Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 119: Thắt dây an toàn vào

Cập nhật lúc: 2025-11-23 15:07:36
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh mặc thường phục, vóc dáng cao và thẳng như cây tùng, ánh mắt như đuốc, khoanh tay ở đó.

sững sờ một giây, thản nhiên lướt qua . Lúc lướt qua , nắm chặt lấy cổ tay , kéo về hướng khác: “Đi với , chuyện rõ ràng”. Anh .

Tay cứng như sắt, giãy giụa một chút, giãy , liền theo về phía .

Xe cảnh sát đỗ chình ình ở lối phố quán bar. Người đồng nghiệp cảnh sát ở ghế phụ lái chúng từ xa đến đầy hứng thú.

Lý Thụy Dương mở cửa xe bên ghế phụ lái kéo xuống, đẩy , đó vòng qua đầu xe về phía ghế lái.

mở cửa xe định xuống, đồng nghiệp cảnh sát bên cửa xe cúi đầu . Cửa xe đẩy chỉ mở một khe hở nhỏ, giơ tay trái lên chào: “Bác sĩ Lưu, trùng hợp thật, chào cô nhé”.

Lý Thụy Dương lên xe, nghiêng qua, kéo cửa xe bên khóa chốt, với đồng nghiệp: “Cậu tự bắt xe về !”. Sau đó liền khởi động xe, bỏ đồng nghiệp của ở phía .

“Lý Thụy Dương, cho xuống xe”. , cửa khóa , mở .

Anh lườm một cái, hừ một tiếng bằng giọng mũi: “Thắt dây an ”. Anh .

còn việc, phiền đưa về”. cố gắng tỏ khách khí nhất thể.

“Em đến quán bar gì?”. Anh khách khí hỏi.

“Đây là chuyện riêng của ”.

: “ cần giải thích với ”. dừng một lát, tiếp tục : “Thật chúng ”.

“Không ? Chúng khỏa cùng , thì thầm những lời ngọt ngào, thậm chí những điều mật nhất, mà em chúng thiết?”. Anh mỉa mai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-119-that-day-an-toan-vao.html.]

“Người tình một đêm nhiều, nam nữ vui vẻ, ngày hôm mỗi một ngả, cần qua nữa”. .

“Cho nên, em đây là ngoài tìm tình một đêm!”. Anh tức đỏ mặt : “Lưu Bảo Châu, rốt cuộc em là loại phụ nữ gì?”.

“Đây là chuyện của . cần với ”. nhấn mạnh: “Nam nữ trưởng thành, chơi nổi ?”.

Anh đạp phanh, dùng sức giật dây an , nhoài qua, ngay khoảnh khắc mặt áp sát, đẩy về chỗ .

“Anh phát điên gì thế? là vật sở hữu của . Chúng thật sự …”. cũng tức giận: “Sự dây dưa của thật vô lý”.

Gần bảy năm , chút chuyện cũ rích đáng để dây dưa như ?

: “Xin , tối đó nên tìm , là sai . Anh thế nào mới thể bỏ qua chuyện ? Anh một cách , giải quyết một luôn”.

Anh chằm chằm, gì.

kéo chốt cửa, mở , đầu với : “Thật quá vô lý. Anh đừng quyến luyến quên gì đó, tin, cũng cần. Tình cảm như thật hoang đường”.

đôi mắt đỏ ngầu của , từng chữ một: “Anh chẳng giống đàn ông chút nào, thật giống đàn bà!”.

Dáng vẻ của như sắp nhịn mà lao qua đ.á.n.h một trận.

dừng , tiếp tục : “Nếu cam tâm, chúng thêm nữa, xong , do ‘tạm biệt bao giờ liên lạc nữa’ thì sẽ hả giận ?”. mắt , lùi bước: “Anh thêm nữa ?”.

Anh đ.ấ.m một cú vô lăng, còi xe đột nhiên vang lên, dường như c.h.ử.i thề một câu gì đó qua cửa sổ, đó đầu chằm chằm: “Lưu Bảo Châu, em cặn bã như !”.

 

Loading...