"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 73:*#*

Cập nhật lúc: 2026-06-05 13:31:06
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lư Tĩnh Thù chỉ quyết tâm tự " càn", mà còn ý định lôi kéo thêm đồng minh.

 

Ngay cả hoàng hậu cũng ngoại lệ, tất cả đều tham gia ván cờ .

 

Vụ việc ở cung yến phơi bày một sự thật phũ phàng: gia đình bà ngoài hai đứa nhóc tì , thì những còn đều yếu kém đến t.h.ả.m thương.

 

Tình trạng mà chấp nhận chứ?

 

Mới chỉ là giai đoạn dạo đầu thôi, mấy vị hoàng t.ử m.á.u mặt trong cuộc chiến tranh giành ngai vàng thậm chí còn kịp chui khỏi bụng .

 

Đợi đến lúc cuộc chiến đến hồi gay cấn, cái đám chẳng sẽ quét sạch còn mống nào ?

 

Một phủ Trấn Quốc Công bề thế, uy nghi là thế, mà soi xét , tài thì đếm đầu ngón tay.

 

Nhân lúc mấy tên đối thủ tầm cỡ còn lộ diện, cả phủ lập tức bồi dưỡng diện, nâng cấp bản lên một tầm cao mới.

 

Lư Tĩnh Thù thực sự bái phục cái độ ù lì, chậm tiêu của cái nhà . Thông tin bên ngoài thì mù tịt, triều đường chẳng gì nổi bật. Chẳng trách trong kịch bản gốc, hoàng đế tay trừ khử bọn họ mà cả phủ vẫn ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì xảy .

 

Thông tin mù mờ đôi khi cũng là một lưỡi d.a.o chí mạng đấy!

 

 

Sau khi thành bản kế hoạch đón năm mới, Lư Tĩnh Thù dán hẳn lên mặt bàn học trong Bách Thảo Đường. Bắt đầu từ hôm nay, ngày nào khi học bài cũng ngó qua một lượt để lấy tinh thần.

 

Ngày mai là mùng hai Tết, ngày mà các nàng dâu xuất giá thường về thăm nhà đẻ. Dư thị quê ở tận đẩu tận , nên chỉ thể nhờ gửi quà từ sớm. Hoàng hậu thì chắc chắn chẳng thể tùy tiện rời cung. Vậy thì bà cũng .

 

Chà chà!

 

Dẫu cha quy tiên, nhưng mấy ông trai thì vẫn sống nhăn răng đấy.

 

Lên đường thôi!

 

Nghĩ là , Lư Tĩnh Thù liền sai Dư thị tất bật chuẩn lễ lạt, còn thì chinh thiệp báo tin gửi đến tận phủ.

 

Nguyên chủ còn hai trưởng. Đại ca Lư Trấn Đông hy sinh vì nước nơi sa trường. Nhị ca Lư Trấn Nam hiện đang giữ chức Đô đốc Thiêm sự tại Ngũ Thành Đốc Vệ Phủ.

 

Cũng thuộc hàng quan nhị phẩm, là cánh tay đắc lực của Ngụy Minh.

 

Kể từ khi song qua đời, nguyên chủ họa hoằn lắm mới đặt chân đến phủ của nhị ca. Lý do thì cũng chẳng gì to tát.

 

Nguyên chủ thiết với đại ca, nhưng khắc khẩu với nhị ca từ thuở bé.

 

Cả hai đều ngang bướng, cố chấp, ai cũng cho là nhất. Sau khi phụ mẫu qua đời, chẳng còn ai phân xử, giảng hòa, khiến đời suýt nữa quên béng hai họ là em ruột.

 

Mẫu nguyên chủ tuy mang phận công chúa quyền quý, nhưng trong các con, chỉ nguyên chủ phong tước hiệu quận chúa.

 

Phụ nguyên chủ chỉ là quan văn bình thường, tước vị. Quan lộ của nhị ca dẫu rạng rỡ, cũng xếp hàng hoàng quốc thích.

 

Đây cũng là nguyên do khiến công chúa hạ giá (lấy chồng địa vị thấp hơn).

 

Năm xưa, để bảo tính mạng cho con gái, Thục phi dứt khoát gả công chúa cho nhà họ Lư, để bà trở thành con dâu Lư gia.

 

Tước vị quận chúa của nguyên chủ mãi mới tiên đế ban phong.

 

Lư Tĩnh Thù quyết định "đột kích" ông trai hờ một phen, xem xét thử xem rốt cuộc là bạn thù.

 

Theo những gì bà nhớ từ cốt truyện gốc, trai từng tham gia trận chiến mà Vinh Vân Lan bắt tù binh, thậm chí còn là tướng lĩnh chỉ huy một cánh quân.

