"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 86:*π*

Cập nhật lúc: 2026-06-06 03:43:10
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cái truyện lấy góc của nhân vật chính thì đấy, thế nhưng mà, mấy nhân vật phụ cũng quá là t.h.ả.m .

 

Người vợ cả chẳng gì mà cũng hại c.h.ế.t?

 

Vị tiểu hoàng t.ử đáng yêu , cứ như mà c.h.ế.t ?

 

Cả vị công chúa nhỏ kiêu ngạo , lấy chồng xa cũng c.h.ế.t ?

 

Lại còn trai đẽo chim gỗ cho em gái , cũng c.h.ế.t nữa?

 

Cả tên tiểu thái giám mặt tròn đó?

 

Cô hầu gái nhỏ nấu ăn nữa?

 

Ngay cả vị tiểu thư xinh tuyệt trần còn thấu tình đạt lý, quả thực chính là mỹ nữ trong mộng của .

 

Cũng! C.h.ế.t! Rồi!

 

Ngay cả Mộng Hoàng, cũng c.h.ế.t luôn , c.h.ế.t ngay đường viễn chinh cuối, cách thời khắc thành bá nghiệp của , chỉ còn thiếu đúng một bước chân.

 

Thư sinh chợt cảm thấy, bản cũng chỉ còn thiếu một bước nữa là c.h.ế.t tới nơi .

 

Nói tóm là, vài bên cạnh nữ chính còn sống, còn những khác, kẻ thì c.h.ế.t, cũng c.h.ế.t, và tất cả đều c.h.ế.t sạch.

 

Kẻ câu chuyện chắc chắn là bệnh !

 

Nếu như đám đó đều c.h.ế.t, miêu tả cặn kẽ thế gì, đến mức một độc giả như đây còn thể nhớ rõ ràng chi tiết về từng .

 

Ngay cả chuyện tên thị vệ bên cạnh tiểu hoàng t.ử thích ăn kẹo vị quýt, cũng nhớ như in.

 

Thế nhưng, những đó.

 

Đều! C.h.ế.t!! Hết !!!

 

Mặc dù xuyên suốt bài đều là những ân oán tình thù giữa nữ chính và mấy đàn ông , thế nhưng, những thì lầm gì cơ chứ?

 

Các thích dây dưa với thì cứ dây dưa , cũng cản các .

 

Hoàng hậu thậm chí độ lượng đến mức chủ động thoái vị, chỉ vì giữ tính mạng cho con cái của .

 

Kẻ đáng băm vằm ngàn đao , thế mà nhẫn tâm g.i.ế.c c.h.ế.t bọn chúng ngay mặt Hoàng hậu.

 

A a a a!

 

Cái thể loại gì thế , thể nào nhịn nổi nữa !

 

Cậu chuyện , để cho nhiều phân xử mới .

 

Trên đây là bài cảm nhận khi xong của một thư sinh tên là Giáp Nhân Lộ.

 

Hàng chữ cuối cùng, nét bút vô cùng lộn xộn, thể thấy rõ cảm xúc của lúc bấy giờ kích động đến mức nào.

 

Tiếp đó là một bài của vị thư sinh mang tên Hành Giả Tôn.

 

Người hề đồng ý với quan điểm của Giáp Nhân Lộ, cảm thấy những đó c.h.ế.t là đáng kiếp.

 

Đều đáng c.h.ế.t.

 

Nữ chính chính là tuyệt vời nhất, lợi hại nhất.

 

Sau đó tiếp tục tâng bốc nịnh nọt dài cả một trang giấy.

 

Đến cả một sợi tóc của nữ chính cũng đem khen ngợi một lượt.

 

Thỉnh thoảng lôi mấy c.h.ế.t đọa đày, mắng nhiếc rằng bọn họ chỗ chỗ bằng nọ.

 

Giáp Nhân Lộ đương nhiên là chịu thua, liền trực tiếp c.h.ử.i thẳng bên bài của .

 

Chửi Hành Giả Tôn, c.h.ử.i nữ chính, c.h.ử.i luôn cả con trai của nữ chính.

 

Lại còn quên khen ngợi bênh vực cho những kẻ c.h.ế.t mà vẫn đem mắng mỏ.

 

……

 

Hai bọn họ tới , mắng qua mắng hết một xấp giấy.

 

Sau đó, một tên là Ngữ Bất T.ử bắt đầu phân tích từ góc độ thủ đoạn của nữ chính.

