"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 76:*~*

Cập nhật lúc: 2026-06-05 13:31:09
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Như Lan đỡ Nguyên Mộng Kiều bước hẳn sương phòng của Nguyên T.ử Tình. Lấy lý do chính đáng như , dù nhóm Nguyên T.ử Tình ưa đến mấy cũng khó lòng mà cất tiếng đuổi cổ.

 

Bốn gã thiếu niên cũng mặt dày mày dạn bước theo.

 

Bắt gặp ánh mắt dè bỉu của những xung quanh, Lư Hoài Viễn cảm thấy lòng tự tôn tổn thương sâu sắc, lời lẽ thốt càng thêm phần cay nghiệt.

 

Lư Hoài Viễn vô cớ đổ : “Nguyên T.ử Tình, chẳng ngờ cô là loại hẹp hòi đến . Không thấy Mộng Kiều đang ốm yếu , còn cố tình tranh giành đồ với . Loại như cô tư cách gì mà đòi dùng chung đồ với ?”

 

Vừa dứt lời, cũng tự thấy quá đáng. Không ngốc nghếch đến mức những lời tính sát thương cao nhường nào, nhưng lỡ phóng lao đành theo lao, quyết chịu rút lời .

 

Hơn nữa, tận sâu trong đáy lòng, cũng thực sự nghĩ như . Nguyên T.ử Tình thể sánh bì với Nguyên Mộng Kiều ?

 

"Lư Hoài Viễn, ngươi chán sống hả!" Kiều Kiều tức sôi máu, vung roi da quất vút một cái. Lư Hoài Viễn nhanh chân né , ngọn roi vụt trúng chiếc kệ gỗ bên cạnh, một chiếc bình gốm rơi loảng xoảng vỡ nát.

 

Vài mảnh vỡ b.ắ.n văng về phía chân Nguyên Mộng Kiều khiến nàng giật thót , đám xung quanh cũng la lên kinh hãi.

 

Lãnh Ngọc Minh vội lao chắn mặt Nguyên Mộng Kiều, hất hàm Kiều Kiều: “Hừ, đúng là loại con gái nhà buôn, thô lỗ, cục cằn!”

 

Kiều Kiều chẳng chẳng rằng, vung roi quất thẳng về phía Lãnh Ngọc Minh. Lãnh Ngọc Minh trở tay kịp, ngọn roi sắp sửa giáng xuống.

 

Bỗng một bàn tay rắn chắc vươn tóm gọn ngọn roi, giật mạnh một cái. Kiều Kiều mất đà, loạng choạng ngã nhào về phía .

 

Ngay chỗ nàng ngã là một đống mảnh sành sắc nhọn. Nếu ngã úp mặt xuống đó, dung nhan chắc chắn sẽ hủy hoại.

 

Ngay lúc đó, một vòng tay ôm ngang eo nàng , kéo mạnh sang một bên.

 

Kiều Kiều ngẩng đầu lên, chạm ngay ánh mắt của kẻ cứu .

 

Đó chính là Ngụy T.ử Thanh. Tên tiểu bá vương tuy càn nhưng công phu võ nghệ hạng xoàng.

 

Chỉ trong chớp mắt, thành cả hai thao tác: đoạt roi và cứu .

 

Kiều Kiều nhận cùng phe với đám , trong lòng chẳng dấy lên chút ơn nào, thẳng cẳng giẫm mạnh một phát lên chân Ngụy T.ử Thanh. Hắn đang say sưa tận hưởng chiến tích của thì giẫm đau điếng, nhảy dựng lên la oai oái.

 

Kiều Kiều nhân cơ hội giật roi da, lùi về cạnh Nguyên T.ử Tuyết.

 

Nàng còn quên mặt quỷ trêu tức Ngụy T.ử Thanh đang ôm chân nhảy lò cò.

 

Hừ, một lũ lưu manh thối nát!

 

Nguyên T.ử Tình lúc mới hồn. Những lời nh.ụ.c m.ạ của Lư Hoài Viễn ban nãy như hàng vạn mũi d.a.o đ.â.m xuyên qua tim nàng .

 

Đau đớn đến xé ruột xé gan. Tính tình vốn phóng khoáng, vô tư là thế, nhưng lúc mắt nàng cũng cay xè. Nàng cố kìm nén để giọt nước mắt yếu đuối rơi xuống.

 

Nguyên T.ử Tình dõng dạc: “Lư Hoài Viễn, cây trâm là do chọn , tiền cũng thanh toán xong xuôi, nó thuộc quyền sở hữu của . Ngươi lấy lòng Nguyên Mộng Kiều thì tự mà nghĩ cách, đừng giở thói oai phong ở đây.”

 

Lần đầu tiên Nguyên T.ử Tình mắng thẳng mặt, Lư Hoài Viễn thoáng sững sờ, cơn giận bùng lên dữ dội.

