Chiếc taxi giữ một cách , quá xa cũng quá gần. Mỗi khi cần chuyển làn rẽ, đều dựa sự di chuyển của chấm đỏ màn hình để nhắc bác tài . cần bám quá sát, sợ Lưu Nhã Lan phát hiện, sợ bác tài taxi sinh nghi.
Gió đầu hạ thổi qua từng ngóc ngách của thành phố, mang theo chút nóng. Cơ thể cũng đang nóng lên, đó là cái nóng của sự hồi hộp tột độ.
Chấm đỏ vẫn liên tục di chuyển trong dòng xe. Qua tai bluetooth, thi thoảng thấy tiếng còi xe vọng . Lưu Nhã Lan cuộc gọi nào, cũng lời nào.
Vào giờ của 23 năm , chị đang gì? Đang đợi phiên tòa mở , phiên tòa bắt đầu ?
Tiếng chuông điện thoại vang lên, mới reo hai tiếng Lưu Nhã Lan bắt máy: "A Lương, mười lăm phút nữa tới, sẽ đợi ở cửa khi đến”.
"A Lương, gặp , đang xe khách, chuyện tiện".
"A Lương, thề, đây là cuối cùng”.
"Được, lát nữa gặp”.
Mười lăm phút. đang ở chị , trễ hai phút. thông tin chuyến xe cụ thể, chỉ cần Lưu Nhã Lan xuống xe là sẽ mất dấu mục tiêu.
với bác tài: "Bác ơi, phiền bác chạy nhanh hơn chút nữa , đến thẳng cửa bến xe phía Nam. Nếu bác đến đó trong vòng 14 phút nữa, cháu sẽ trả thêm tiền”.
"Được thôi, cho vững nhé!". Bác tài lập tức tăng tốc. Mười ba phút , mặt tại bến xe phía Nam, chấm đỏ của Lưu Nhã Lan vẫn còn đang di chuyển.
rút ngay một xấp 10 tờ tiền mệnh giá một trăm tệ, xé đôi từ giữa, đưa một nửa cho bác tài: "Bác tài, bác tấp lề đợi cháu ở đây nhé. Hôm nay cháu bao xe bác, lát nữa cháu lên xe sẽ đưa nốt nửa còn ”.
Bác tài lớn: "Cô gái nhỏ đa nghi gớm nhỉ. Được , đợi cô, , yên tâm”.
rụt tay đang mở cửa xe : "Sao bác cháu là cô gái nhỏ?".
Bác tài chỉ tay : "Cô mở miệng cũng . Bàn tay thế thì thể là mấy bà cô già ”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-129-ngay-gio-cua-chi-3.html.]
Phải , thường xuyên phẫu thuật, rửa tay khử trùng liên tục, tay của bác sĩ thường trắng hơn bình thường và bao giờ để móng tay dài.
xuống xe, về phía cửa màn hình giám sát, thuận tay vơ một nắm bùn trong bồn hoa ven đường, xoa cho tay bẩn , dùng bàn tay bẩn đó bôi đen những phần da lộ ngoài.
Sau đó, lấy cái kéo lớn thường dùng của công nhân cây xanh , bắt đầu giả vờ cắt tỉa bận rộn ngay gần cửa .
Lưu Nhã Lan xuất hiện. Chị bước từng bước đến cửa , ở phía bên . di chuyển đến bồn hoa cách lưng chị xa, tiếp tục giả vờ việc.
Năm phút , chị giơ tay xem đồng hồ một . Ba phút đó, chị xem giờ nữa.
Rồi chị lộ rõ vẻ vui mừng, vẫy tay với đang tới từ phía trong hàng rào.
Một nhóm tới, giả vờ xem điện thoại, nhanh tay chụp liên tiếp vài tấm ảnh. Sau đó lùi một chút, nép vùng bóng râm mà ánh nắng chiếu tới .
Có đến gần chị , lướt qua, chị vẫn vẫy tay. Lại đến gần, lướt qua... Sau đó, chị hạ tay xuống, bước nhanh về phía vài bước để đón.
Đến .
giơ điện thoại lên chụp. Hai họ cùng , tay Lưu Nhã Lan nắm lấy tay áo đàn ông .
Chính là mày , A Lương. Cuối cùng tao cũng gặp mày.
23 năm , rốt cuộc mày gì? Mày gì chị tao. Mày và Lưu Nhã Lan cấu kết với như thế nào để dẫn dụ chị tao cái bẫy c.h.ế.t đó?
Mày , một vẫn luôn đợi mày xuất hiện, đợi để băm vằm mày thành trăm mảnh.