"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 47:*7*
Cập nhật lúc: 2026-06-04 12:44:37
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người mang theo huyết thư là Huyện thừa huyện Hương Miêu ở cực nam của vùng Giang Nam, tên gọi Tôn Nguyên.
Các Huyện thừa của triều Dung đa phần đều là dân bản địa, phụ tá Huyện lệnh xử lý công vụ, vì họ là hiểu rõ phong tục tập quán của địa phương, thể phụ trách việc ghi chép sổ sách giấy tờ. Huyện Hương Miêu của bọn họ coi như là vùng chịu thiệt hại nặng nề nhất, nhà cửa của bách tính đều ngập chìm nghỉm tận mái nhà, ruộng đồng hoa màu thì càng cần nhắc tới. Mưa tầm tã suốt hai ngày hai đêm, bọn họ cô lập thể thoát ngoài, chỉ còn chờ cứu viện.
Kết quả, cứu viện thì thấy , đợi một tờ lệnh đòi mạng. Những bách tính vất vả lắm mới trốn thoát , đám quan binh lùa ngược trở vùng nước ngập, mục đích là ép bọn họ c.h.ế.t bằng .
Huyện lệnh Trương Hoài là một vị quan thanh liêm, từ lúc chuyển đến huyện , ông nhiều việc thiết thực cho bách tính. Đời sống của dân ngày một khấm khá, trong lòng ai nấy đều vô cùng cảm kích, thỉnh thoảng lén lút mang chút thịt cá bánh trái đến biếu tặng nha môn. Bọn trẻ con đường, hễ bắt gặp của nha môn là liền xúm chào hỏi tíu tít.
Ấy thế mà những con bụng như , nay c.h.ế.t thì c.h.ế.t, thương thì thương, đến mấy còn sống sót le lói cũng sắp sửa diệt khẩu.
Bọn họ dùng chính xác thịt của tạo thành một bức tường , nhằm mở đường m.á.u để Huyện lệnh chạy thoát, thế nhưng Trương đại nhân nhất quyết chịu. Ông kiên quyết cùng sống còn với huyện Hương Miêu. Khi đó chẳng giấy mực, Trương đại nhân đành c.ắ.n nát ngón tay, dùng m.á.u nên bức thư , giao phó cho Tôn Nguyên mang lên kinh thành.
Có vài thanh niên trai tráng khỏe mạnh cùng bảo vệ, bản Tôn Nguyên cũng chút võ nghệ phòng , nếu thì Huyện lệnh cũng chẳng giao trọng trách cho y.
Những còn Trương đại nhân dẫn dắt men theo dòng nước mà xuống hạ lưu. Mấy huyện đều sát bờ sông Kính. Nơi vốn dĩ mưa nhiều, chuyện lũ lụt ngập làng ngập xóm là chuyện xảy như cơm bữa. Thế nhưng, trận đại hồng thủy tàn khốc như thì quả thực mấy chục năm nay từng thấy qua. Đê điều cuốn trôi đứt đoạn, dòng nước lũ hung hãn tàn phá khắp nơi, nhà cửa đổ sập hàng loạt.
Lũ ập đến lúc nửa đêm, bọn họ tháo chạy trong bộ dạng chẳng nổi một đồng xu dính túi. Cả đám gom góp chắp vá mãi mới một túi bạc vụn, tính còn đến năm mươi lượng. Số tiền ít ỏi ngay cả việc thuê một chiếc xe ngựa cũng chẳng đủ, đành cuốc bộ mà .
Chỉ dựa hai cạch chân, e là đến tận năm cũng tới nơi. May mắn , mấy đêm ròng rã ngủ nghỉ, bọn họ tìm thấy một cái lán trại, bên trong chứa bạc và lương thực. Trên quãng đường tiếp theo, thi thoảng họ bắt gặp một cái lán trại như . Họ dám lấy hết tất cả, cứ gom góp tích cóp suốt nửa tháng trời mới đủ tiền để thuê một chiếc xe ngựa.
Thế mà của xa mã hành còn cho thuê, dẫu thì nhóm họ quần áo rách rưới tả tơi trông t.h.ả.m hại vô cùng. Bọn họ quỳ rạp xuống đất dập đầu, kể lể về t.h.ả.m cảnh của . Ông chủ xa mã hành hết cách, đành cho họ thuê một chiếc.
