Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 130: Ngày Giỗ Của Chị (4)

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:26:11
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Nhã Lan và gã đó sóng vai . Hai cùng bước qua cửa , xuống bậc thang, về phía chỗ Lưu Nhã Lan đỗ xe.

Cả hai một lời nào.

lên xe tại điểm đỗ taxi.

Xe của Lưu Nhã Lan lướt đường lớn, rẽ trái rẽ nhập làn chính. chỉ cho bác tài bám theo hướng đó.

Gần như ngay khi xe bà lăn bánh, gã A Lương lên tiếng: "Lưu Nhã Lan, đến đây để rõ với cô. sẽ giúp cô bất cứ chuyện phạm pháp nào nữa".

Lưu Nhã Lan van nài: "A Lương, thực sự còn cách nào khác. Anh giúp thêm nữa ”.

A Lương ho khan vài tiếng : "23 năm , lấy vợ sinh con, con trai năm nay thi đại học. Nó thi , thầy giáo dự đoán điểm chắc chắn đỗ trường trọng điểm”. Giọng gã chắc nịch: " sẽ bất cứ chuyện gì nữa, trách nhiệm với con ”.

"Lưu Nhã Lan, cô cần uy h.i.ế.p . Đã 23 năm , dù cô tố cáo thì cũng qua thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự ”. Gã khẩy: "Hơn nữa cô cũng dám tố cáo . gì thì cô cũng phần, tố cáo chính là tự tố cáo . Cô nỡ vứt bỏ cuộc sống hiện tại ”.

Lưu Nhã Lan : "Anh đừng quên, ảnh của , cũng ảnh em gái trong tay. Chẳng lẽ trơ mắt em gái cũng giống như ?".

A Lương im lặng. Trong xe tĩnh lặng vài phút, A Lương : "Cô vẫn ?". Gã ngập ngừng một chút tiếp: "Cô sẽ , cô chỉ quan tâm đến bản thôi”.

Sau đó, gã nhấn mạnh từng chữ một: "Lưu Nhã Lan, điều hối hận nhất chính là lời cô. Nếu , Lưu Trân Châu sẽ c.h.ế.t, tên họ Bách cũng sẽ thả”.

"Năm đó Trân Châu thế mới là đúng. Nếu tại và cô, Trân Châu sẽ thua kiện, Bách Vinh Tề sẽ thoát tội, Lưu Trân Châu sẽ c.h.ế.t, em gái cũng sẽ c.h.ế.t, và cô cũng sẽ rơi tình cảnh như bây giờ”. Gã , tiếng thật bi thương, "Cho nên cô xem, cô là tự tự chịu”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-130-ngay-gio-cua-chi-4.html.]

Cô xem, cô là tự tự chịu!

Không hiểu khi câu , một cảm giác cay xè xộc từ khoang mũi lên sống mũi, lan đến dây thần kinh sinh ba, khiến cả khuôn mặt tê dại. Mũi cay cay, mắt cay xè, nước mắt cứ thế trào kiểm soát .

Chị ơi, chị thấy ? Có chị đúng kìa!

Chị , năm đó chị dũng cảm đến nhường nào ?

Nước mắt rơi lã chã xuống màn hình điện thoại.

Xe của Lưu Nhã Lan rẽ trái phía , vội bảo bác tài taxi. Có lẽ vì giọng nghẹt mũi, bác tài đầu thoáng qua, an ủi: "Cô gái đừng sợ, đời đàn ông còn nhiều lắm, đừng vì một cái cây cong queo mà lóc".

Ông tưởng là phụ nữ bắt gian chồng ngoại tình.

"Lưu Nhã Lan, thế thôi nhé, về đây. Chỗ là 5 vạn tệ, coi như việc cuối cùng thể cho cô, đừng tìm nữa”. A Lương .

Qua camera, thấy chân gã một cái túi nhỏ, gã đá cái túi về phía chỗ để chân ghế phụ. "Sau đừng liên lạc nữa”.

Nói , gã mặc kệ Lưu Nhã Lan khổ sở van xin, bất chấp việc Lưu Nhã Lan vẫn đang lái xe, gã toan mở cửa: "Không dừng xe là nhảy đấy”.

Lưu Nhã Lan đành tấp lề. Gã xuống xe. thấy đôi giày thể thao màu đen ở ghế phụ bước xuống đường, một lời chào tạm biệt Lưu Nhã Lan, gã đóng sầm cửa xe .

thò đầu ngoài cửa sổ, thấy gã ở ngã tư vẫy xe. Một chiếc taxi dừng bên cạnh, gã bước lên xe.

Chỉ mất hai giây suy nghĩ, bảo bác tài taxi bám theo chiếc xe mà gã lên.

Loading...