Buổi hẹn chiều nay với Lưu Nhã Lan, chị lỡ hẹn.
lý do, vì lúc nghỉ trưa tình cờ , chị bắt ghen.
Chị vẫn luôn duy trì mối quan hệ với một “bà chị” nào đó trong công ty của chồng, và tin tức cũng do đối phương mật báo.
Tiếc là còn , thể xem màn kịch .
Và ngay lúc sắp tan , nhận một cuộc điện thoại quan trọng khác mà đang chờ đợi.
theo hướng ông , khỏi cổng bệnh viện, rẽ trái, băng qua bãi đỗ xe, qua con đường cũ nát, và đến công viên.
Tại quảng trường ven công viên, nhiều các bà, các ăn tối xong, nhảy ở quảng trường. Cũng nhiều ông chú kéo theo loa di động, đang cất cao giọng hát. Vài ba nhóm bậc thềm, và một đàn ông xe lăn.
Lần , nhầm. bước tới, đối diện với chiếc xe lăn, gọi: “Bố”.
Ông mỉm với : “Con gái ngoan”.
Qua bao nhiêu năm tháng, khuôn mặt mắt cuối cùng cũng trùng khớp với khuôn mặt trong ký ức. Trên khuôn mặt là nụ hiếm hoi ông dành cho .
Ở nhà, ông ít khi . Mà ông cũng ít khi về nhà, khi cả năm mới về một , mỗi ở nhà một tháng thì đến hai mươi ngày cãi với .
Ông thương Trân Châu hơn. Đối với , cô con gái út mà ông và bà từng nghĩ là con trai, khi siêu âm ông giống như một xa lạ hiếm khi về nhà.
Thời gian ông ở bên nhiều nhất là mấy năm khi qua đời năm 12 tuổi, cho đến khi lên cấp ba học nội trú.
Vậy mà ông vẫn nhớ còn nợ một hộp nhạc Vô Diện...
Gió nhẹ, nhiệt độ .
đẩy xe lăn, từng vòng, từng vòng quanh quảng trường. Có quá nhiều điều , ngược chẳng bắt đầu từ .
Câu chuyện bắt đầu từ Lưu Dục Lượng.
Ông hỏi : “Lưu Dục Lượng mà con , là thằng nhóc cao to, vạm vỡ, gặp ai cũng ha hả, nó cùng nhà máy với con, nhà hai đứa em gái ?”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-141-dung-lam-gi-ca.html.]
Chắc là . bây giờ còn vạm vỡ nữa, mà gầy gò, cũng . Cơ mặt chảy xệ, khóe miệng trễ xuống, ấn đường hằn sâu nếp nhăn, trông mặt mày khổ sở.
Ông đột nhiên chuyển chủ đề: “Con gái, tối qua là thật sự cướp, là...?”.
: “Bố, hôm qua chính là A Lương, là Lưu Dục Lượng”.
Ông vỗ vỗ mu bàn tay . dừng xe , ông xoay xe lăn về phía : “Con gái, thật sự thương chứ?”.
lắc đầu: “Bố, bố định gì tiếp theo?”.
“Con gái, đừng hỏi gì cả, cũng đừng gì cả”. Ông từng chữ một.
“Con việc thật . Bây giờ con giỏi giang thế , Trân Châu mà thì nó sẽ vui lắm!”.
Khuôn mặt ông lấp lánh ánh sáng từ loa và đèn của các cô dì đang khiêu vũ, ông : “Trân Châu... nó vẫn luôn bác sĩ”.
Thật ? Thảo nào chọn học y, lẽ vì chị thường xuyên nhắc đến.
“Thằng A Lương đó, nó là cuối cùng chị con gặp”.
Ông cúi đầu: “Bảo Châu, rốt cuộc nó gì?”.
Ông đưa tay quệt qua mũi, giả vờ như thấy giọt nước mắt đục ngầu của ông.
“Là bố phòng gọi Trân Châu dậy, bố tưởng A Lương tìm nó việc”.
Ông : “Bố là nó ngoài!”.
Ông tiếp: “Bảo Châu, con trách bố tròn trách nhiệm của một cha ?”.
Ngày sinh nhật chị năm đó, trốn khi bà nội đến trường đón, tự mua quà về nhà. Sau đó, và chị cùng ngủ .
Bố đ.á.n.h thức chị, lúc đó đang ngủ say bên , về phòng tiếp tục cãi với . Bố hề để ý khi chị rời , bố hề chị về cho đến khi trời hửng sáng và hét lên hoảng loạn.