"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 407:Ⓨ

Cập nhật lúc: 2026-06-22 23:52:19
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​“Về cô gái chẳng vững nên trượt chân ngã xuống, chính con đưa tay túm chặt lấy cô .”

 

​“Con và cô cùng mắc kẹt một cái cây, con liền lớn tiếng gọi bạn trai cô đến cứu giúp bọn con, kết quả nhẫn tâm bẻ gãy từng ngón tay của con. Con còn rõ mặt mũi kẻ đó thì ngã nhào xuống .”

 

​Thời phụ: “Cái gì cơ?”

 

​Thời mẫu cũng đột ngột ngẩng phắt đầu lên.

 

​“Cái tên con trai đó rõ bọn con ngã ở vị trí nào, thế nhưng hề hé môi cho đội tìm kiếm , còn để họ điên cuồng tìm kiếm khắp cả ngọn núi.”

 

​“Hắn là đang cố tình kéo dài thời gian, khả năng cực kỳ lớn, kẻ tay bẻ ngón tay của con chính là .”

 

​Thời Oánh sinh sống ở Dung triều mười mấy năm trời, những chuyện nếu chỉ đơn thuần dựa bộ não để ghi nhớ thì từ lâu quên sạch sành sanh . Khi mới sang bên bao lâu, nàng đem bộ các chi tiết của sự việc ghi chép rõ ràng cất giữ bên trong gian. Biết bản sắp sửa trở về, Thời Oánh mấy ngày qua đều mải miết xem những ghi chép . Giờ đây đem đối chiếu với những gì Thời phụ , liền thể ngay điểm mấu chốt của vấn đề.

 

​“Cha , hai từng gặp qua cái tên con trai đó và bạn gái của ?”

 

​“Gặp qua nhiều , cái trai đó trông khá là nhiệt tình, hầu như ngày nào cũng đến thăm bạn gái, đôi khi chạm mặt cũng sẽ mở lời hỏi thăm qua tình hình của con, dẫu cũng là cứu về từ cùng một địa điểm mà. Mẹ và cha con cũng nghĩ ngợi nhiều, thậm chí còn từng xem qua cả báo cáo chẩn đoán bệnh của con nữa cơ.” Giọng Thời mẫu càng càng nhỏ dần .

 

​Chân mày Thời phụ cũng theo đó mà nhíu chặt . Hai họ đều là những lao động bình thường, an phận thủ thường, những tiếp xúc qua cũng đều là bình thường, chuyện như thế , thông thường chỉ thấy phim ảnh mà thôi, thể ôm lòng ác ý lớn nhất để suy đoán khác cơ chứ.

 

​Thế nhưng cả hai đều là hạng ngu , đến nước , cũng nhận thức điểm bất thường .

 

​“Nghe hộ khẩu của bọn họ ở vùng , trai đó bảo là để bạn gái nhận sự chăm sóc nhất nên mới thủ tục cho viện ở nơi đây.” Thời phụ cũng nhớ một vài chi tiết nhỏ.

 

​Bệnh viện lĩnh vực chuyên môn xuất sắc nhất chính là cứu chữa cho những bệnh nhân rơi tình trạng giống như Thời Oánh. Cô gái mặc dù cũng chấn thương do ngã từ cao xuống giống như nàng, nhưng chấn thương chủ yếu ở vùng cột sống, theo lẽ thường mà , bệnh viện nhất để điều trị là Bệnh viện Nhân dân Số một thành phố Khương mới đúng, chứ là bệnh viện của họ.

 

​Thời phụ và Thời mẫu bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh toát chạy dọc từ lòng bàn chân thốc thẳng lên đỉnh đầu. Nếu giả sử chuyện đúng như những gì họ suy đoán, thì kẻ mong Thời Oánh khỏe nhất đời chính là cái tên con trai . Hai họ lúc nào cũng túc trực canh giữ ở nơi hai mươi tư hai mươi tư giờ, tuy rằng là phòng bệnh cao cấp, nhưng nếu ngó để giở trò gì đó lưng thì cũng là chuyện khó khăn gì.

 

​Thời mẫu trong đầu càng thêu dệt nhiều tình tiết hơn, bà nghĩ tới bao nhiêu cái tên súc sinh đáng đ.â.m nghìn nhát đao cơ hội để xuống tay hại con gái . Chỉ đơn giản là rút mặt nạ dưỡng khí thôi, cũng thể khiến Thời Oánh mất mạng . Bà dám nghĩ tiếp nữa.

