"Người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy" - Chương 91:*£*

Cập nhật lúc: 2026-06-06 03:43:15
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trực Quận vương so với cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

 

Ông ấn tượng với vị Vương gia thích thoại bản ở trong truyện.

 

Khụ khụ, sở thích giống hệt ông.

 

Đây chính là trong cùng một đạo, là tri kỷ, là tri âm.

 

Thật đáng tiếc chỉ là nhân vật trong sách, thể tương ngộ một .

 

Thế nhưng chỉ cần sống phóng khoáng tùy tâm trong sách, cũng uổng công hai coi như quen một trận.

 

Trực Quận vương mang theo thứ cảm xúc khó tả mà tiếp.

 

Sau đó, vị Vương gia

 

C.h.ế.t mất !

 

C.h.ế.t !

 

!

 

!

 

Tại chứ? Trực Quận vương đau đớn phát lời tra hỏi tâm can.

 

Người chỉ là một kẻ nhỏ bé thích thoại bản và thoại bản thôi mà, trêu chọc đắc tội với ai cơ chứ?

 

Vậy mà một kiếm đ.â.m c.h.ế.t.

 

Là kẻ nào ?

 

Mang theo tâm trạng phẫn nộ cùng cực , Trực Quận vương nhanh cho xong cuốn sách.

 

Cuối cùng ông cũng tìm nguyên nhân trong một cuộc trò chuyện giữa con trai nữ chính và một vị sủng phi.

 

Đứa cháu trai lúc lên Hoàng đế ,

 

Hắn , chỉ là chướng mắt, thấy sống quá mức thong dong nhàn hạ.

 

Mới phái g.i.ế.c .

 

A a a a a!

 

Cái đồ @#¥%@#¥%¥@#¥@

 

Người sống đoan chính an phận như thế, chỉ vì một cái lý do vô lý nhường .

 

Mà ngươi g.i.ế.c ?

 

Chỉ cái lý do , mà ngươi cũng xứng Hoàng đế á, thảo nào Mộng triều của các sụp đổ.

 

Đáng kiếp!

 

Trực Quận vương tức giận đến mức yên.

 

Trực Quận vương tức kìm nén nổi.

 

Trực Quận vương tức giận nhảy dựng cả lên.

 

Ông xách luôn cuốn sách tìm Vương phi.

 

Vương phi là tri âm của ông, mỗi ông (gạch bỏ) mua một cuốn thoại bản mới, đều sẽ mang đến chia sẻ với Vương phi đầu tiên.

 

Cuộc chạm trán của ông và Vương phi cũng là ở một thư trai.

 

Đó là nơi bắt đầu cho tình yêu của ông.

 

Có thêm một tri âm tham gia cùng, Trực Quận vương cảm thấy bản còn tức giận đến thế nữa.

 

Bởi vì, ông còn dỗ phu nhân của .

 

Phu nhân của ông thích một con gái lập chí sử sách trong truyện, lúc đến cô gái ông cũng ấn tượng sâu sắc.

 

Kết quả, cô gái chính biểu ca của gài bẫy, cha sát hại, bản gả cho biểu ca , còn chủ mẫu đày đọa.

 

Đôi bàn tay vốn dĩ thể nét chữ Khải tuyệt , sống sờ sờ hủy hoại, cuối cùng còn khó sinh, một xác hai mạng trực tiếp qua đời.

 

Vương phi bùng nổ !

 

lóc c.h.ử.i bới.

 

Đặc biệt là chuyện khó sinh , càng đ.â.m trúng tâm can của bà.

 

Đây cũng là nỗi đau sâu thẳm trong lòng Trực Quận vương. Thực ông và Vương phi chỉ một đứa con gái.

 

Bọn họ từng một đứa con trai, kết quả, Vương phi sinh khó, đứa trẻ chào đời còn thở.

 

Vương phi cũng vì băng huyết sinh mà thể sinh nở nữa.

 

Bất đắc dĩ, ông mới đành nạp . Trắc phu nhân cũng là vô cùng hiểu chuyện, chung sống với Vương phi cực kỳ hòa hợp, tình cảm của hai họ thậm chí còn vượt qua cả ông.

 

Đứa trẻ đầu tiên sinh , Hoàng đế thương xót ông nhiều năm con nối dõi, liền ân chuẩn cho ghi danh trực tiếp tên Vương phi, nghiễm nhiên trở thành đích tử.

 

Đứa con trai chính là phụ của Nguyên T.ử Tuyết.

