Buổi trưa, Tống Kỳ đến đón ba con ăn. Anh mang cho Khanh Thụy một cái Yo-yo nhiều màu, phát sáng. Khanh Thụy lập tức quấn lấy .
Chàng công t.ử đào hoa, phóng khoáng, giờ trở thành một đàn ông của gia đình. Khanh Khanh nhớ lúc Tống Kỳ ngần ngại đồng ý về trường cũ tham dự lễ kỷ niệm cùng , trong lòng là đắc ý.
điều , cũng cản bước chân cô đến phòng t.h.u.ố.c Đông y.
Hồ Lệ đương nhiên ở đó, Lê Trí Viễn cũng đang giao ca. Trong kho chất đống như núi các loại t.h.u.ố.c bắc chờ kiểm duyệt. Quầy lấy t.h.u.ố.c phía đang xếp hàng.
Cô xổm xuống bên cạnh Lê Trí Viễn đang kiểm tra thuốc, dùng giọng ngọt ngào đủ: “Chủ nhiệm Lê, t.h.u.ố.c nhà cung cấp, cũng kiểm tra kỹ thế ?”.
Lê Trí Viễn đeo khẩu trang, cô, chỉ đưa chỗ d.ư.ợ.c liệu đang cầm trong tay mặt.
Khanh Khanh duyên: “Cho em ? Cái ... nhai như kỷ t.ử ?”.
Lê Trí Viễn ngẩng đầu lên: “Em sờ thử xem”.
Anh hiệu cho Khanh Khanh.
Khanh Khanh mỉm , nhận lấy t.h.u.ố.c từ tay . Theo lời , cô mở lòng bàn tay , bất ngờ kêu “á” lên một tiếng. Mặt cô tái mét, ném những thảo d.ư.ợ.c đen sì, hôi thối xa.
“Đây là Quảng Địa Long (Giun đất), giá của nó giống giá của Hộ Địa Long !”. Lê Trí Viễn chậm rãi : “Hàng đấy!”.
Hồ Lệ ở bên cạnh phát một tiếng đầy ẩn ý.
Khanh Khanh vẫy vẫy tay, vội vàng chạy phòng sơ chế bên cạnh rửa tay.
Ở phía , Hồ Lệ giơ ngón cái lên tán thưởng Lê Trí Viễn: “Xuất sắc!”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-169-tam-tu-cua-khanh-khanh.html.]
Rồi cô gọi với theo: “Cậu đến tìm tớ ? Hay tìm Lê Trí Viễn?”.
Khanh Khanh lau tay : “Cậu cứ gọi thẳng tên chủ nhiệm Lê thế ? Chủ nhiệm hiền thật!”.
Hồ Lệ đảo mắt: “Ừ thì gọi cả tên cũng lịch sự lắm. Hay là tớ cũng gọi là ' Viễn' như Bảo Châu nhỉ? Không , ' Viễn' là cách gọi độc quyền của Bảo Châu , tớ mà gọi theo, hình như …”.
Lê Trí Viễn liếc Hồ Lệ. Hồ Lệ chắc chắn, cô tuyệt đối thấy ý trong cái lườm đó.
“Chọn váy phù dâu ?”. Khanh Khanh hỏi: “Hôm nào thử đồ? Bảo Châu chọn ?”.
Hồ Lệ đưa cuốn album cho cô.
Cô qua lựa chọn của Bảo Châu, khúc khích: “Bảo Châu vẫn , chọn ngay trong mấy mẫu em chọn. Cũng , cô xưa nay gu thẩm mỹ gì cả. Hồi cũng , em mua kiểu nào, cô mua y hệt kiểu đó, chỉ khác màu”.
Hồ Lệ đặt tay lên bụng, tự nhủ bình tĩnh, tức giận: “Ừ, cô cần chọn, mặc cái gì cũng ”.
Rồi cô vươn cổ, Lê Trí Viễn ở phía : “Anh Viễn, đúng ? Lần Bảo Châu mặc quần short thể thao, còn khen , khen chân cô thon dài, cân đối còn gì”.
Khanh Khanh nhất thời nghẹn họng.
Một chị đang kiểm t.h.u.ố.c xen : “Ôi trời ơi, đàn ông khi yêu , cù mấy cũng ngọt ngào. Chủ nhiệm nhà cuối cùng cũng thông suốt ”.
Mấy màn đấu võ mồm , Khanh Khanh chắc chắn thắng nổi. , hình tượng cô xây dựng vốn dĩ là kẻ đanh đá.
Thế là cô hỏi: “Vậy hôm nào thử đồ ạ? Chủ nhiệm Lê cũng cùng chứ?”.
Hồ Lệ : “Chờ Bảo Châu quyết định . Tống Kỳ nhà tớ cũng mà, đúng ?”.