Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 132: Con muốn gặp bố

Cập nhật lúc: 2025-11-24 11:13:42
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bố ơi, ngày đặc biệt , con gặp bố!

Trên đời chỉ bố, chỉ con, chỉ hai chúng còn tha thiết nhớ đến Trân Châu.

ôm bộ đồng phục, nhà vệ sinh công cộng trong công viên gần đó, bật lửa, ngọn lửa bùng lên, bộ quần áo cháy rụi từng chút một. Sau đó, đeo kính râm, lẳng lặng đón xe buýt về nội thành.

Xe của Lưu Nhã Lan đỗ ở nơi A Lương xuống xe nửa tiếng. Sau đó, chị lái xe vô định. Từ phía Nam thành phố, vòng sang phía Đông, từ phía Đông về phía Nam, lên phía Bắc...

Chị gì, cũng gọi điện. Mãi đến trưa, chắc là giúp việc gọi hỏi chị về ăn cơm .

Tiếp đó, chị gọi hai cuộc, nhưng đều là “thuê bao liên lạc ”.

Chắc là gọi cho . Trước khi hành động, tắt chiếc điện thoại dùng, để ở ký túc xá, chỉ mang theo chiếc điện thoại “bí mật” .

Về đến ký túc xá, quả nhiên một hộp cơm đặt ngay ngắn cửa. Lê Trí Viễn để mẩu giấy nhắn là canh hầm, dặn nhớ uống.

cầm mẩu giấy , lẳng lặng đặt hộp cơm trả cửa phòng .

là một kẻ tình yêu, là điềm gở, là kẻ thuần khiết. cần, và cũng xứng đáng với sự ấm áp .

mở điện thoại, đúng như đoán, hai cuộc gọi nhỡ là của Lưu Nhã Lan.

Chị gì? Chị sẽ gì khi còn A Lương bên cạnh.

Có lẽ chị sẽ hỏi vay tiền , rằng việc đầu tư gặp trục trặc, mong giúp đỡ...

vẫn trả lời ngay.

Trong đoạn video , chụp màn hình chứng minh thư của A Lương: Lưu Dục Lượng, 512 đường Hồng Kỳ, quận Lưỡng Đường, thành phố **, cách nhà bà chỉ một con phố.

Lưu Dục Lượng, A Lương... Theo cách gọi ở quê bà , “Lượng” (亮) là “Lương”, nên gọi là A Lương.

nhớ ! A Lương, Lượng... Nhà còn hai cô em gái, cô chị nhỏ hơn Trân Châu một tuổi, cô em út bằng tuổi .

Thì !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-132-con-muon-gap-bo.html.]

Một bên là cô bạn “tri kỷ”, một bên là ông hàng xóm “thanh mai trúc mã”. Hai kẻ đó hợp sức đẩy chị cái bẫy tăm tối lối thoát… Chị Trân Châu hết lòng tin tưởng bọn họ.

Giờ là buổi chiều, chỉ còn đầy mười tiếng nữa là đến thời khắc chị tự sát.

Những kẻ hại chị, dù là trực tiếp gián tiếp, chúng đều đang sống , con cái, tận hưởng sự ấm áp và hạnh phúc của thế gian…

Làm gì báo ứng? Làm gì báo ứng!

chìm trong im lặng. trăm cách g.i.ế.c , nhưng cơ hội thực hiện.

Tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ của .

Số lạ, nội thành. Lần đầu tiên, bắt máy thì đầu dây bên cúp máy ngay lập tức, nhưng ngay giây tiếp theo điện thoại reo lên, nhấn nút trả lời.

“Con gái ngoan…”. Là bố!

, nhưng cổ họng như ai bóp chặt, thốt nên lời.

“Con gái ngoan, là bố đây!”. Giọng vẫn vang lên.

Con , con mà. gật đầu lia lịa, nhưng vẫn . Hai tiếng “Ba ơi”, đang gào thét trong lòng.

“Con gái ngoan, việc cho , sống cho …”. Giọng của ông qua điện thoại mà xa lạ quá, nhưng gọi như chỉ bố .

“Bố, con gặp bố!”. Cuối cùng cũng .

Bố ơi, gặp con ! Con nhiều điều , nhiều điều hỏi.

“Con gái ngoan, đợi bố xong việc hãy gặp. Con đừng gì cả, sống thật nhé con. Bố xin hai chị em con. ... bố tự hào, con gái ngoan của bố giờ giỏi giang như ”.

Nước mắt giàn giụa. “Không, bố ơi, gặp bây... bây giờ ! Có bốn . Bách Vinh Tề, Lưu Nhã Lan, Lưu Dục Lượng, và một nữa. Bố, con gặp bố!”. một cách dứt khoát.

Con nhất định gặp bố!

 

Loading...