 

“Cô cái gì cơ? Ta cho cô cơ hội mà cô điều! Trả tiền thì , giá bao nhiêu đền cho cô gấp đôi, cô nghĩ mỗi nhà họ Kiều các tiền ?”

 

Việc nhà gái quá giàu cũng là một trong những lý do khiến bài xích cuộc hôn nhân . Đám bạn bè thường trêu chọc sắp vớ cô vợ vàng, cứ thế mà bám váy vợ ăn bám.

 

Cậu cảm thấy như x.úc p.hạ.m lòng tự trọng.

 

Càng nghĩ Lư Hoài Viễn càng chứng tỏ bản : “Cô tưởng tiền là ngon hả? Không tiền thì cô leo lên cháu gái Trực Quận Vương ? Làm thánh chỉ tứ hôn của tiên hoàng? Đừng hòng lấy tiền mà dọa nạt bọn , thiếu gia đây thèm. Hôm nay bằng giá nào cô cũng nhường cây trâm cho Mộng Kiều, nếu ... nếu thì đừng hòng rước cô qua cửa, cô cứ ế chỏng gọng đến già !”

 

Nguyên T.ử Tình cứ ngỡ những lời ban nãy là tàn nhẫn nhất , nào ngờ còn buông những lời tuyệt tình hơn thế.

 

Thì , Lư Hoài Viễn luôn tỏ tường điều về cảnh của nàng , rõ mười mươi những lời đàm tiếu ác ý lưng nàng .

 

Chỉ là mặc kệ, chẳng buồn đoái hoài mà thôi.

 

Người duy nhất bận tâm, chỉ Nguyên Mộng Kiều.

 

Tầm của Nguyên T.ử Tình nhòe vì nước mắt. Nàng kìm nén nữa, vội vàng mặt , Lư Hoài Viễn đắc ý chứng kiến sự yếu đuối của .

 

Nói xong những lời đó, Lư Hoài Viễn cũng thấy rờn rợn. Lần loạn, trận đòn nhừ t.ử của cha vẫn còn hằn sẹo lưng đây .

 

Thế nhưng, mặt "crush", tuyệt đối thể để mất phong độ .

 

Văn Cảnh mỉa mai: “Lư Hoài Viễn, đúng là vô dụng, mỗi việc cỏn con cũng giải quyết xong.”

 

“Nguyên T.ử Tình, cây trâm của cô bao nhiêu tiền, trả gấp đôi!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-76.html.]

Nguyên T.ử Tình lau vội nước mắt, kiên quyết đáp: “Bao nhiêu tiền cũng bán. Ta thà đập nát nó cũng nhường cho Nguyên Mộng Kiều , ngươi từ bỏ ý định đó .”

 

Văn Cảnh hùng hổ định xông tới: “Cô dám!”

 

Nguyên T.ử Tuyết trừng mắt lạnh lùng khiến Văn Cảnh khựng . Nàng là Huệ Hòa Huyện chủ do đích hoàng đế phong tặng, nào dám càn.

 

Bị mắng là vô dụng, Lư Hoài Viễn tức sôi máu, quát lớn: “Nguyên T.ử Tình, cô quậy đủ ! Có mỗi cái trang sức rẻ rách, cô nhường cho Mộng Kiều thì c.h.ế.t ai? Cùng lắm đền cho cô ba cái khác là chứ gì.”

 

Nguyên Mộng Kiều như hồn cơn hoảng loạn, vội vàng chạy tới kéo tay áo Lư Hoài Viễn, nỉ non: “Hoài Viễn, đừng vì mà cãi cọ với T.ử Tình nữa, đáng để thế . T.ử Tình, tỷ đừng giận Hoài Viễn, tất cả là do sai, nên đòi hỏi cây trâm đó. Bọn ngay đây.”

 

Nguyên T.ử Tình gắt gỏng: “Cô bớt diễn trò mèo chuột ở đây !”

 

 

 

Lư Hoài Viễn điên tiết quát: “Nguyên T.ử Tình, cô câm miệng ngay! Mau xin Mộng Kiều ! Muội bao dung, rộng lượng với cô như thế, mà cô còn dám buông lời nhục mạ. Cô đúng là đồ điều!”

 

Văn Cảnh cũng hùa theo: “Cấm cô x.úc p.hạ.m Mộng Kiều, mau xin ngay!”

 

Lãnh Ngọc Minh phụ họa: “Lập tức xin !”

 

Ngụy T.ử Thanh toan mở miệng bênh vực, nhưng bắt gặp ánh mắt sắc như d.a.o cạo của Kiều Kiều, đành vội vàng ngoan ngoãn ngậm miệng.

