"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 51:*|*
Cập nhật lúc: 2026-06-04 12:44:41
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lư Tĩnh Thù cũng chẳng rõ còn thể nán nơi bao nhiêu năm nữa. Nguyên chủ là do đau buồn quá độ, cộng thêm thương tích cũ tích tụ nên mới qua đời hai năm.
Hiện tại, bà cảm nhận rõ ràng cơ thể đang chuyển biến tích cực lên từng ngày. Nếu biến cố gì xảy , chắc chắn bà sẽ sống vượt qua cột mốc thời gian đó. Chuyện gieo trồng cây non cũng vội, việc quan trọng mắt là tiếp tục học hỏi, nghiên cứu thêm nhiều phương t.h.u.ố.c hữu ích.
Chỉ còn đầy một tháng nữa là đến Tết nguyên đán, vấn đề lũ lụt ở Giang Nam các quan viên triều đình phái tới giải quyết đấy. Tĩnh Vương và đoàn rục rịch chuẩn hồi kinh, chỉ để một vài quan chức của Hộ bộ, Công bộ và đám thợ thuyền ở giám sát quá trình khắc phục hậu quả.
Đứa con cả cũng thư gửi về, hăng hái chia sẻ những trải nghiệm thú vị trong chuyến công tác .
Tôn Nguyên cũng theo đoàn của Tĩnh Vương trở về. Khi về đến huyện Hương Miêu, cảnh tượng bày mắt vô cùng tang thương, gần như chẳng còn bóng dáng một sống sót nào. Tĩnh Vương điều động quan binh lùng sục khắp nơi, cuối cùng mới tìm thấy một nhóm sống sót đang nương náu trong một thung lũng cách huyện Hương Miêu mười cây .
Huyện lệnh Trương Hoài may mắn vẫn còn sống. Trong những may mắn sống sót, vài thương nhân thường xuyên buôn bán nên am hiểu địa hình xung quanh. Họ dẫn dắt nhóm còn chạy trốn thung lũng khép kín . Nhờ địa thế đặc biệt, thung lũng nước lũ nhấn chìm. Bọn quan binh truy đuổi tưởng họ cùng đường, nhảy xuống vách đá tự vẫn . Thế nên cũng chẳng buồn thung lũng lùng sục nữa.
Tính cả những đứa trẻ còn ẵm ngửa, sống sót ở đây chỉ còn tới ba ngàn .
Phải rằng, huyện Hương Miêu đây dân lên tới gần năm vạn . Chẳng rõ phận của những còn hiện giờ . Lúc Trương Hoài mới bổ nhiệm về huyện Hương Miêu, dân ở đây mới chỉ xấp xỉ hai vạn. Nhờ sự phát triển mạnh mẽ trong những năm gần đây, huyện Hương Miêu thu hút nhiều từ các nơi khác đến định cư, nhờ thế dân mới tăng vọt lên như .
Vốn dĩ dựa những thành tích đạt , Trương Hoài chắc chắn sẽ thăng chức trong đợt đ.á.n.h giá tiếp theo, mà giờ đây công sức đều đổ sông đổ biển.
Tôn Nguyên suýt chút nữa nhận Trương Hoài. Mới đó mà râu tóc của Trương đại nhân bạc trắng.
Vừa thấy đoàn của Tĩnh Vương, Trương Hoài liền quỳ sụp xuống đất chịu lên, nghẹn ngào cầu xin họ nhất định cứu lấy bách tính huyện Hương Miêu. Tĩnh Vương cũng rưng rưng nước mắt, bày tỏ sự ghi nhận của triều đình đối với tinh thần đặt an nguy của bách tính lên hàng đầu của Trương Hoài.
Tình hình thiên tai ở bốn huyện khác cũng vô cùng nghiêm trọng. Khi họ đến nơi, nước lũ rút từ lâu, chỉ để một khung cảnh hoang tàn xơ xác. Ruộng đồng màu mỡ nước nhấn chìm, chẳng vụ mùa năm ở Giang Nam sẽ nữa.