 

Về Trắc phu nhân sinh thêm một con trai một con gái, đều do Vương phi và Trắc phu nhân cùng nuôi dạy.

 

Có đôi khi ông ngoài việc ở phủ, Trắc phu nhân còn đến ngủ chung cùng Vương phi vì lo sợ bà ngủ một quen.

 

Trực Quận vương cứ cảm thấy chút kỳ lạ, nhưng chẳng thể diễn tả .

 

Thôi bỏ , nhắc tới bà nữa.

 

Bây giờ dỗ dành phu nhân là quan trọng nhất.

 

Nào ngờ , Vương phi chê bai ông thấu hiểu lòng phụ nữ, cầm luôn cuốn thoại bản chạy tìm Trắc phu nhân.

 

Sau đó, đêm hôm , Vương phi về phòng nữa.

 

Trực Quận vương đành vò võ một phòng gối chiếc.

 

Ngày hôm , Trực Quận vương mang theo cuốn sách chạy đến Thụy vương phủ tìm Thụy vương.

 

Cuốn sách là do ông sai tùy tùng mua từ lúc sáng sớm.

 

Lại còn bỏ cái giá gấp năm mới mua từ một bán sách lậu.

 

Tùy tùng của Trực Quận vương còn mang theo một xấp giấy lén lút đến Giải Ưu thư cục, giao cho quản sự chuyên phụ trách nhận bản thảo ở đó.

 

Toàn bộ xấp giấy đó đều là do Trực Quận vương thức trắng đêm trong cơn kích động ngập tràn.

 

Thụy vương gia hiện tại vô cùng hối hận vì hôm nay cho tên Tiểu Trực cửa.

 

Tông Chính phủ của bọn họ đều việc theo quy trình, ba vị quan lớn đều nhàn nhã.

 

Đặc biệt là Thụy vương gia, chỉ khi nào chuyện vui để hóng mới mò tới nha môn. Ông mỗi ngày ở nhà thưởng ngắm hoa, xem tạp kỹ hát, vui sướng bao.

 

Tại bản lời dụ dỗ của Tiểu Trực, mở cuốn sách chi chứ.

 

 

 

 

 

Lão gia t.ử tỏ vẻ, bản tức giận đến mức , chính là chuyện của !

 

Lập tức eo mỏi chân đau, cũng chẳng cần đỡ, tự sải bước thật nhanh về thư phòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nguoi-dai-dien-kim-bai-va-cac-nghe-si-di-gioi-cua-co-ay/chuong-91ps.html.]

Ông bùng nổ!

 

Ông trút giận!

 

Ông ngứa tay quá!

 

Trong cuốn sách đó một vị lão Quận vương sống đến chín mươi chín tuổi, những ngày tháng đó, trôi qua thật êm đềm mĩ mãn. Còn tiêu sái tự tại hơn cả ông.

 

Kết quả, ngay thềm đại thọ một trăm tuổi, ông hạ độc c.h.ế.t!

 

Kẻ nào rảnh rỗi sinh nông nổi thế chứ!

 

Một ông lão trăm tuổi thì thể cái gì!

 

Tại hạ độc c.h.ế.t ông !

 

Thụy Vương gia cảm thấy dường như lão Quận vương độc c.h.ế.t, mà là chính bản ông đang hạ độc c.h.ế.t !

 

Xùy xùy xùy!

 

Lão Quận vương hạ độc c.h.ế.t bởi một miếng bánh ngọt!

 

Thụy Vương gia vốn chẳng sở thích gì nhiều, chỉ thích ăn chút đồ ngon. Đặc biệt là đồ ngọt.

 

Tiểu Trực còn , đây là một cuốn cổ tịch do thư cục chép .

 

Bản gốc cổ tịch vẫn đang đặt đài trưng bày của thư cục, chắc chắn là đồ từ mấy trăm năm .

 

Thụy Vương gia càng đau lòng hơn, đây là câu chuyện thật trong lịch sử.

 

Hu hu hu.

 

Lão Quận vương đáng thương quá!

 

Đọc tiếp về ông càng tức giận hơn, nguyên nhân hạ độc, quả thực khiến bùng nổ.

 

Chỉ đơn giản là vì nữ chính lúc lên Thái hậu, cảm thấy bản thể sống đến một trăm tuổi, nên cũng để khác cơ hội sống đến trăm tuổi.

 

Người bệnh ?

 

Người thế!

 

Thái hậu nhà ai mà lòng hẹp hòi đến thế cơ chứ!

 

A a a a a!