 

Những ký ức chi tiết về nhân vật quá mờ nhạt, phần của câu chuyện cũng chẳng thèm đả động đến ông .

 

Chỉ còn cách tự đến đó mục sở thị thôi.

 

Mối dây liên kết duy nhất giữa hai nhà bây giờ chỉ là những món quà biếu xén dịp lễ tết.

 

Ngoài mặt thì tỏ êm thấm, hòa thuận, nhưng kiểu gì cũng thấy tình cảm em nhạt nhẽo như nước ốc.

 

Lư Phủ.

 

Tề thị - phu nhân của Lư Trấn Nam - đang săm soi tấm thiệp mời mạ vàng tinh xảo tay.

 

Bà nhíu mày đắn đo, suy tính xem nên xử trí thế nào.

 

Tề thị, tên đầy đủ là Tề Quân Hiểu, là con gái của một lão tướng từng theo hầu trướng cha Lư Trấn Nam.

 

Có thể coi là thanh mai trúc mã lớn lên cùng Lư Trấn Nam, nên bà rành rẽ hơn ai hết mối quan hệ căng thẳng giữa trượng phu và cô em chồng .

 

Nhận tấm thiệp mời đường đột, bà cũng suy tính xem nên lựa lời thế nào để báo tin cho ông chồng cứng đầu nhà .

 

Cái lão già đó, lúc nào cũng vẻ lạnh nhạt, bất cần, thế mà cứ dăm ba bữa lén la lén lút sai dò la tình hình phủ Trấn Quốc Công. Hồi tin Lão phu nhân ốm thập t.ử nhất sinh, lão cứ sốt sắng chạy chạy , mà cái miệng vẫn cố gân cổ lên bảo chẳng thèm quan tâm.

 

là cái thói sĩ diện hão, mua dây buộc !

 

Tối qua ở cung yến, lúc tin Thái t.ử xảy chuyện, giọng lão run run thấy rõ.

 

Lại còn chứng kiến Lão phu nhân tất tả chạy Hậu điện tìm hoàng đế, lão sốt ruột cứ yên. Vậy mà lúc chạm mặt , lão cạy răng cũng chẳng một lời, ngoắt bỏ một mạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-73.html.]

 

Thật hết gì cho cam.

 

Hai em nhà , đúng là độ ngang bướng kẻ tám lạng nửa cân.

 

Nay cô em chồng chủ động xuống nước, chìa cành ô liu , nếu cái lão già mà còn dám cao, bà thề sẽ bao giờ thèm giúp lão che giấu la l.i.ế.m dò la tin tức gì nữa sất!

 

Nghĩ đoạn, Tề thị cầm thiệp rảo bước về phía thư phòng ở tiền viện.

 

Dọc đường, bà tình cờ bắt gặp út nhà đang thậm thụt bám mép tường lẻn tiền viện.

 

Nhìn bộ dạng lấm lét là đủ gây họa gì sợ phụ bắt gặp đây mà.

 

Đứa con trai , bà thật chẳng buồn trách mắng nữa, cái nết khó ưa giống hệt cha nó, đúc cùng một khuôn mà .

 

Tối ngày cứ nằng nặc đòi biên ải xông pha trận mạc, chuyện thành gia lập thất chẳng thèm đếm xỉa tới, còn bày trò dọa nạt vị tiểu thư mà lớn nhắm cho .

 

Cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối suýt chút nữa nó phá hỏng bét, cũng vì vụ lôi đ.á.n.h đòn nhừ tử.

 

Thế mà chừa ? Vết thương kịp lành lặn chứng nào tật nấy, nhảy nhót lung tung.

 

Ba đứa con, bà chỉ bồn chồn lo lắng cho mỗi út thôi.

 

Bởi vì nó là đứa lì lợm, khó bảo nhất!

 

Tề thị quát khẽ: “Lư Hoài Viễn, con đang trò gì đấy?”

 

Lư Hoài Viễn giật thót , ngoái đầu thấy mẫu, lập tức xun xoe chạy tới. Ai dè động tác mạnh bạo, kéo giãn miệng vết thương lưng, mặt mũi liền nhăn rúm vì đau đớn.

 

Cậu sán gần, nở nụ nịnh nọt hết cỡ: “Nương, con hết hồn. Con cứ tưởng cha tóm cổ cơ.”

 

Tề thị trừng mắt lườm một cái, nhưng cũng chẳng nỡ rầy la. Cậu út là đứa khôi ngô tuấn tú nhất trong ba em, hôm nay diện một y phục đỏ rực, vô cùng bắt mắt. Khuôn mặt tươi rạng rỡ của trông hệt như một tiên đồng giáng thế, khiến bà dù bực đến cũng chẳng thể nào giận cho nổi.