Cũng may là Tĩnh Vương dẫn theo binh mã, nếu bọn họ e rằng gặp thương vong. Tên Quận thú quận Nam Hoài to gan đến mức dám phái đến ám sát họ. là phát điên .
Tên Quận thú dám tự ý nuôi tư binh, trướng đến 500 phủ binh. Những kẻ phái xua đuổi nạn dân huyện Hương Miêu chính là một bộ phận trong phủ binh của . Quận thú tên là Hùng Trọng, mới nhậm chức ba năm. Tuy nhiên, phụ của chính là vị Quận thú tiền nhiệm.
Gia tộc họ Hùng thế lực ở Giang Nam lớn. Tĩnh Vương đặt chân đến Giang Nam cản trở cả ngoài sáng lẫn trong tối bao nhiêu . Có tin đồn rằng một nửa sản nghiệp ở Giang Nam đều trong tay Hùng gia. Chức Thứ sử Giang Châu do ai đảm nhiệm đều là do Hùng gia quyết định.
Tĩnh Vương mà tức đến bật . Bọn chúng đúng là ỷ việc sơn cao hoàng đế viễn (xa mặt trời), lấy lông gà lệnh tiễn (mượn danh nghĩa để lên mặt).
Họ phóng ngựa ngày đêm nghỉ, chỉ trong sáu ngày đến huyện Hương Miêu.
Thứ sử Giang Châu cũng nhận tin báo từ triều đình, vội vàng dẫn đến huyện Hương Miêu nghênh đón. Khi họ tới nơi, Tĩnh Vương sai túa khắp nơi tìm kiếm nạn dân .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-51.html.]
Hùng Trọng lột sạch quan phục, trói gô gốc cây cổng phủ Quận thú. Vài dân gan còn ném cả trứng thối . Vừa thấy Thứ sử Giang Châu xuất hiện, Hùng Trọng lập tức nhảy tưng tưng tại chỗ, tên lính canh gác bên cạnh quất cho một roi, mới chịu yên. Tuy nhiên, cặp mắt vẫn thao láo chằm chằm Thứ sử Giang Châu.
Tĩnh Vương tạm thời trưng dụng phủ Quận thú nơi việc. Tất nhiên sẽ bẩm báo tình hình ngoài cổng. Tĩnh Vương lập tức nhớ câu .
"Chức Thứ sử Giang Châu do ai đảm nhiệm đều là do Hùng gia quyết định."
Hừ, ngài xem thử xem, tên Thứ sử Giang Châu và Hùng gia rốt cuộc mối quan hệ gì. Tĩnh Vương sai điều tra . Nếu phát hiện bọn chúng quan hệ mờ ám gì, ngài sẽ hoàng chỉnh đốn nơi một phen.
Vinh Vân Triệt cũng tới nơi, đang cùng các quan viên Công bộ thị sát đê điều. Con đê vỡ một mảng lớn, phơi bày bộ cấu trúc bên trong. Khi Tĩnh Vương đến, phát hiện đang lén lút phá hủy con đê, liền sai trói gô . Trận ngập lụt mãi đến hai ngày nước lũ mới rút hẳn. Lúc , bọn họ mới con đê mới xây chắc chắn uẩn khúc.
Giám sát thi công và thợ vẽ bản vẽ thiết kế hồi đó đều diệt khẩu. Ngay cả vài thương nhân cung cấp vật liệu cũng biến mất khỏi Giang Châu một dấu vết. Thậm chí bản vẽ thiết kế cũng đang ở . Chủ sự Doanh Thiện Ty của Công bộ đành dẫn theo vài thư , tiến hành đo đạc tính toán tại hiện trường để vẽ bản thiết kế.
Con đê là lớn nhất, nhưng cao. Do ở vùng thượng nguồn nên hai bên bờ sông cao hơn so với mặt đất xung quanh. Đây cũng là một địa hình khá đặc thù.
Đám thợ thủ công cẩn thận xem xét cấu trúc bên trong và vật liệu sử dụng ở chỗ vỡ, liên tục lắc đầu ngán ngẩm. Nhìn mức độ hư hại , e là dỡ bỏ xây từ đầu, chứ giống với dự tính sửa chữa tại chỗ ban đầu.