 

Đồ độc phụ ! Độc phụ!

 

Khụ khụ, bởi vì lão Quận vương nhiều điểm tương đồng với bản , nên lúc Thụy Vương gia sách, bất giác tự đặt vị trí đó.

 

Cả nhà lão Quận vương đều đang tích cực chuẩn cho bữa tiệc mừng thọ trăm tuổi, ngòi bút của tác giả miêu tả quá trình chuẩn vô cùng sống động.

 

Thụy Vương gia mong đợi đến chịu nổi.

 

Kết quả!

 

Chẳng còn gì nữa!

 

Trực tiếp biến thành đám tang luôn!

 

Quá xui xẻo , a a a!

 

Thụy Vương gia mắng xong vị Thái hậu , tiện thể mắng luôn Trực Quận vương một trận.

 

Ra lệnh cho Trực Quận vương nộp ngay tại chỗ năm bài , khắc họa sự thê t.h.ả.m của lão Quận vương, đó dùng nhiều góc độ khác c.h.ử.i rủa hành vi vô liêm sỉ của vị Thái hậu nọ.

 

Trực Quận vương: ……

 

Ông cũng dám phản kháng, thành thành thật thật cắm đầu cho xong.

 

Ai bảo táy máy tay chân, chuyện của phu nhân hôm qua còn đủ để bài học ?

 

Bây giờ thì sáng mắt nhé!

 

Trực Quận vương cúp cua trốn việc, trái còn bận rộn hơn cả đàng hoàng ở nha môn.

 

Năm bài sửa sửa mấy , Thụy Vương gia mới miễn cưỡng hài lòng.

 

Tiện thể phê phán nét chữ của ông một trận chừa chỗ nào.

 

Hết cách , chữ của Thụy Vương gia tính trong bộ hoàng tộc cũng thuộc hàng xuất sắc đầu.

 

Chữ của Trực Quận vương căn bản lọt nổi mắt xanh của lão nhân gia.

 

Cuối cùng, Trực Quận vương đ.á.n.h mất cuốn thoại bản khó khăn lắm mới mua , thu về một xấp giấy chi chít chữ.

 

Còn thêm nhiệm vụ luyện chữ mỗi ngày năm tờ.

 

Trực Quận vương hối hận đến mức tự tát mấy cái.

 

Người bình thường nhà ai đến tuổi ông nội mà còn luyện chữ cơ chứ!

 

Quá mất mặt !

 

Đáng tiếc ông dám từ chối.

 

Trực Quận vương lê bước chân nặng nề đau khổ trở về phủ, liền nha đợi sẵn từ sớm dẫn tới viện chính.

 

Phu nhân nhà và Trắc phu nhân của bà , hai mắt sưng húp, chăm chăm ông.

 

Trực Quận vương hai đôi mắt chằm chằm, trong lòng hoảng sợ nổi da gà.

 

Trên mặt ông nặn nụ lấy lòng, nhích từng bước nhỏ trong nhà: “Phu nhân, hai đây là ?”

 

Ông quên quan sát cảnh xung quanh, hễ thấy tình hình là lập tức chuồn êm.

 

Đáng tiếc, ông mới bước , cánh cửa lưng đóng sập .

 

Chuyện rõ ràng là cắt đứt sinh lộ của ông !

 

Hôm nay bỏ mạng tại đây ?

 

Không !

 

Trực Quận vương đương nhiên mất mạng ở đây .

 

Tinh thần của ông thăng hoa, nhận thức sâu sắc hơn về cảnh của phụ nữ.

 

Đồng thời cũng kiên định với suy nghĩ của bản , , nhất định nhất định nhất định chọc giận hai vị phu nhân.

 

Quận vương phi hiểu ông quá mà, trực tiếp lệnh cho ông trong vòng hai ngày xong hai phiên bản thoại bản mới để đưa cho hai họ xem.

 

Lấy những nhân vật mà họ yêu thích nền tảng, tạo cho bọn họ một cái kết viên mãn .

 

Trực Quận vương mặc dù cảm thấy khó xử, nhưng vẫn ngoan ngoãn theo.

 

Bởi vì chính ông cũng !

 

Dứt khoát dựa theo ý tưởng của một cuốn mới.

 

Sau khi để hai vị phu nhân xét duyệt xong, liền sai mang đến Giải Ưu thư cục.

 

Rất nhanh, các con mọt sách đều .

 

Nhàn Vân Khách sách mới !

 

Khắp chốn mừng vui!

 

 

Loading...