"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 79:*$*

Cập nhật lúc: 2026-06-05 13:31:12
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bàn tay nhỏ bé của Nguyên T.ử Tình ngoan ngoãn gọn trong tay Lư Tĩnh Thù.

 

Nguyên T.ử Tình cung kính đáp lời: "Thưa cô bà, cháu năm nay mười lăm tuổi, hôn sự của cháu..." Cô nhóc kín đáo đưa mắt liếc Lư Hoài Viễn đang cách đó xa.

 

"... là do tiên hoàng ban hôn, chọn là nhi t.ử của Lư lão tướng quân." Câu cô nhóc nhỏ rí, âm cuối còn run rẩy, chất chứa đầy tủi .

 

Lư Tĩnh Thù thầm mắng Lư Hoài Viễn trong bụng.

 

Nhìn xem mày bắt nạt con nhà đến nông nỗi nào hả, cái thằng ranh con .

 

Thực việc sắp xếp chỗ như thế là dụng ý của Lư Tĩnh Thù. Nàng cố tình xếp Nguyên T.ử Tình ngay cạnh Lư Hoài Viễn.

 

Bầu khí giữa hai họ lúc phần gượng gạo. Lư Hoài Viễn Nguyên T.ử Tình nhắc đến tên thì lúng túng, bồn chồn yên, cứ lén lút trộm cô nhóc.

 

Mọi cử chỉ của đều thu trọn tầm mắt của Lư Tĩnh Thù.

 

Lư Tĩnh Thù như chợt nhớ : “À, lão nhớ , thì cháu chính là vị hôn thê của Hoài Viễn nhà chúng . Ái chà, khuôn mặt xinh xắn, ngoan hiền thế , thằng nhóc Hoài Viễn đúng là phúc phận mới lấy cháu.”

 

Nếu là , Nguyên T.ử Tình những lời chắc hẳn sẽ nhảy cẫng lên vì vui sướng.

 

hôm nay, nàng chỉ cảm thấy cay đắng khôn tả, c.ắ.n chặt môi, cúi gằm mặt xuống.

 

Lư Hoài Viễn dường như cũng nhận tình cảnh khó xử, nhớ những lời lẽ cay nghiệt lúc nãy của , cũng chỉ im lặng, dám hó hé thêm lời nào.

 

Lư Tĩnh Thù dễ dàng bỏ qua cho .

 

Nếu ai chịu lên tiếng thì lấy cớ gì để bà "diễn" tiếp đây?

 

Lư Tĩnh Thù trêu ghẹo: “Ui chà, Hoài Viễn nhà ngại ngùng kìa, đến ngẩng mặt lên vị hôn thê cũng dám ? Ây da, tuổi trẻ tài cao, khác!”

 

Nói đoạn, bà còn vỗ vỗ tay cô nhóc Nguyên T.ử Tình đầy ẩn ý.

 

 

 

 

 

 

 

Lư Tĩnh Thù: “Ta cô, đầu tiên gặp mặt cháu dâu, kiểu gì cũng tỏ chút lòng thành. Nếu ban nãy T.ử Tình chọn xong xuôi , cứ để thanh toán luôn thể.”

 

“Con bé chọn món nào , mang đây cho xem thử.”

 

Tên quản sự cạnh , lập tức sai mấy tỳ nữ bưng khay đồ tới.

 

Lư Tĩnh Thù cầm cây trâm lên, là tạo hình hoa thược dược, những cánh hoa từ ngọc thạch khảm , quả thực vô cùng tinh xảo.

 

Lư Tĩnh Thù: “Một cây trâm thì ít quá, quản sự , nhớ đây là nguyên một bộ đúng ?”

 

Quản sự: “Dạ , mười hai kiểu hoa, mỗi kiểu đều là trọn bộ trang sức, trâm cài, hoa tai, dây chuyền đều đủ ạ.”

 

Lư Tĩnh Thù: “Vậy mang trọn bộ hoa thược d.ư.ợ.c đây, tặng cháu dâu dĩ nhiên tặng nguyên bộ.”

 

Nguyên T.ử Tình: “Cô bà, thế tốn kém quá ạ.”

 

Lư Tĩnh Thù: “Trưởng bối ban cho, chối từ.”

 

Lư Hoài Viễn: “Cô cô...”

 

Lư Tĩnh Thù trêu chọc : “Sao nào, Hoài Viễn nhà tự bỏ tiền túi mua cho T.ử Tình nha đầu hả? Thế , đây là quà cô cô tặng, cháu tặng thì tự chọn .”

 

Lư Hoài Viễn đỏ mặt tía tai: “Dạ , ạ.”

