"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 78:*¥*

Cập nhật lúc: 2026-06-05 13:31:11
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ái chà, dung mạo còn khôi ngô hơn cả phụ con nữa. Nhìn là con giống mẫu nhiều hơn, lắm, lắm!”

 

Lư Tĩnh Thù mật vỗ vai đứa cháu trai hờ, ánh mắt giấu nổi sự tán thưởng.

 

Và tất nhiên, bà cũng quên "đá đểu" một nhân vật nào đó.

 

Tại Ninh phủ xa xôi, một lão già đang mân mê tấm thiệp mời tay, bỗng nhiên nhảy mũi một cái rõ to.

 

Đứa nào đang lão đấy?

 

Tiểu t.ử Lư Hoài Viễn thì ngượng chín cả mặt, nhưng vẫn cố tỏ vẻ điềm nhiên.

 

Cậu gãi đầu gãi tai, lúng túng hành lễ: “Chất nhi bái kiến cô cô.”

 

Lúc , những xung quanh cũng nhận danh tính của Lư Tĩnh Thù, đồng loạt cúi hành lễ.

 

Ngụy T.ử Thanh, Văn Cảnh, Lãnh Ngọc Minh: “Bái kiến Lão phu nhân.”

 

Nguyên T.ử Nguyệt, Nguyên T.ử Tình, Nguyên Mộng Kiều, Nguyên Mộng Tự: “Bái kiến cô bà.”

 

Kiều Kiều, Hạ Như Lan, Lạc Minh Thiển: “Bái kiến Trường Lạc Quận chúa.”

 

Lư Tĩnh Thù xòa: “Được , , ngoan lắm, các con lên hết .”

 

Vốn tính lo xa, Lư Tĩnh Thù dặn Vô Song chuẩn sẵn bao lì xì để phòng hờ trường hợp dạo phố mà đụng độ trẻ con thì còn cái mà lì xì.

 

Quả nhiên lo xa bao giờ thừa.

 

Bao lì xì bên trong là những thỏi bạc nhỏ xíu, đúc thành hình thù ngộ nghĩnh như thỏi vàng, con vật, củ lạc, quả hồ đào…

 

Những thứ chỉ thể mua dịp cận Tết, nên Lư Tĩnh Thù cất công săn lùng nhiều.

 

Bà đem gói gọn trong những chiếc túi gấm đỏ chót, trông vô cùng bắt mắt và mang cảm giác may mắn.

 

Không chỉ hào phóng lì xì cho con cháu trong nhà, Lư Tĩnh Thù còn "phát lộc" cho tất cả các nhân viên ở những cửa hàng bà ghé thăm. Thậm chí, nếu bắt gặp ánh mắt tò mò của những vị khách khác, bà cũng sẵn sàng rút bao lì xì tặng họ.

 

Triết lý sống của bà trong những ngày đầu năm mới đơn giản: Phát lộc cho càng nhiều , niềm vui càng nhân lên, và lộc lá cũng theo đó mà kéo đến.

 

Đây cũng là bí quyết "hút lộc" lưu truyền trong giới kinh doanh: Cho là nhận , bố thí mới là cội nguồn của sự thịnh vượng.

 

Lư Tĩnh Thù vô cùng tin tưởng điều .

 

Hồi còn ở hiện đại, cứ mỗi dịp Tết đến xuân về, bà âm thầm quyên góp một khoản tiền lớn cho các tổ chức từ thiện.

 

Bà còn tung những "cơn mưa" quà tặng cho nhân viên livestream, đặc biệt là những đêm Giao thừa và mùng Một.

 

Chẳng tính toán thiệt hơn, cứ việc cho thôi.

 

Đó cũng là một trong những bí quyết giúp sự nghiệp của bà ngày càng rực rỡ.

 

Lư Tĩnh Thù sai mang đến mấy trăm chiếc túi phúc nhỏ nhắn, dự định sẽ "rải lộc" hết sạch trong ngày hôm nay.

