"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 75:*?*

Cập nhật lúc: 2026-06-05 13:31:08
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người hầu dĩ nhiên dại gì mà bép xép, đây là quy tắc bảo mật thông tin khách hàng mà.

 

Nguyên Mộng Kiều vì giữ vững hình tượng nên cũng khó dễ . Nàng uể oải đẩy cuốn sổ mẫu cho nhóm bạn, phịch xuống ghế, tay chống cằm, mắt lơ đãng ngoài cửa sổ.

 

Trong mắt đám công t.ử bột , hình ảnh một mỹ nhân mặc hồng y, gương mặt tinh xảo đang vương chút u sầu, hàng mi dài cụp xuống, hàm răng trắng c.ắ.n nhẹ lên bờ môi... trông thật não nùng !

 

Ánh mắt như rơm rớm lệ cứa thẳng tim mấy gã thiếu niên đang độ tuổi ẩm ương.

 

Chúng chỉ hận thể lao tới vuốt phẳng đôi mày đang nhíu , để mỹ nhân nở nụ rạng rỡ trở .

 

Thế nhưng, Mộng Kiều vốn thiện lương thánh thiện thế , chắc chắn sẽ họ dùng thủ đoạn để giật cây trâm .

 

Đám thiếu niên , ngầm lập một liên minh chớp nhoáng.

 

Lư Hoài Viễn: “T.ử Minh, tự dưng thèm bánh đậu xanh ở Tụ Hiền Trang quá, mua chung với .”

 

Ngụy T.ử Thanh: “Được thôi, cũng đang thèm đây.”

 

Văn Cảnh: “Ta cũng .”

 

Văn Cảnh là con trai út của Vĩnh An Hầu, tính tình đội trời chung với Lư Hoài Viễn, nhưng là một tay "trồng si" chính hiệu của Nguyên Mộng Kiều.

 

Lãnh Ngọc Minh: “Cho theo với.”

 

Lãnh Ngọc Minh là cháu trai của Hữu phó Đô ngự sử Lãnh Phong, đồng thời cũng là cháu gọi Lãnh Chiêu nghi trong cung bằng cô. Cậu chơi khá với Lư Hoài Viễn, nhưng ngứa mắt Ngụy T.ử Thanh.

 

Lãnh Phong cứ rảnh rỗi là dâng sớ lên hoàng đế hạch tội Ngụy Minh, hai nhà thiết mới là lạ.

 

Thế là bốn gã thiếu niên với cái cớ vụng về lục tục kéo khỏi phòng. Nguyên Mộng Kiều nhận động tĩnh, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ đắc ý.

 

Trong phòng giờ chỉ còn đám tỷ thiết của nàng , gọi là tỷ cho oai chứ thực chất chỉ là đám tỳ nữ theo vuốt đuôi thôi.

 

Cô em gái cùng cha khác của nàng , Vân Mộng Tự, nhanh nhảu nịnh nọt: “Tỷ tỷ đúng là cao tay, chỉ vài ba câu khiến mấy vị công t.ử xót xa khôn xiết. Chắc mẩm một lát nữa thôi, cây trâm sẽ ngoan ngoãn trong tay tỷ.”

 

Nguyên Mộng Kiều giả bộ thanh cao: “Muội ăn cho cẩn thận, thể ngang ngược đoạt đồ khác yêu thích cơ chứ.”

 

Vân Mộng Tự nhận lỡ lời phật ý tỷ tỷ, vội vàng câm như hến.

 

Hạ Như Lan thì lả lơi: “ thế, Kiều tỷ tỷ vốn tấm lòng bồ tát, thể mấy chuyện ép quá đáng. Chắc hẳn danh Kiều tỷ tỷ, sẽ tự động dâng trâm đến tận tay thôi.”

 

Hạ Như Lan là con gái của Lễ bộ Lang trung ngũ phẩm Hạ Hưng, còn một cô chị gái cùng cha khác đang Hạ Tuyển thị trong cung.

 

Lạc Minh Thiển cũng hùa theo: “Chỉ Kiều tỷ tỷ mới xứng đáng săn đón như thôi. Bọn cũng nhờ phúc của tỷ mới mở mang tầm mắt đấy.”

 

Lạc Minh Thiển là con gái của Hồng Lô Tự Thiếu khanh Lạc Viễn. Chị ruột của nàng chính là Lạc Quý nhân trong cung, cũng là dì ruột của Tam công chúa.

