Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 142: Nói cho con biết đi

Cập nhật lúc: 2025-11-24 16:22:42
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông hỏi trách ông . Thực từng nghĩ đến vấn đề . Khi còn nhỏ, đối với , bố ở nhà , quan trọng, chỉ cần chị là . Đói, khát, tè dầm, buồn chán... chỉ cần tìm chị. Lớn lên, cuộc sống khắc nghiệt nên càng bao giờ nghĩ đến việc trách ai.

trả lời ông, giờ cách an ủi khác. hỏi: “Bố, mấy thứ con để cây...?”.

Ông gật đầu: “Bố lấy ”.

“Vậy chân của bố...?”.

“Bệnh Gout. Lúc đau, lúc thì đau nổi”.

Bệnh Gout. Nồng độ axit uric cao trong m.á.u khiến các tinh thể axit uric hình thành sỏi axit uric, dẫn đến biến dạng khớp, đỏ, sưng, nóng và đau, đặc biệt là về đêm. Những triệu chứng sẽ tái phát ngày càng nặng hơn cho đến khi việc vận động hạn chế, việc cản trở… và đặc biệt thể uống bia.

“Bố còn uống rượu ?”. hỏi.

“Không uống rượu thì còn là bố của con ?”. Ông .

Tình m.á.u mủ thật kỳ diệu, dù bao nhiêu năm gặp, cũng hề ngượng ngùng.

và ông gốc cây long não, ông kể chuyện.

Bố ơi, bố những gì? Bố từ khi nào? Bố định gì? Nói hết cho con ! Con .

Chị ơi, chị cũng ?

Cây long não đung đưa theo gió phát tiếng “xoạt xoạt”.

“Con còn nhớ lúc bà nội mất, bố đưa con về quê ?”. Ông hỏi.

nhớ.

Lần đó đang học kỳ hai lớp 9, vì nghỉ phép quá lâu trường kịp, nên giáo viên chủ nhiệm phê bình. Đó là duy nhất phê bình trong suốt thời cấp hai.

thích bà nội. vẫn luôn nhớ dáng vẻ bà cãi với trong phòng khách. Bà : “Ai bảo mày dạy con gái đắn, nếu tại chỉ hại nó, hại đứa khác”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-142-noi-cho-con-biet-di.html.]

: “Tao bảo con gái mặc váy gì, giày giặt trắng thế gì, ăn mặc để gì?”.

: “Còn tại mày dạy con”.

nhiều, và nhiều ...

Vậy nên, chỉ về dự đám tang của bà.

chuyện, bắt đầu từ đám tang đó.

Tục lệ ở quê, nhà già qua đời, cùng làng, cùng xã, cùng phố đều sẽ đến giúp đỡ. Ngay tại đám tang, bố gặp một .

Người đó say khướt, lôi thôi lếch thếch. Người xung quanh nhắc đến ông , ai cũng lắc đầu thở dài.

Ông dựa cái rạp dựng tạm gần chỗ bếp, ăn thịt uống rượu.

Bố tưởng là một gã lang thang nào đó, nhưng khi khác gọi tên gã say, ông thể tin nổi, gã say đó ông quen.

Bố chỉ tham dự họp phụ cho chị hai . Tại những buổi họp đó, ông thấy đàn ông , trông tự tin và vui vẻ. Hồi đó, hai họ đều đại diện cho các bậc phụ lên chia sẻ kinh nghiệm và hiểu của họ. Con gái của cả hai đều là học sinh giỏi nhất trường.

Tuy nhiên, ngay kỳ thi đại học, cô con gái độc nhất của nhảy từ lầu năm trường trung học Tuyết Quân xuống, c.h.ế.t ngay tại chỗ. Một tuần , vợ ông chịu nổi cú sốc cũng nhảy lầu tự sát.

Không ngờ, hai đứa trẻ xuất sắc nhất năm đó, đều kết cục như .

Bố lúc đó vô cùng đau khổ. Ông lấy một chai rượu, vài món ăn, dìu đàn ông bếp, hai , chỉ im lặng uống.

Sau đám tang, khi trở về, bố tranh thủ đến nhà đó. Tại nhà ông , một nữa, bố thấy bài thơ đó.

Nguyện em như , như trăng, Đêm đêm tỏa sáng, vằng vặc bên ; Chẳng mong bạc đầu chung lối, Chỉ nguyện cùng , trọn kiếp .

 

Loading...