 

​“Được , con mới tỉnh , hai vui vẻ lên chứ. Còn về phần chuyện , cứ giao cho con xử lý là .”

 

​“Bác sĩ con thể ăn chút đồ thanh đạm , , con uống món cháo do tự tay ninh, với cả mấy món dưa muối nhỏ nữa.”

 

​“Được , cho con ngay đây, ở đây sẵn nhà bếp, trong tủ lạnh thứ gì cũng đủ cả.”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

​“Được, con đợi nhé.”

 

​Thời Oánh nở nụ đầy ngoan ngoãn hướng về phía Thời mẫu, Thời mẫu lập tức thể nào chống đỡ nổi sự dột ngột dịu dàng .

 

​“Cha, điện thoại của con ạ?”

 

​Ngủ một giấc dài đến nhường , nàng cũng tình hình của công ty hiện tại nữa.

 

​Cha nay vốn luôn tôn trọng ý nguyện của nàng, dẫu trong lòng mấy con gái tỉnh lao bận rộn, Thời phụ vẫn tự tay đưa điện thoại cho nàng.

 

​Thời Oánh thử bấm vài cái mới mở điện thoại lên, nàng quên mật khẩu, mà là quen với cảm giác vuốt chạm . Thời Oánh giống những khác, nàng thích cài mật khẩu cho điện thoại, ngoại trừ vài ứng dụng thanh toán là mật khẩu, còn cứ gạt nhẹ một cái là mở . Nàng thầm cảm ơn cái thói quen của , bằng bây giờ mà bắt nàng nhớ mật khẩu, trong một chốc một lát nàng thật sự tài nào nghĩ nổi.

 

​Điện thoại sạc đầy pin, mấy ứng dụng mạng xã hội đều hiển thị biểu tượng thông báo đỏ chót, đồng nghĩa với việc nhiều tin nhắn . Thời Oánh tìm cảm giác quen thuộc, mở ứng dụng WeChat lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-407.html.]

 

​Đầu tiên đập mắt nàng là nhóm chat ghim ở vị trí đầu tiên — Phi Tinh Ảnh Thị Một Nhà Thân Thương, biểu tượng thông báo 99+ đỏ rực khiến Thời Oánh chút mở xem. Ngay phía vị trí ghim đầu tiên là nhóm quản lý nội bộ của họ, vẫn là biểu tượng 99+ quen thuộc. Phía nữa còn tin nhắn của nhiều lượt gửi đến, tất cả đều đang ở trạng thái .

 

​“Khoảng thời gian con hôn mê, của công ty con đều lượt đến thăm cả , hiện tại bên phía công ty đang do một cô gái tên Trình Vân Kính quản lý, là cấp đây của con. Cô bé đó đến đây khá thường xuyên, hôm qua cũng mới ghé qua một chuyến.”

 

​Thời Oánh tiên mở nhóm chat ghim ở vị trí thứ hai — Nhóm Tinh Anh Phi Tinh Ảnh Thị.

 

​Nàng đem các tin nhắn trong nhóm lướt qua một lượt đại khái để nắm bắt tình hình động thái gần đây của . Khi mở khung chat định gõ chữ, nàng chợt nhận quên mất cách gõ phiên âm pinyin , đành chuyển điện thoại sang chế độ tay. Cũng may những năm qua luôn duy trì thói quen vẽ ghi chép nên nàng quên sạch chữ giản thể. Chỉ mấy chữ ngắn ngủi mà nàng loay hoay mất tận hai ba phút đồng hồ mới gõ xong.

 

​[Thời Oánh: Mọi ơi, tỉnh đây.]

 

[Thời Oánh: Vui vẻ.jpg]

 

​Tít tít tít tít tít! Một loạt âm thanh thông báo tin nhắn liên hồi vang lên.

 

​[Trình Vân Kính: Thời tỷ, chị tỉnh , em đến ngay đây. Thỏ con chạy thục mạng.jpg]

 

[Trợ lý Tiểu Uông: Thời tỷ, chị tỉnh ạ! Tốt quá , em đến ngay đây ạ.]

