Chị với ở đầu dây bên : "A Lương, cầu xin giúp một việc, xin đấy, giúp cuối cùng thôi”.
Lúc , chị mới bật thành tiếng, tiếng nỉ non, uất ức. đầu dây bên gì, nhưng trong khoảnh khắc đó, lông tóc dựng cả lên, mồ hôi lạnh từ sống lưng chảy dọc xuống gót chân.
Lưu Nhã Lan : "Anh thể giúp bắt cóc em gái của Lưu Trân Châu, con bé Lưu Bảo Châu ?".
" điên! nỗi khổ riêng, giúp thêm nữa . Hả? A Lương, thực sự hết cách !".
"Không , A Lương, nó chỉ một , còn nào cả”.
"Ừ, nó là bác sĩ”.
"A Lương, xin đấy, giúp mà!".
"A Lương, hai chúng như hai con châu chấu buộc chung một sợi dây thừng, mà mệnh hệ gì thì cũng đừng hòng sống yên . Anh đừng quên, chuyện năm xưa, thì một nổi ".
"Được, đợi ”.
"Đừng, xe đêm nay luôn , sáng mai là tới nơi ".
"Không , mua vé xong thì báo , bến xe đón ".
"A Lương, tuyệt đối cho leo cây đấy".
Họ sắp gặp . A Lương sắp xuất hiện ? Vậy thì, kẻ trong xe cùng Bách Vinh Tề uy h.i.ế.p Lưu Nhã Lan hôm nọ thể là A Lương.
Đó là thứ tư!
Năm xưa, rốt cuộc xảy những chuyện gì?
sắp tan , và theo Lưu Nhã Lan khi chị rời . tự xem A Lương là ai.
thật may mắn vì khi trực đêm quyết định mang theo bộ đồ nghề chuẩn riêng cho Lưu Nhã Lan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-128-ngay-gio-cua-chi-2.html.]
Lúc đến bảy giờ, vẫn tới giờ giao ca. cố nén sự nôn nóng, kiên nhẫn chờ đợi ở phòng cấp cứu sản khoa, nhưng trong lòng nóng như lửa đốt.
Thời gian chờ đợi lúc nào cũng trôi qua chậm chạp lạ thường. chắp tay cầu nguyện ngừng. Cuối cùng cũng đến giờ giao ca, bàn giao công việc với tốc độ nhanh nhất thể lao như bay về ký túc xá.
Lúc mở cửa, dường như vô tình đá đổ hộp cơm đặt cửa phòng.
gì đây? đến khu chung cư của Lưu Nhã Lan , xác nhận chị lái xe của , đó theo dõi định vị xem chị đón ở bến xe nào. cải trang, ít nhất để chị nhận ngay từ cái đầu tiên. cẩn trọng, để lộ tung tích, để chị phát hiện theo dõi.
thế nào đây? Phải thế nào?
Đừng vội, hít thở sâu, bình tĩnh nào.
cố gắng hít sâu mười , và , nghĩ cách.
Phía bãi đậu xe bệnh viện, ở ngã tư thứ ba một cửa hàng bảo hộ lao động, trong đó thứ cần.
tắt chiếc điện thoại dùng cho công việc, cất tủ quần áo, đó mang theo chiếc điện thoại còn , cầm theo tiền mặt, đeo kính râm, khoác ba lô chạy khỏi bệnh viện.
Đến cửa hàng bảo hộ lao động, mua một bộ đồ thường dùng cho công nhân cắt tỉa cây xanh, bao gồm cả chiếc mũ che nắng trùm kín mặt. Thanh toán bằng tiền mặt xong, mượn nhà vệ sinh của chủ quán bộ trang phục. Khi bước , hóa thành một công nhân môi trường.
Xe của Lưu Nhã Lan vẫn di chuyển. Đến khi bắt taxi thì chấm đỏ bản đồ định vị bắt đầu chuyển động.
ở ghế taxi, đeo tai bluetooth, mở màn hình giám sát. Lúc , điều sợ nhất chính là đang lái xe là Lưu Nhã Lan..
May quá, lái xe chính là chị . Vừa mở camera giám sát lên, thấy tiếng chị đang xác nhận thời gian xe đến bến.
Bác tài taxi cứ hỏi . bảo ông rằng sáng nay bao trọn xe, giá cả tùy ông , yêu cầu duy nhất là bảo thì đó. Để ông yên tâm, đưa 600 tệ.
Bác tài đồng ý ngay.
Xe của Lưu Nhã Lan hướng về phía bến xe phía Nam. Khi xe chị tiến nội thành, bác tài taxi chở cuối cùng cũng bám kịp chị giữa dòng xe cộ tấp nập.