 

Lại thêm vài tham gia bàn luận giấy với , rồng bay phượng múa thêm một xấp giấy nữa.

 

Lư Tĩnh Thù dùng kỹ năng ngày càng điêu luyện của để cũ đống giấy tờ .

 

Lại còn tỉ mỉ các lớp thời gian khác .

 

Trực tiếp thành một phiên bản từ mấy trăm năm .

 

Còn về nét chữ thì, he he, thơm lây từ Vinh Vân Triệt - một viên quan của Công bộ, bà cũng học ít ngôn ngữ cổ.

 

Kiểu chữ chọn chính là một kiểu văn tự từ vài trăm năm về .

 

Bởi vì triều đại đó lưu nhiều thư tịch, là loại chữ bắt buộc học của các văn nhân khi thi khoa cử ở triều Dung.

 

Chữ của triều Dung cũng tiến hóa từ loại chữ .

 

Cuối cùng, Lư Tĩnh Thù dùng văn tự của triều đại hiện tại thêm ít lời bình luận.

 

Cái là gì ?

 

Đây chính là diễn đàn bóc phốt xuyên thời đại của thời cổ đại đấy.

 

Nếu do bà ngoại ngữ, thì bà nhất định thêm vài phiên bản tiếng nước ngoài nữa cơ.

 

Khi một sự việc nhiều tham gia , thì giả cũng sẽ thành thật.

 

Bởi vì sẽ dựa trí tưởng tượng cùng những sai lệch trong trí nhớ của bản , tự chắp vá bổ sung cho những lỗ hổng đó.

 

Tại Giải Ưu Thư Trai, một nhà sách lớn nhất chốn kinh thành.

 

Dù đang là mùng hai Tết, nơi vẫn đông nghịt , chật như nêm cối.

 

Chưởng quỹ đang lúc rảnh rỗi nên trong phòng uống .

 

Trong tay còn đang cầm một cuốn thoại bản mới xuất bản xem g.i.ế.c thời gian.

 

Đột nhiên thấy một tiếng "bịch".

 

Là âm thanh của thứ gì đó rơi xuống đất, chưởng quỹ ngó xung quanh, hề phát hiện một bóng nào.

 

Tưởng rằng nhầm, ông định tiếp tục cuốn thoại bản.

 

khóe mắt thoáng liếc qua, phát hiện mặt đất cạnh bệ cửa sổ thêm một tay nải vải thô.

 

Chưởng quỹ dậy xem thử, phát hiện bên ngoài cũng chẳng ai ngang qua.

 

Ông dùng gậy chọc chọc cái tay nải, thấy chút động tĩnh gì.

 

Lúc ông mới to gan xách cái bọc lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-86p.html.]

 

Ông cũng là một con mọt sách chính hiệu, đặc biệt yêu thích các loại kỳ văn dị sự, như là ông lão thần tiên bí kíp võ công từ trời rơi xuống gì gì đó.

 

Không lẽ hôm nay ông cũng gặp kỳ ngộ lớn ?

 

Chưởng quỹ mang theo tâm trạng kích động mở gói đồ , thấy vật phẩm bên trong.

 

Lại càng trở nên kích động hơn.

 

Thư trai của ông chứa ít sách cổ, chút nhãn lực ông vẫn chứ.

 

Thứ qua là tuổi thọ lâu đời .

 

Ha ha ha.

 

Xem đúng là tiên nhân ban tặng cơ duyên cho ông .

 

Chưởng quỹ cẩn thận dè dặt lật xem, rốt cuộc cũng tìm cuốn sách cổ xưa nhất trong đó.

 

Chữ bên vẫn là cổ văn.

 

Thế nhưng điều cũng khó ông.

 

Sau khi tự dịch , ông liền bất giác thành tiếng.

 

“Bá đạo Đế vương, Tiếu lệ Phi, Phu quân chịu ~”

 

Đọc xong, chưởng quỹ liền cảm thấy cả đều cho lắm.

 

Người thời xưa mà cũng bạo dạn thẳng thắn thế ?

 

Không là tiên thư, ông cảm thấy phần thất vọng.

 

Thế nhưng, kìm nén bàn tay đang mở xem tiếp của .

 

Và thế là, thể dừng nữa.

 

 

 

Xem xong cuốn sách, ông lấy đống bản thảo xem kỹ từng cái một.

 

Chưởng quỹ cảm thấy trong lòng như một ngọn lửa đang bùng cháy.

 

Ông bùng nổ.

 

Ông gầm thét.

 

Ông cần trút giận.