 

Cha của Nguyên Mộng Kiều là Tĩnh Quận vương, hiện đang giữ một chức vụ ở Lễ bộ. Phụ của mấy cô nàng đều là thuộc cấp của ông . Thế nên, chúng quen trong các bữa tiệc tùng dần dà kết thành một hội, lúc nào cũng bám như hình với bóng.

 

 

 

 

 

Đám Lư Hoài Viễn khỏi phòng cũng chia tản mác, dạo quanh tầng hai một vòng.

 

Thật tình cờ, Văn Cảnh vô tình va một cô tỳ nữ đang bưng khay đồ. Cô tỳ nữ lẽ chốt một món hời nên phấn khích quá độ, chẳng thèm đường ngó sá gì mà tông sầm .

 

Văn Cảnh nổi trận lôi đình, giơ chân đá phăng cô tỳ nữ một phát bay xa hai mét.

 

Văn Cảnh quát lớn: “Láo toét, mày là cái thá gì mà dám đụng bổn thiếu gia?”

 

Cô tỳ nữ sợ xanh mặt, chẳng màng đến cơn đau thấu xương, cuống quýt dập đầu nhận tội.

 

Tên quản sự gần đó thấy động, lật đật chạy tới, sai lôi cô tỳ nữ sang một bên, còn thì khúm núm bồi tội với Văn Cảnh.

 

Văn Cảnh đương nhiên dễ dàng bỏ qua, nằng nặc đòi lôi cô tỳ nữ ngoài đ.á.n.h c.h.ế.t tươi mới hả .

 

Tên quản sự điệu bộ hống hách của gã công t.ử , ngay là thứ dữ, liền nháy mắt hiệu cho tiểu tư gọi cứu viện, còn thì tiếp tục trừ, xoa dịu.

 

Sự việc gây huyên náo cả một góc, mấy phòng kế bên cũng tò mò sai nha hóng hớt, Lư Hoài Viễn cùng nhóm bạn cũng kéo tới tụ tập.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-75.html.]

lúc , cánh cửa sương phòng của đám tỳ nữ hé mở, dường như khách trong đó chọn thêm vài món đồ khác.

 

Mấy tỳ nữ bưng mâm đồ rục rịch bước .

 

Lãnh Ngọc Minh liếc mắt trong, đập ngay mắt là cây trâm đang chễm chệ bàn.

 

Chẳng là cây trâm mà Nguyên Mộng Kiều đang khao khát đó ?

 

Nhìn kỹ những trong phòng, hóa là chị em Nguyên T.ử Tình.

 

Lãnh Ngọc Minh lén sang Lư Hoài Viễn cạnh, trong đầu nảy một mưu kế thâm độc.

 

Lãnh Ngọc Minh: “Hoài Viễn, đằng chẳng là cô vợ cưới của ? Cây trâm Mộng Kiều ưng ý đang ở chỗ bọn họ kìa, xem là họ mua . Chỗ quen cả, qua thương lượng thử xem?”

 

Dẫu thì tình bạn giữa Lãnh Ngọc Minh và Lư Hoài Viễn cũng chỉ là xã giao nhạt nhẽo, so với tình cảm sâu đậm dành cho Nguyên Mộng Kiều thì đúng là một trời một vực, gió thổi một cái là bay.

 

Văn Cảnh , còn tâm trí nào để ý đến cô tỳ nữ xui xẻo nữa, oang oang lớn tiếng: “Lư Hoài Viễn, chẳng luôn ba hoa là trong lòng chỉ mỗi Mộng Kiều , chẳng thèm đếm xỉa gì đến cô vợ cưới ? Cớ bây giờ đến một cây trâm cỏn con cũng đoạt về cho nàng ?”

 

Lời mỉa mai cay độc kèm ánh mắt khinh miệt của Văn Cảnh khiến cái tính tự ái sĩ diện của Lư Hoài Viễn nổi lên đùng đùng.

 

Cậu hất văng cô tỳ nữ cản đường, xăm xăm bước sương phòng.

 

Lư Hoài Viễn kênh kiệu, hất hàm giọng ban ơn: “Nguyên T.ử Tình, chẳng cô luôn nài nỉ đưa dạo phố ? Đưa cây trâm cho Mộng Kiều , sẽ rủ lòng thương hạ bồi cô một vòng.”

 

Bốn cô nương trong phòng , mặt mũi ai nấy đều biến sắc.