 

Tề thị lên tiếng hỏi: “Lại gây rắc rối gì mà sợ cha con tóm thế hả?”

 

Lư Hoài Viễn hì hì, xoa xoa tay: “Nương ơi, con tính chuồn ngoài một loáng. Hì hì, đám T.ử Thanh rủ rê con lượn lờ dạo phố.”

 

Ngụy T.ử Thanh, đích tôn của Ngụy Minh, đồng thời cũng là một mối hiểm họa khôn lường.

 

Nghe đến cái tên là đủ hiểu, những kẻ túm năm tụm ba với Lư Hoài Viễn chẳng thể nào là mấy thanh niên nghiêm túc, t.ử tế .

 

Tề thị thầm khinh bỉ trong lòng, nhưng dẫu đây cũng là m.á.u mủ ruột rà, bà thể buông lời chê trách cay nghiệt .

 

Bà thở dài nhắc nhở: “Muốn thì cứ , nhưng nhớ dẫn theo hầu cùng. Cẩn thận vết thương , chớ chuốc thêm rắc rối về nữa đấy.”

 

Lư Hoài Viễn tiếp tục giở thói cợt nhả: “Nương ơi, cho con xin ít bạc lẻ . Lần T.ử Thanh bao chót, con thể cứ thế mà hưởng sái mãi .”

 

Tề thị thầm than: Biết ngay mà!

 

Cuối cùng, Lư Hoài Viễn cũng moi ít ngân phiếu từ tay Tề thị, chân nam đá chân chiêu vui vẻ rời phủ.

 

Cũng may là vẫn còn tự thương xót cái , dám ngông nghênh cưỡi ngựa mà ngoan ngoãn chui tọt cỗ xe ngựa của phủ.

 

 

Khi Tề thị bước thư phòng, Lư Trấn Nam đang chăm chú nghiền ngẫm binh thư. Đây cũng là thú vui tao nhã hiếm hoi của lão.

 

Lư Trấn Nam ngẩng lên hỏi: “Phu nhân tới tìm việc gì thế? Ngày mai là mùng hai, vợ chồng con bé Ỷ nhi về thăm nhà, nàng bận bịu thu xếp cửa nhà , thời gian rảnh rỗi đến đây?”

 

Tề thị đưa tấm thiệp mời : “Phủ Trấn Quốc Công sai đưa thiệp bái phỏng tới, lão gia xem qua .”

 

Lư Trấn Nam khựng , cuốn binh thư rớt bộp xuống sàn nhà: “Nàng bảo cơ?”

 

Tề thị dúi tấm thiệp tay lão: “Đưa cho ông , xem thì rõ.”

 

Lư Trấn Nam run rẩy mở thiệp . Vừa thấy nét chữ quen thuộc, bàn tay lão bất chợt run rẩy kịch liệt. Lão vội vàng gập thiệp , quăng uỵch sang một bên.

 

Tề thị thầm nghĩ: Lại bắt đầu giở trò đấy!

 

Lư Trấn Nam hắng giọng: “Hừ, còn tưởng là ai cơ chứ? Hóa nó vẫn còn nhớ đời một thằng trai là cơ đấy, vẫn còn nhớ cổng Lư phủ mở về hướng nào cơ ! Nàng cho rõ đây, ngày mai hễ thấy cái bản mặt chúng nó lấp ló ngoài cổng thì xua ngay cho ! Đứa nào cũng cấm cửa cho bước !”

 

Tề thị đảo mắt ngán ngẩm: Lão cứ bộ tịch , nước mắt nước mũi tèm lem hết cả kìa! Không đón tiếp thì trả tấm thiệp đây, vứt lên bàn cái quái gì? Chỗ đó là thư từ mật thiết của lão, bình thường lão cấm tiệt ai động cơ mà. là chúa màu!

 

Tề thị cũng mệt lả , đầu năm đầu tháng chẳng sức mà hùa theo cái thói ngang bướng của lão già . Đêm qua thức khuya, đầu óc bà vẫn còn đang ong ong đây .

 

Tề thị buông lời dứt khoát: “Được thôi, lát nữa sẽ truyền lệnh xuống cho đám gia đinh, bảo chúng thủ sẵn gậy gộc với chổi chà. Sáng mai thấy mặt mụ là đ.á.n.h gãy giò đuổi ngay.”

 

Lư Trấn Nam cứng họng: …

 

Phu nhân , nàng mở đường cho lùi với!

 

Nàng dọn đường cho bước xuống chứ!

 

----------------------------------------

 

 

Loading...