 

Văn Cảnh khinh bỉ sự vô dụng của Lư Hoài Viễn, nhịn lên tiếng can thiệp: “Lão phu nhân, cây trâm đó rõ ràng là do Mộng Kiều trúng.”

 

Lư Tĩnh Thù tỏ vẻ nghi hoặc, sang Nguyên Mộng Kiều đang ở phía bên : “Mộng Kiều nha đầu, cháu...”

 

Nguyên Mộng Kiều trong lòng chỉ hận thể c.h.ử.i đổng Văn Cảnh là đồ ngu xuẩn phá đám.

 

Nguyên Mộng Kiều vội thưa: “Cô bà, ạ, nếu T.ử Tình thích thì cứ nhường cho , cháu .”

 

Lư Hoài Viễn và Lãnh Ngọc Minh lộ rõ vẻ xót xa, đau lòng.

 

Văn Cảnh: “Lão phu nhân, rõ ràng là Mộng Kiều thích món , thể vì rộng lượng nhường nhịn mà để chịu ấm ức . Cậu một câu chứ Lư Hoài Viễn!”

 

Lư Hoài Viễn: “Cô cô..., nếu Mộng Kiều thích thì cứ nhường cho ạ, Nguyên... T.ử Tình cũng thiếu cây trâm để xài.”

 

Đây là cái thể loại phát ngôn thiểu năng gì , chẳng lẽ Nguyên Mộng Kiều thì thiếu cây trâm để đeo chắc?

 

Cậu đúng là rành rẽ cách chuyện đấy, mở miệng một câu là đắc tội luôn cả hai .

 

Quả nhiên, sắc mặt của hai cô nương hai bên trái đều trở nên khó coi.

 

Lư Tĩnh Thù lãng phí thời gian với thằng cháu ngu ngốc ở đây nữa, quyết định chốt hạ nhanh gọn.

 

Lư Tĩnh Thù: “Đứa ngốc , cháu thì hiểu cái gì, con gái nhà bao nhiêu trâm cài vòng ngọc cũng chẳng bao giờ là đủ. Hơn nữa, Mộng Kiều cũng tự cần đến nữa .”

 

“Cái đứa nhỏ cứ bênh vực ngoài, bênh vực vợ cưới của thế hả? Cẩn thận thành tân nương t.ử đ.á.n.h cho đấy.”

 

Kiều Kiều nhịn lên tiếng bóc phốt: “Hừ, tỷ tỷ của mới thèm gả cho , cái tên đại ngốc nhà chỉ bắt nạt tỷ tỷ .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-79.html.]

Nguyên T.ử Nguyệt kéo kéo tay áo nàng , ý bảo tém tát vài câu.

 

Lư Tĩnh Thù vờ tò mò hỏi: “Ồ, Hoài Viễn bắt nạt tỷ tỷ của cháu như thế nào?”

 

Kiều Kiều chen luôn đến cạnh Lư Tĩnh Thù, huých Nguyên Mộng Kiều sang một bên, tía lia kể bộ ngọn nguồn sự việc từ đầu đến cuối.

 

Lư Tĩnh Thù: …

 

Cô nương , cháu việc thật đấy.

 

Mấy mặt ở đây, phe Nguyên Mộng Kiều chắc chắn luôn mở miệng bênh vực nàng . Nguyên T.ử Tuyết phận tiện lên tiếng. Nguyên T.ử Nguyệt thì dám hé răng. Nguyên T.ử Tình đang lúc ngại ngùng, tủi buồn .

 

Chỉ còn mỗi Kiều Kiều là gánh vác vai trò phát ngôn.

 

Nàng kể lể với một cảm xúc dạt dào, lai láng, thêm mắm dặm muối.

 

Đến nỗi Lư Hoài Viễn xong cũng bắt đầu hoang mang tự hỏi hành xử quá đáng .

 

Lư Tĩnh Thù cũng hết sức phối hợp "bạn diễn", lúc thì bộ ngạc nhiên, lúc thì kinh hãi, lúc sùng sục phẫn nộ.

 

Nghe xong, bà quăng một ánh mắt lạnh lẽo như băng về phía Lư Hoài Viễn.

 

Phải công nhận, ngoa chứ Lư Tĩnh Thù tự nhận , nhưng cái điệu bộ của bà giống hệt ông hai Lư Trấn Nam nhà .

 

Thế nhưng, Lư Hoài Viễn thì rõ a!

 

Mỗi ... mỗi cha bày cái vẻ mặt hắc ám , là sắp no đòn.

 

mà, cô ruột mà từ lúc lớn lên mới diện kiến đầu , cái nét giống cha đến rợn tóc gáy thế?

 

... lẽ định tẩn một trận?

 

Lư Tĩnh Thù đập mạnh xuống bàn một cái "chát": “Hừ, Lư Hoài Viễn, cháu giỏi giang, tiền đồ lắm cơ!”