Đáng tiếc , chính vì chuyện thuê xe ngựa mà hành tung của bọn họ bại lộ, đường liên tục truy sát. Lúc đến gần kinh thành càng thê t.h.ả.m hơn, cả lẫn xe lăn lông lốc xuống rãnh núi. Đám tưởng bọn họ c.h.ế.t cứng mới chịu bỏ .
Nào ngờ mạng của mấy lớn thật, vướng một cái cây lớn chằng chịt dây leo. Bọn họ bò lên khỏi rãnh núi, dìu dắt từng bước tiến về phía , vặn gặp đoàn của Ngụy Minh. Liền trực tiếp ngã gục ngay mặt ông.
Ngụy Minh là cận thần của hoàng đế, chuyên quản lý việc điều động binh mã quốc. Lần ông vốn dĩ đang đường tiến cung diện thánh, bèn tiện thể dâng luôn bức huyết thư lên cho bệ hạ.
Tin tức truyền tới, hoàng đế nổi trận lôi đình, lập tức triệu tập các quan viên từ tam phẩm trở lên mở một buổi tiểu triều hội. Ngài thừa đời gì quan nào mà tham, thế nhưng vì thành tích của bản mà coi rẻ mạng sống của bách tính thì tuyệt đối thể dung thứ.
Vùng Giang Nam chia thành mười hai quận, trận thủy tai xảy ở quận Nam Hoài, đây là quận lớn nhất và cũng là nơi trù phú nhất của vùng Giang Nam. Dựa theo những gì bức huyết thư , các huyện thành trong quận Nam Hoài e là mười phần thì mất hết chín.
Trận mưa lớn nhất trong vòng mấy chục năm qua cộng thêm nước sông dâng cao gây ngập lụt, hiện cảnh tượng nơi đó đang thê t.h.ả.m đến mức nào. Tên quận thú đúng là đầu heo mà, chuyện tày trời như , giấu giếm mới là chuyện lạ đấy!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-477.html.]
E rằng vụ vỡ đê cũng nhúng tay của trong đó. Dẫu thì đê điều ở quận Nam Hoài cũng mới chỉ tu bổ ba năm , trong khi đó, con đê cũ kỹ trụ vững ngót nghét 100 năm. Mới ba năm mà hỏng, uẩn khúc gì bên trong thì đúng là chuyện lạ thật.
Những tham gia buổi tiểu triều hội thể hiện sự đoàn kết từng , ai nấy đều đưa những ý kiến thiết thực, trúng ngay tim đen. Rất nhanh chóng, công việc phân công rõ ràng, các bộ phận bắt đầu triển khai nhiệm vụ.
Hoàng đế trong lòng cũng cảm thấy an ủi đôi chút, ngài thực sự thừa nhận trướng những tên quan to gan lớn mật, ngu xuẩn như heo đến thế. Nếu tra còn gây thêm tội ác nào khác, hoàng đế nhất định sẽ tiễn chơi trò "tiêu diệt cửu tộc" luôn cho bõ tức.
Để đề phòng xảy bạo loạn, hoàng đế còn phái thêm quân đội cùng, dẫn đầu là nhị công t.ử của Ngụy Minh - Ngụy Hổ. Đại diện cho hoàng thất tham gia là Tĩnh Vương Nguyên Ngọc Minh, một hoàng đế tín nhiệm nhất. Hai lớn lên bên từ nhỏ, sinh mẫu của hoàng đế qua đời sớm, nên ngài từ nhỏ mẫu phi của Tĩnh Vương là Hy phi nuôi nấng.
Hy phi thích cuộc sống trong cung, khi tiên đế băng hà, bà liền dọn đến sống cùng con trai tại Tĩnh Vương phủ. Đây cũng là trường hợp độc nhất vô nhị, bởi các vị thái phi khác đều tống khứ hết lên sơn trang hoàng gia để thanh tu.
Sự kiện vô cùng nghiêm trọng, để thể hiện sự coi trọng, hoàng đế bắt buộc cử một địa vị đủ cao đến đó. Tĩnh Vương chủ động xin nhận nhiệm vụ, hoàng đế trong lòng vô cùng cảm động.
Vinh Vân Triệt, kẻ đang cấm túc ở nhà, cũng lôi cổ . Tuy dạo gần đây y đang "nghỉ phép" (cấm túc) ở nhà, nhưng những chuyện y thi thoảng vẫn truyền đến tai hoàng đế. Lư Tĩnh Thù giống như nguyên chủ, luôn đối xử lạnh nhạt với hoàng hậu, nay bà cách dăm ba bữa gửi đồ đạc, thư cung. Có hoàng hậu chống lưng, tại dùng chứ? Quyền lực mà sử dụng là sẽ hết hạn đấy nhé.