 

Quá tức , thể để một ông tức giận ! Nghĩ đến đây, ông vội vàng lấy mảnh vải rách bọc cuốn sách , đó ôm cái bọc thẳng lên lầu.

 

Mấy ông bạn già của ông hôm nay đều mặt ở đây.

 

Vui một bằng vui chung.

 

Khoảng nửa canh giờ , từ trong gian phòng nhã nhặn của Giải Ưu Thư Trai truyền tiếng mắng c.h.ử.i phẫn nộ.

 

“Kẻ vô liêm sỉ!”

 

Từ đó về , tiếng c.h.ử.i rủa trong nhã gian hề dừng , khiến những ngang qua cứ vò đầu bứt tai tò mò.

 

Căn nhã gian là nơi bí ẩn nhất của thư trai, mỗi sách đều sẽ ưu tiên cho khách trong nhã gian thưởng thức .

 

Lần trong nhã gian động tĩnh thế , là lúc khụ khụ…

 

Chính là lúc tiểu bối của ở kinh thành gặp gỡ khụ khụ…

 

Rất nhanh thôi họ sẽ truyện mới để .

 

Khi lô truyện đầu tiên lò, trong nhã gian cũng từng kích động.

 

vẫn còn kém xa .

 

Nói như , bọn họ sắp trò vui mới để xem . Lại còn là một trò vui nữa!

 

Dưới sự góp ý của mấy ông bạn già, chưởng quỹ suốt đêm sai chép cuốn sách , đồng thời chép nguyên văn những lời bình luận của đời sót một chữ.

 

Mấy bạn già còn kéo cả hạ nhân của tới chép cùng.

 

Hết cách , dịp năm mới ít trong thư trai đều xin nghỉ về quê. Không đủ .

 

Chưởng quỹ lôi cả đứa cháu trai 10 tuổi và cháu gái 12 tuổi của phu phen.

 

Một đám bận rộn suốt cả đêm, mới 30 cuốn.

 

Lư Tĩnh Thù gì về những chuyện , bà gặp Diệp Tranh xong liền dắt díu cả nhà hướng về Lư phủ.

 

nghĩa đen là dắt díu cả nhà.

 

Vốn dĩ bà chỉ định dẫn theo mấy đứa nhỏ cùng.

 

Kết quả Dư thị cũng phận con dâu lẽ đến bái kiến.

 

Vinh Vân Triệt cũng bày tỏ lâu gặp cữu cữu (), trong lòng vô cùng nhung nhớ.

 

Lư Tĩnh Thù: ……

 

Bao nhiêu năm qua nhớ, năm nay đột nhiên thấy nhớ?

 

Muốn theo thì cứ .

 

Dư thị việc vẫn chu , cô cho đến Lư phủ báo tin , bày tỏ cả nhà đều vô cùng nhớ , cho nên quyết định sẽ cùng tới thăm.

 

Lần , gian hoa sảnh nhỏ mà Tề thị chuẩn ban đầu đủ chỗ dùng nữa, một phen bận rộn mới thể dọn dẹp và bài trí gian nhà chính lớn nhất.

 

Đến sớm nhất là gia đình con gái thứ hai Lư Minh Khởi, bọn họ đều phần thụ sủng nhược kinh ( sủng ái mà lo sợ).

 

Đặc biệt là Bạch Ngôn Xuyên, là một văn nhân, từ đến nay luôn mang lòng kính sợ đối với nhạc phụ của .

 

Bất cứ ai thấy một đàn ông vạm vỡ, nắm đ.ấ.m to như cái bao cát, hướng về phía bạn nở một nụ hiền từ, nhưng trong tay từ từ bóp nát một hòn đá thành bột phấn…

 

Thì đều sẽ ám ảnh tâm lý thôi.

 

Đừng , ngay cả cha cũng vô cùng kính sợ nhạc phụ đại nhân.

 

Gia đình vốn nhiều quy củ, cũng thích uy chồng.

 

khi đối diện với phu nhân nhà vô cùng hòa nhã, đừng tới chuyện bắt bẻ lập quy củ.

 

Sau khi hai thành , suốt ba năm con, cũng chỉ dám lén lút kéo hỏi vài câu.

 

Trước mặt con dâu thì một chữ cũng dám ho he.

 

Chỉ sợ lỡ sơ ý một chút, con dâu lóc chạy về nhà đẻ.

 

Rồi đó, nhạc phụ đại nhân sẽ vác đao xông thẳng tới đây.

 

 

Loading...