 

“Hành xử cái kiểu đó, cha cháu dạy cháu thế ?”

 

Lư Hoài Viễn cảm thấy như đang thấy ảo ảnh của cha ruột .

 

Phi phi! Là hình ảnh mặt và cha ruột đang trùng khớp, hòa một với .

 

Sự uy h.i.ế.p khiến nhịn mà mềm nhũn cả hai chân.

 

Lư Tĩnh Thù: “Cháu còn mặt mũi nào mà đó? Đứng thẳng lên cho !”

 

Một tiếng quát tháo , chỉ Lư Hoài Viễn giật b.ắ.n bật dậy, mà những khác cũng giật run rẩy theo.

 

Vinh Thế Chân và Vinh Thế Luật đưa mắt , thầm thắp một nén nhang trong lòng cho tiểu thúc thúc mới nhận .

 

*Thúc , chú tự cầu nhiều phúc nhé!*

 

Lư Tĩnh Thù mắng xối xả: “Ta ngay Lư Trấn Nam cái lão cẩu... đó, chắc chắn cách dạy dỗ con cái mà. Bản ổng mang cái nết đó , nếu nhờ nương cháu xinh lương thiện, hiểu thư đạt lý, thì hai cha con cháu e là sớm đày chốn thâm sơn cùng cốc để khai hoang !”

 

“Đây là hôn sự do tiên đế đích ban tứ, đến Bệ hạ còn tuân thủ. Mối nhân duyên bao nhiêu kẻ cầu còn cái phúc phận , cháu còn dám gân cổ lên đòi từ chối.”

 

“Cháu lấy tư cách gì mà đòi ? Lấy cái thá gì mà dám chê bai, ruồng rẫy ?”

 

“Nếu T.ử Tình là cô nương hiểu chuyện, nhà Trực Quận Vương đều thiện tâm, khoan dung, thì chỉ riêng cái tội đại bất kính với tiên đế của cháu thôi, cũng đủ để Lư gia c.h.é.m đầu mấy chục .”

 

Lư Hoài Viễn run cầm cập cãi lý: “Cô cô, cháu bất kính với tiên đế.”

 

Lư Tĩnh Thù: “Cháu ư? Cháu vác cái mặt ngoài ngóng thử xem, bao nhiêu kẻ lưng chê cháu đầu óc vấn đề? Bao nhiêu lưng đang hả hê đợi xem trò hề của cháu.”

 

“Ngay sờ sờ mặt đây cũng một , cháu Văn công t.ử đang vui vẻ kìa?”

 

Toàn bộ ánh mắt trong sương phòng lập tức đổ dồn mặt Văn Cảnh, đúng là đang khoái chí vì Lư Hoài Viễn c.h.ử.i té tát.

 

Vừa bắt tại trận. Nụ cợt nhả lập tức cứng đờ mặt.

 

Lư Tĩnh Thù: “Chỉ thằng ngốc như cháu là còn đắc ý hớn hở, mắt tròng, lấy mắt cá trân châu.”

 

“Còn ngây đó gì? Mau tạ ơn T.ử Tình , tạ ơn con bé so đo, cứu cả nhà cháu một mạng?”

 

Lư Hoài Viễn lúng túng chắp tay cúi gập : “Cảm ơn Nguyên... T.ử Tình.”

 

Cậu một tràng những từ đao to búa lớn như "bất kính tiên đế", "chém đầu", "đầu óc bệnh" của Lư Tĩnh Thù cho đầu óc trống rỗng, ù ù cạc cạc.

 

Hoàn load kịp để phản ứng, cứ như cái máy răm rắp theo lệnh Lư Tĩnh Thù.

 

Nói xong xuôi mới hậu tri hậu giác nhận .

 

Khoan , Nguyên T.ử Tình cứu cả nhà lúc nào cơ?

 

Lư Tĩnh Thù dĩ nhiên thấu sự hoang mang ngốc nghếch của : “Chân ca nhi, đây phổ cập cho thúc thúc của cháu , tội bất kính tiên đế, phá hoại tứ hôn, là cái tội danh tày trời gì.”

 

Vinh Thế Chân dõng dạc: “Theo luật pháp triều Dung, miệt thị thánh chỉ của tiên đế, khép tội đại bất kính, kẻ phạm tội chịu phạt một trăm trượng, lưu đày ba trăm dặm. Phụ mẫu, quyến mỗi chịu năm mươi trượng, tịch thu gia sản, lưu đày ba trăm dặm.”

 

Cứ việc theo chiều hướng nghiêm trọng hóa lên.

 

Y rành ba cái luật lệ lắm!

 

 

Loading...