Thư từ đủ thứ chuyện đời, đồ đạc gửi thì càng phong phú đa dạng hơn. Không chỉ Lư Tĩnh Thù thư, bà còn bắt mấy đứa trẻ trong nhà cũng . Lần nào Thái t.ử và Nhị công chúa cũng nhận những bức thư từ các biểu , biểu tỷ , trong phủ gửi tới. Đến cả mấy đứa nhỏ xíu cũng cầm bút lông nguệch ngoạc vài chữ xiên vẹo. Hai họ vô cùng thích thú với việc .
Những món đồ gửi đến còn thú vị hơn nữa. Đồ ăn, vật dụng thiết yếu, đồ chơi, và cả đủ loại mô hình. Đồ chơi và mô hình đều do chính tay Vinh Vân Triệt thiết kế và chế tạo, trong đó cả vài cái mô hình cống ngăn nước và đập nước. Lư Tĩnh Thù phát hiện rằng, bà thể lấy trực tiếp sách vở tư liệu từ Bách Thảo Đường cho ngoài xem , nhưng nếu bà tự vẽ mang thì chẳng cả.
Ối chà, vì để vẽ mấy cái bản vẽ , bà biến thành nửa vị chuyên gia luôn . Lại nắm thêm một quy luật về sự hạn chế của Bách Thảo Đường, Lư Tĩnh Thù đau khổ xen lẫn hạnh phúc.
Lo sợ hệ thống cảnh báo, Lư Tĩnh Thù chỉ dám đưa những bản vẽ thiết kế theo kiểu thời cổ đại, cao cấp hơn kỹ thuật của triều Dung một chút xíu mà thôi. Sau đó giao cho Vinh Vân Triệt để y nghiên cứu. Ban đầu Vinh Vân Triệt chỉ học vì ép buộc, nhưng y thực sự đam mê những thứ đó, bắt đầu chủ động học hỏi nghiên cứu.
Hoàng đế khi cắt cử các quan viên Công bộ giám sát việc tu sửa đê điều, đột nhiên nhớ tới mấy cái mô hình . Bèn sai gọi Vinh Vân Triệt tiến cung. Tính thì ngài cũng mấy tháng gặp mặt nngười vợ .
Lư Tĩnh Thù khi tin Vinh Vân Triệt gọi cung thì đôi chút bất ngờ. Ban đầu bà còn định để đứa con cả màn lột xác ngoạn mục trong buổi yến tiệc hoàng cung dịp Tết nguyên đán cơ đấy. Phen kế hoạch đảo lộn hết . May mà hiệu quả rèn luyện trong thời gian qua cũng tồi.
Khi Vinh Vân Triệt bước điện T.ử Thần, cả đại điện đang huyên náo bỗng chốc im phăng phắc. Cùng là bộ triều phục màu đỏ, mặc Trấn Quốc Công trông đặc biệt hút mắt đến ?
Bộ triều phục đỏ rực tựa như đóa hồng nhung bung nở rạng rỡ giữa điện đường. Ban đầu, các vị đại nhân rõ gương mặt của Vinh Vân Triệt, chỉ cảm nhận bóng ngược sáng bước tới vóc dáng tuyệt , từng đường nét đều mượt mà uyển chuyển, tư thế hiên ngang oai vệ. Mỗi một bước đều toát lên một vẻ khó thể diễn tả bằng lời.
Khoảng thời gian Minh Nguyệt công t.ử uổng công dạy dỗ y, từ dáng cúi chào, quỳ lạy cho đến dập đầu, từng động tác đều mượt mà như mây trôi nước chảy. Đến cả hoàng đế cũng sững sờ một thoáng, mới cất tiếng cho lên.
Ngay đó, hoàng đế thấy tiếng hít hà khí lạnh của các đại thần xung quanh.
Vị vợ của , thời gian qua rốt cuộc gì ? Ngũ quan vẫn là ngũ quan đó, thế mà cứ cảm giác nhan sắc của y thăng hạng lên hẳn mấy bậc. Ánh mắt y ngước lên ngài tràn ngập sự chân thành, đôi mắt trong veo sáng ngời, tựa như một chú hồ ly đỏ ngây ngô trải sự đời.
----------------------------------------
**