 

Sau khi hỏi thăm quản sự về lượng nha , tiểu tư đang việc tại Trân Bảo Các, Lư Tĩnh Thù liền giao phó bộ túi phúc cho ông phân phát.

 

Ngay cả một tiểu nha cũng nhận lì xì, bầu khí căng thẳng trong phòng lập tức tan biến.

 

Dĩ nhiên, "lộc" của Lư Tĩnh Thù cũng phân chia thành nhiều mức độ khác .

 

Bao lì xì đỏ thiết kế với độ tinh xảo khác , tiền bên trong cũng chẳng hề giống .

 

Suy cho cùng, trong xã hội phong kiến phân chia giai cấp rõ rệt thế , chuyện cào bằng thứ.

 

Lì xì dành cho nha , bà t.ử thì khiêm tốn đôi chút.

 

Còn của các tiểu thư, thiếu gia thì rủng rỉnh hơn.

 

Tùy cơ ứng biến, linh hoạt điều chỉnh.

 

Con sống ở đời, quan trọng nhất vẫn là cách thích nghi.

 

Lư Tĩnh Thù đưa mắt một vòng quanh sương phòng chật ních , hiểu rõ nơi vốn thiết kế cho những buổi tụ tập đông đúc thế .

 

sang với vị quản sự: “Đã duyên hội ngộ thì chi bằng quần tụ một chỗ, nhưng phòng vẻ chật chội. Phiền quản sự sắp xếp cho chúng một sương phòng rộng rãi hơn nhé.”

 

Quản sự thở phào nhẹ nhõm như bắt vàng, ông chỉ mong Lư Tĩnh Thù mặt giải vây. Đám khách VVIP ông nào dám đắc tội ai, bà ở đây thì mười mươi sẽ xảy chuyện gì đáng tiếc.

 

Quản sự vồn vã: “Dạ , ngay sát vách là một sương phòng cực kỳ rộng rãi. Xin mời Lão phu nhân và các vị di gót.”

 

Lư Tĩnh Thù gật đầu, sang nhóm thiếu niên, thiếu nữ: “Nào, chúng sang phòng khác trò chuyện cho thoải mái.”

 

Cả đám răm rắp lời lục tục theo bà.

 

Đâu còn cách nào khác, hơn phân nửa ở đây đều ít nhiều dính dáng m.á.u mủ với Lư Tĩnh Thù, còn thì gia thế cũng chẳng đọ , ai nấy đều thức thời im lặng.

 

Đám đông theo chân Lư Tĩnh Thù bước một căn sương phòng rộng rãi, tráng lệ. Vị quản sự lăng xăng chỉ đạo nha rót , bưng bánh mứt dâng lên.

 

Những món đồ trang sức do nhóm Lư Tĩnh Thù lựa chọn Vũ Tam Nương chu đáo cho gói ghém cẩn thận, chờ mang thẳng đến phủ Trấn Quốc Công.

 

Còn mớ trang sức của nhóm Nguyên T.ử Tình, vì thanh toán nên mang theo sang sương phòng mới.

 

Lư Tĩnh Thù thừa hiểu dụng ý của vị quản sự khi .

 

Ông đùn đẩy trách nhiệm "quan tòa" cho bà đây mà.

 

Cũng thôi, đang rảnh rỗi ngày Tết, thôi thì coi như tiện tay thu thập thêm tí tư liệu để " truyện" .

 

Ngay khi bước , Lư Tĩnh Thù trao cho Vinh Thế Chân và Vinh Thế Luật một ánh mắt đầy ẩn ý. Hai nhóc hiểu ý, ngay lập tức tiến lên, mỗi đứa kẹp một bên cánh tay Lư Hoài Viễn, kéo đẩy lôi xệch "ông chú" đến ngay cạnh Lư Tĩnh Thù.

 

Lư Hoài Viễn dù cứng đầu đến mấy cũng chẳng thể nào từ chối sự "nhiệt tình" quá mức của hai đứa cháu hờ, đành ngơ ngác gia nhập "phe cánh" của Lư Tĩnh Thù.

