đến ai đó, sắc mặt bỗng trở nên âm trầm.
Nhị công chúa cực kỳ thán phục công phu lật mặt của . Đâu giống như Vinh Thế Hi, lúc chuyện cứ như một khúc gỗ .
“Vậy là hết cách ? Trần đại nhân chủ ý gì ? Cái xứ Tây Lương đó chỗ cho ở, Hòa An mà chịu nổi!”
Nhị công chúa loại dễ dàng bỏ cuộc. Cái gì mà nhẫn nhịn tình cảm, cái gì mà nỗi khổ tâm bất đắc dĩ. Những cái cớ sứt sẹo đối với nàng căn bản vô tác dụng.