 

[Trợ lý Tiểu Uông: Xoay vòng vòng.jpg]

 

[Phòng Tuyên truyền Tiểu Tề: Oa oa, Thời tổng, cuối cùng chị cũng tỉnh , bọn em nhớ chị c.h.ế.t !]

 

[Phòng Tuyên truyền Tiểu Tề: Chú ch.ó lớn.jpg]

 

[Phòng Kế hoạch Tiểu Lưu: Thời tổng, á á á á!]

 

[Phòng Kế hoạch Tiểu Lưu: Gấu bự gầm rống.jpg]

 

[Quản trị mạng Tiểu Bào: Oaoo, chị ơi của em!]

 

[Quản trị mạng Tiểu Bào: Cái ôm gấu.jpg]

 

​Thời Oánh lập tức trả lời tin nhắn của họ, mà gửi một tin nhắn cho Quý tổng — vẫn luôn hết lòng ủng hộ nàng bấy lâu nay. Nàng mở tài khoản ngân hàng trực tuyến của kiểm tra, phát hiện tiền lương hằng tháng của vẫn chuyển khoản đều đặn. Không chỉ phát đúng hạn mà tiền tháng còn nhiều hơn tháng . Chẳng cần nghĩ cũng , chuyện chắc chắn là do Quý tổng xin đặc cách cho nàng.

 

​Đối với Thời Oánh mà , Quý tổng chính là vị bá nhạc của cuộc đời nàng. Ông tuy chỉ là Phó tổng giám đốc của công ty, nhưng trong tay nắm giữ 20% cổ phần công ty. Thời Oánh kể từ khi bước chân công ty luôn ông đ.á.n.h giá cao. Việc nàng thể đưa Ôn Húc Bạch lên vị trí ngôi đỉnh lưu dĩ nhiên thể thiếu sự hậu thuẫn, hỗ trợ của Quý tổng.

 

​[Thời Oánh: Quý tổng, em chào ạ. Em tỉnh , bác sĩ thứ đều cả, nhanh là thể xuất viện ạ.]

 

[Quý tổng: Tốt quá , Thời Oánh. Khoảng thời gian em hôn mê công ty đều do Vân Kính phụ trách gánh vác, em tĩnh dưỡng cho trực tiếp tiến hành bàn giao công việc với cô bé là , ngày thường nhớ chú ý nghỉ ngơi nhiều nhé. Có việc gì cứ giao cho cấp .]

 

[Thời Oánh: Dạ , Quý tổng. Đợi em khang phục sẽ mời ăn một bữa cơm ạ.]

 

[Quý tổng: Em với còn khách sáo cái gì chứ, tiên cứ dưỡng cơ thể , quá trình phục hồi chức năng đó cũng theo cho kịp, đừng để bản quá tải, lúc nào rảnh rỗi chán chường thì cứ đến công ty dạo chơi một chút.]

 

[Thời Oánh: Dạ , em cảm ơn sếp ạ. Cúi chào.jpg]

 

​Trình Vân Kính đến nhanh. Thời Oánh thậm chí còn nghi ngờ liệu đang ở ngay gần đây .

 

​“Thời tỷ, chị tỉnh , cảm thấy thế nào chị?” Trình Vân Kính đem một bó hoa tươi trao tay Thời Oánh.

 

​Thời Oánh đón lấy, đưa lên mũi ngửi nhẹ. Trình Vân Kính thấy cử động của nàng vô cùng linh hoạt, trong ánh mắt giấu nổi niềm vui sướng, phấn khởi.

 

​“Rất em ạ, bác sĩ viện quan sát vài ngày là thể xuất viện .”

 

​“Vậy thì quá .” Trình Vân Kính vội chớp chớp mắt, cố kìm nén giọt nước mắt chực trào ngược trong.

 

​Thời Oánh cũng nghiêm túc chăm chú cô gái mặt. Trình Vân Kính đổi nhiều. Mái tóc dài ngang lưng ngày nào nay cắt ngắn thành kiểu tóc ngang vai, phong cách trang điểm cũng từ lối thanh thuần, nhẹ nhàng chuyển sang phong cách của một quý cô thành thị sành điệu. Đường kẻ mắt sắc sảo tôn lên đôi môi đỏ mọng tô vẽ tinh tế. Hôm nay cô diện một bộ vest màu tím hoa oải hương, tao nhã mất phần khí thế.

 

Loading...