 

Lư Tĩnh Thù ở vị trí trung tâm chiếc sập La Hán, những còn tự động chia thành hai phe, ở hai bên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-78yen.html.]

Chỉ cần cách chọn chỗ là đủ ai theo phe ai.

 

Chậc chậc, đúng là trẻ con, tí tuổi ranh mà bày đặt chia phe kết phái.

 

Đứa lớn nhất trong nhóm chắc cũng mới mười tám đôi mươi.

 

Ở thời hiện đại, cái tuổi vẫn đang mài đũng quần ghế nhà trường, còn sực nức mùi mực, mùi mồ hôi.

 

Vậy mà mấy cô xem, ai nấy cũng vẻ lớn, chững chạc đến phát sợ.

 

Nhìn cháu trai đang khép nép bên cạnh .

 

Cái tên ngốc nghếch chắc hẳn khiến "ông trai hờ" của bà ít tức ói máu.

 

Nghĩ đến cảnh phủ của ông cũng đang nhức đầu với mớ rắc rối của con cháu, Lư Tĩnh Thù bỗng thấy tâm trạng khá lên hẳn.

 

Hạnh phúc đôi khi đơn giản chỉ là thấy kẻ khác đau khổ hơn .

 

Tên quản sự cũng quả là một kẻ tinh ý. Cách sắp xếp chỗ của vô cùng khéo léo, chia ba nhóm những khu vực riêng biệt, nhưng mất sự kết nối chung. Ở giữa các nhóm còn ngăn cách bởi một tấm bình phong thấp, tạo cảm giác riêng tư cởi mở.

 

Lư Tĩnh Thù cất giọng, phá tan bầu khí im lặng: “Các cháu lúc nãy đang chơi trò gì mà ồn ào thế?”

 

Chỉ một câu bâng quơ, nhưng khiến phân nửa trong sương phòng giật thót , chột cúi gằm mặt xuống.

 

Xem khi cơn nóng giận qua , bọn chúng cũng phần nào nhận cách hành xử của lúc nãy là mặt cho lắm.

 

Ít nhiều cũng còn vớt vát chút liêm sỉ.

 

cũng chỉ là chút xíu thôi.

 

Nguyên Mộng Kiều yểu điệu dậy, cất giọng nhẹ nhàng, trong trẻo: “Khởi bẩm cô bà, đều là của Mộng Kiều. Cháu và T.ử Tình hẹn mà cùng để mắt đến một cây trâm, do ai chịu nhường ai nên mới xảy chút hiểu lầm đáng .”

 

“Mộng Kiều từ lâu tổ phụ kể về những chiến công lẫy lừng của cô bà, lòng vẫn luôn thầm ngưỡng mộ. Hôm nay phúc phận diện kiến , quả là niềm vinh hạnh lớn lao của cháu.”

 

Lư Tĩnh Thù trong phút chốc cảm thấy như một luồng xanh hảo hạng đang bốc mùi nghi ngút trong sương phòng.

 

Phải công nhận, cái điệu bộ " xanh" yểu điệu thục nữ của nàng khi áp dụng thực tế mang đến một cảm giác vô cùng đặc biệt.

 

Chẳng trách mấy thiếu niên bồng bột say như điếu đổ, sẵn sàng vì nàng mà lên bờ xuống ruộng, quên cả lý trí.

 

Nhìn xem cái cách nàng chuyện kìa, vẻ tủi , rộng lượng vị tha.

 

Nhìn xem cái vẻ mặt rơm rớm nước mắt, chực nhưng kiên cường nuốt trong kìa.

 

Nhìn xem cái ánh mắt ngập tràn sự ngưỡng mộ, sùng bái kìa.

 

Cao tay, thật sự cao tay!

 

Cô nương quả thực là một mỹ nhân hiếm khó tìm. Nàng mặc chiếc áo kép màu đỏ thắm, cổ áo điểm xuyết dải lông chồn trắng muốt càng nổi bật làn da trắng ngần, đôi mắt to tròn, đen láy, khuôn mặt thanh tú, thoắt ẩn thoắt hiện đôi lúm đồng tiền duyên dáng.