Vinh Vân Triệt cũng một bộ quần áo gọn nhẹ, theo sát bọn họ để kiểm tra. Thi thoảng y xem bản thiết kế mà Chủ sự đang sai vẽ.
Người của Tĩnh Vương mang tới một đống bản vẽ thiết kế, đều là những thứ tìm từ phủ Quận thú. Sau nhiều đối chiếu, bọn họ mới tìm bản vẽ của con đê từ trong hàng chục bản vẽ. Xem xong, mấy thợ thủ công càng thêm đau đầu. Bản thiết kế là do ai nghĩ , bộ phần khung là một thể thống nhất. Nếu vật liệu sử dụng bớt xén, quả thực thể trụ vài trăm năm hỏng. Đáng tiếc , trong quá trình xây dựng, ngoại trừ phần khung chính, những phần còn đều qua loa đại khái, bớt xén vật liệu.
Thật là lãng phí của trời.
Nghe vẽ bản thiết kế là vị Quận thú tiền nhiệm, tiếc ông phạm tội, cả nhà lưu đày, giờ còn sống c.h.ế.t.
Dựa phẩm hàm của , Vinh Vân Triệt yêu cầu chép cho y một bản thiết kế, cũng chẳng ai dám từ chối.
Vinh Vân Triệt trở về phòng, càng bản vẽ càng thấy quen mắt. Bản vẽ nhiều điểm tương đồng với bản thiết kế mà y khi ở nhà, nhưng rõ ràng là hiệu quả kém hơn nhiều. Dựa trí nhớ, Vinh Vân Triệt vẽ một bản khác lên giấy, kết hợp với hai bản thiết kế để tiến hành sửa đổi.
Vẽ xong xuôi, Vinh Vân Triệt mới phát hiện trời sáng bạch, y thế mà thức trắng đêm để vẽ.
Minh Nguyệt công t.ử ở ngay phòng bên cạnh, y thức trắng một đêm thì suýt chút nữa suy sụp. Ông mang theo sứ mệnh mà lão phu nhân giao phó đến đây cơ mà. Chuyến mất bao nhiêu ngày mới thể bồi bổ nhan sắc cho Quốc Công gia đây.
Dù thức trắng một đêm nhưng Vinh Vân Triệt vẫn tỏ vô cùng sung mãn, thần thái rạng rỡ. Minh Nguyệt công t.ử chút yên tâm, nhưng vẫn giục tiểu đồng d.ư.ợ.c mau chóng chuẩn thứ. Vinh Vân Triệt ép uống cạn một bát lớn t.h.u.ố.c bổ mới phép khỏi viện.
Vừa ngoài, y liền lao thẳng tới con đê. Vừa trải bản vẽ , lập tức xúm bàn bạc sôi nổi. Càng bàn luận càng thêm phấn khích, khi bản vẽ là do đích Vinh Vân Triệt thực hiện, ánh mắt y đổi. Phảng phất như đang chiêm ngưỡng một món báu vật vô giá. Vị Chủ sự còn thi thoảng ngó nghiêng lên đầu y, tựa hồ như nghiên cứu xem cấu tạo não bộ của Vinh Vân Triệt .
Tĩnh Vương gánh vai trọng trách nặng nề, căn bản thời gian để nghỉ ngơi. Ngài thức dậy từ khi trời sáng, thị sát khắp các khu vực chịu thiên tai. Khi đến đây, ngài thấy các vị đại nhân hôm qua còn ủ rũ lo âu "trời sập thì ", hôm nay ai nấy rạng rỡ hớn hở y như đang ăn Tết.
Đến hỏi mới , vấn đề đê điều khiến họ đau đầu bấy lâu nay Vinh Vân Triệt giải quyết êm thấm. Tĩnh Vương cũng vô cùng kinh ngạc. Ngài vốn dĩ cho rằng hoàng phái Trấn Quốc Công tới đây chỉ cốt để hưởng sái công trạng. Ai ngờ, y thực sự chút bản lĩnh.
----------------------------------------