 

Nguyên T.ử Tình bật khinh bỉ: “Nực ! Bắt xin á? Ả cũng xứng ? Có giỏi thì mấy cứ nhào vô mà g.i.ế.c c.h.ế.t !”

 

Bấy lâu nay sống trong nhung lụa, cưng chiều sủng ái ở Quận vương phủ, nàng vì Lư Hoài Viễn mà cam tâm kìm nén cá tính, nhẫn nhịn chịu đựng. Ai dè đổi chỉ là những lời miệt thị thương tiếc từ chính trót trao trái tim.

 

là yêu lầm , trao sai trái tim!

 

Nàng sang dặn nha đang khép nép nép trong góc: “Gói ghém hết mấy cây trâm giống đây cho bổn tiểu thư, mua hết!”

 

Lư Hoài Viễn giận dữ: “Nguyên T.ử Tình, cô quá đáng lắm đấy!”

 

Văn Cảnh trợn trừng mắt: “Cô dám! Cấm bán cho cô !”

 

Lãnh Ngọc Minh gầm lên: “Đừng hòng!”

 

Hạ Như Lan đang dìu Nguyên Mộng Kiều nép một bên. Nét mặt Nguyên Mộng Kiều nhăn nhó, đau khổ, đưa tay cản đám thiếu niên, miệng ngớt can ngăn: “Các đừng ... xin đừng vì mà sứt mẻ tình cảm...”

 

Cô nha rụt rè toan bước ngoài thì đám tùy tùng của Lư Hoài Viễn chặn ngay cửa.

 

Nguyên T.ử Tình thản nhiên mân mê cây trâm khảm ngọc tay, chứng kiến con trai yêu thương vì một nữ nhân khác mà sốt sắng, nổi cơn tam bành, ánh mắt nàng chứa chan sự thù hằn và căm ghét tột độ.

 

Lư Hoài Viễn gắt lên: “Nguyên T.ử Tình, cô dám! Đặt cây trâm đó xuống mau! Sao cô thể độc ác đến nhường !”

 

Văn Cảnh cũng hống hách đe dọa: “Tuyệt đối phép hỏng nó!”

 

Lãnh Ngọc Minh phụ họa: “Cô dám!”

 

Nguyên T.ử Tuyết lập tức bước lên che chắn cho Nguyên T.ử Tình, hiệu cho đám nha dàn trận bảo vệ, đề phòng mấy gã công t.ử bột động tay động chân cướp đồ.

 

Nguyên T.ử Tuyết lạnh lùng lên tiếng: “Các vị mời mà đến, còn ép buộc nhường món đồ yêu thích. Gia giáo của các vị quả là mở rộng tầm mắt!”

 

Nguyên T.ử Nguyệt cũng tức tối chen : “Rõ ràng là tỷ tỷ nhắm trúng , dựa nhường cho các ? Đã còn ăn phách lối, rốt cuộc thì ai mới là kẻ độc ác, ai mới là phường vô lý!”

 

Kiều Kiều chanh chua bồi thêm: “ mở mang tầm mắt! Hóa cái danh 'công t.ử hào môn' ở kinh thành là cái thói đây hả? Thật nực ! Đến mấy gã buôn thúng bán bưng ở Giang Nam quê còn chẳng dám cái trò cướp bóc trắng trợn , mà mấy gã tự xưng là 'công t.ử hào môn' dám . Ta phi!”

 

Chưa hả giận, nàng còn phun thẳng một bãi nước bọt về phía đám thiếu niên.

 

Mấy gã thiếu gia quen thói hống hách ở kinh thành, xưa nay nào ai dám sỉ nhục đến . Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, tất cả đều xắn tay áo lao tới đòi ăn thua đủ.

 

của Trực Quận Vương phủ dạng , chuyện phó mặc mấy cô tiểu thư ngoài mà phòng . Mấy cô nha chắn phía đều là những võ nghệ đầy , thấy đám công t.ử định manh động là tay chạm sẵn vũ khí giắt bên hông.

 

Mắt Văn Cảnh và Lãnh Ngọc Minh đỏ ngầu, sùng sục lửa giận. Lư Hoài Viễn cũng thấy bẽ mặt, tay lấy thể diện.

 

Chỉ Ngụy T.ử Thanh là đủ tỉnh táo nhận tình hình căng thẳng, liền nháy mắt hiệu cho tiểu tư chạy tìm ứng cứu.

 

Nguyên Mộng Kiều vẫn diễn tròn vai, bày vẻ mặt nửa nửa , vô cùng đáng thương, ba cô bạn thiết cũng kẻ khuyên đỡ bên cạnh.

 

Cảnh tượng chuẩn mất kiểm soát đến nơi.

 

Bỗng một giọng thản nhiên, ung dung vang lên: “Ái chà chà~ Mọi đang bận rộn cả nhỉ?”

 

----------------------------------------

 

 

Loading...