 

Nhìn Lư Tĩnh Thù, nàng khẽ mỉm e thẹn, hai lúm đồng tiền cứ thoắt ẩn thoắt hiện, trông vô cùng đáng yêu.

 

Khụ khụ, thật thì cái trình độ diễn xuất của nàng , mấy cô diễn viên quèn trướng Lư Tĩnh Thù ở thế kỷ 21 mà xách dép chạy theo kịp!

 

Lư Tĩnh Thù giả lả : “Ái chà chà, cháu là cháu gái của Tĩnh vương ? Lại đây đây, để lão kỹ xem nào.”

 

Đợi Nguyên Mộng Kiều bước tới, Lư Tĩnh Thù kéo nàng xuống bên cạnh, quan sát tỉ mỉ, tấm tắc khen ngợi:

 

“Lâu quá gặp, nay cháu thành thiếu nữ kiều diễm nhường . Nhìn xem gương mặt thanh tú , đúng là tuyệt sắc giai nhân. Cháu năm nay bao nhiêu tuổi ? Đã nơi chốn nào dạm hỏi ?”

 

Hỏi han dồn dập đúng chuẩn bài "combo ngày Tết của các bà các thím".

 

Đã yêu ? Khi nào thì cưới? Lương tháng bao nhiêu?

 

Gò má Nguyên Mộng Kiều ửng đỏ, e thẹn cúi mặt, hàng mi dài khẽ chớp, giọng lí nhí: “Thưa cô bà, cháu năm nay mười lăm tuổi, chuyện hôn sự... vẫn tính đến ạ.”

 

Những chữ cuối cùng thốt nhỏ xíu, như tiếng muỗi kêu.

 

Lư Tĩnh Thù vẫn giữ nụ thiện, nắm lấy tay nàng , tiếp tục "bồi thêm": “Phải lo xa chứ, cháu ai trong lòng ?”

 

Nguyên Mộng Kiều cúi đầu, chiều e thẹn: “Cháu còn nhỏ mà, tính đến chuyện đó ạ.”

 

Chậc, đến cả bàn tay cũng ửng đỏ lên , nàng thế nào nhỉ?

 

Lư Tĩnh Thù vỗ vỗ tay nàng , :

 

“Nhỏ gì nữa, tiếp xúc tìm hiểu thì tình cảm mới bền chặt chứ. Ta thấy mấy trai cùng cháu hôm nay ai nấy đều khôi ngô tuấn tú, tài mạo song cả đấy.”

 

Trong đôi mắt Nguyên Mộng Kiều xẹt qua một tia khó chịu, nhưng mặt vẫn cố giữ vẻ bẽn lẽn: “Cô bà cứ trêu cháu~”

 

Lư Tĩnh Thù vờ như thấy, xuề xòa: “Thôi , trêu cháu nữa, cô nương nhà da mặt mỏng.”

 

Lư Tĩnh Thù hỏi vặn: “À mà lúc nãy cháu là cùng để mắt đến một cây trâm với ai cơ?”

 

Nguyên Mộng Kiều thầm mừng rỡ trong bụng: “Dạ, là với T.ử Tình , của phủ Trực Quận vương ạ.”

 

Lư Tĩnh Thù gật gù chiều hiểu: “Ái chà, T.ử Tình là cháu gái của Trực vương đấy hả? Mau đây để lão ngắm kỹ xem nào.”

 

Chờ Nguyên T.ử Tình bước tới, Lư Tĩnh Thù kéo nàng xuống ở phía bên , cũng đ.á.n.h mắt quan sát một lượt cất lời khen:

 

“Thoắt cái lâu gặp, nay cháu cũng lớn phổng phao, thành cô nương xinh đây .”

 

“Năm nay cháu bao nhiêu tuổi ? Chuyện chồng con tính ?”

 

Mọi trong sương phòng cạn lời: …

 

Nguyên T.ử Tình sượng trân: …

 

Nguyên Mộng Kiều đơ : …

 

----------------------------------------

 

 

Loading...