 

Kiều Kiều - cô em họ của Nguyên T.ử Tình - nổi đóa: “Hừ, Lư Hoài Viễn, ngươi ở đây sủa gâu gâu cái gì thế hả? Ai mà thèm ngươi cùng, cút ngay cho khuất mắt!”

 

Kiều Kiều là cô con gái rượu duy nhất của dòng họ Kiều thế hệ , từ bé nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, tính tình ngổ ngáo chẳng ngán ai. Nếu khác kéo , chiếc roi da giắt bên hông nàng quất thẳng mặt Lư Hoài Viễn .

 

Sớm danh ông rể hờ là kẻ đàng hoàng, hôm nay tận mắt chứng kiến, đúng là thứ cặn bã!

 

Nguyên T.ử Tuyết cũng lườm Lư Hoài Viễn cháy máy: “Lư công tử, xin hãy tự trọng. Chỗ là nữ nhân, phiền công t.ử rời khỏi đây ngay cho.”

 

Nàng là con gái út của Trực Quận Vương, cũng là lớn tuổi nhất trong hội chị em .

 

Tài sắc của nàng chẳng hề kém cạnh Nguyên Mộng Kiều, nhưng vì bản tính khép kín, thích ganh đua nên ít khi xuất hiện trong các buổi tiệc tùng.

 

Nguyên T.ử Nguyệt kìm uất ức, cũng lên tiếng: “Lư công tử, ngài ức h.i.ế.p quá đáng đấy.”

 

Nàng nhỏ tuổi nhất nhóm, cũng là em gái ruột của Nguyên T.ử Tình, vốn ghét cay ghét đắng Lư Hoài Viễn. Thường ngày nàng ít , nhưng nay cũng nhịn lên tiếng.

 

Lư Hoài Viễn khinh khỉnh, coi như gió thoảng bên tai, ánh mắt chỉ đăm đăm Nguyên T.ử Tình, chờ đợi câu trả lời từ nàng .

 

Nguyên T.ử Tình c.h.ế.t trân tại chỗ, thẫn thờ thiếu niên điển trai trong bộ y phục đỏ rực.

 

Ngay từ đầu chạm mặt, nàng trót đem lòng yêu mến, từng vẽ viễn cảnh tương lai đôi lứa chung sống sẽ .

 

Những lời bàn tán chê bai lưng, nàng đều cả, nhưng nàng chỉ đơn thuần là thích vô điều kiện.

 

Nàng cứ ngỡ tấm chân tình của sẽ lay động trái tim sắt đá của con trai .

 

Ngờ , trong mắt , nàng chỉ là một trò hề lố lăng.

 

Cậu dường như coi sự cung phụng, nhẫn nhịn của nàng là lẽ đương nhiên, và mặc định rằng nàng sẽ mãi mãi chịu đựng sự khinh miệt của .

 

Chợt một giọng nữ êm ái vang lên: "Hoài Viễn, thế, đó là món đồ T.ử Tình yêu thích, nỡ chiếm đoạt." Nguyên Mộng Kiều bước tới, thở gấp gáp: “Muội xin , T.ử Tình , là do , khiến Hoài Viễn hiểu lầm. Cây trâm đó chọn , đương nhiên là của , cứ coi như và nó vô duyên . Xin hai đừng vì mà sinh xích mích, nếu ăn cho cam.”

 

Nói xong, Nguyên Mộng Kiều rơm rớm nước mắt, ánh mắt ngập tràn sự ăn năn, hình liễu yếu đào tơ chao đảo như ngã, may nhờ Hạ Như Lan đỡ kịp.

 

Hạ Như Lan an ủi: “Kiều tỷ tỷ đừng tự trách , chuyện của tỷ. Tỷ mau xuống nghỉ ngơi , bệnh cũ khỏi, kích động .”

 

Nguyên Mộng Kiều nửa năm cầu phúc cho tổ mẫu lâm trọng bệnh, lên chùa Phổ Quang chép kinh ba tháng ròng rã. Khi trở về, nàng ngã bệnh một trận thập t.ử nhất sinh, đến giờ thỉnh thoảng vẫn ho húng hắng, nhưng kỳ lạ , bệnh tình của tổ mẫu nàng thuyên giảm rõ rệt.

 

Nguyên Mộng Kiều nổi danh vang dội khắp kinh thành, phần lớn cũng nhờ tiếng hiếu thảo .

 

Mấy gã thiếu niên thấy , ai nấy đều xót xa, đau lòng khôn xiết.

 

----------------------------------------

 

 

Loading...