Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 182: Bữa cơm tình thương

Cập nhật lúc: 2025-11-26 14:55:08
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bảo Châu, em cũng thể lén lút theo em mà, đúng ?”. Anh .

“Đây là chuyện riêng của ”. nhấn mạnh: “Một ”.

“Một lúc nào cũng sẽ chỗ sơ suất”. Anh thành khẩn: “Bảo Châu, em thể yên tâm và tin tưởng ”.

Đây là vấn đề yên tâm , mà là vấn đề nên . cần đồng phạm, cũng cần giúp đỡ.

mệt . Chúng về ký túc xá thôi”. .

Một lấm lem bụi trần là đủ , cần kéo theo ai cả.

Trước cửa ký túc xá, Lê Trí Viễn gọi . Anh về phía góc rẽ ở cầu thang, : “Bảo Châu, camera giám sát dù đến cũng là vật c.h.ế.t. Con cô đơn đều cần bạn đồng hành, dựa mà sưởi ấm”.

Anh đầu , dịu dàng: “Nếu cần, cứ tìm bất cứ lúc nào, ở ngay đây”.

cũng về phía cầu thang, nơi đó một cái camera giấu.

. Anh .

Lưu Nhã Lan hề ung dung như vẻ bề ngoài. Vừa lên xe, chị bèn gọi một cuộc điện thoại, nhưng chuông mới reo hai tiếng, chị dập máy.

Sau đó chị hằn học c.h.ử.i một câu thô tục. Chị lái xe đến cổng sắt khu nhà của Bách Vinh Tề.

Camera mới đặt buổi chiều ghi hình ảnh xe của chị . Chị dừng , mà lái xe chậm, lái ngẩng đầu lên tòa nhà của Bách Vinh Tề biến mất khỏi màn hình.

Cuộc điện thoại đó, chị gọi cho ai? Lái xe đến đây với mục đích gì?

Chị vẻ bực bội, dọc đường c.h.ử.i thề mấy . Khi sắp đến khu biệt thự của , chị gọi một cuộc điện thoại nữa, là gọi cho chồng vì thấy chị gọi “Hạo Vũ”.

Chị : “Hạo Vũ, tối nay về nhà ?”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-182-bua-com-tinh-thuong.html.]

Chắc là chị nhận câu trả lời khẳng định, vì chị : “Vâng. Vậy em đợi ”.

Sau bao nhiêu ngày điện thoại, quan hệ vợ chồng của họ dường như cải thiện nhiều, tất cả đều nhờ bữa cơm nhà mà chị nấu?

Chị lái xe một mạch về nhà, vội vàng mở cửa, cho giúp việc đang tăng ca về. thấy tiếng giúp việc chào chị .

Chị vội vã lên lầu. Hai mươi mốt phút , chị một bộ đồ ngủ phần gợi cảm, xuất hiện trở trong phòng bếp, bắt đầu nấu nướng.

Mười lăm phút nữa trôi qua, cửa nhà mở, chị như một con chim non thấy tổ, lao vòng tay của Lý Hạo Vũ.

Chị vặn vẹo trong lòng , nức nở: “Hạo Vũ, đừng mặc kệ em, em chỉ để dựa dẫm thôi”. Chị lóc ... du dương, uyển chuyển.

Lý Hạo Vũ ôm vai chị : “Lần đồng ý, em mềm lòng nữa. Không thể để họ voi đòi tiên, vốn dĩ họ đối xử với em ”.

Anh buông vai chị , giày phòng khách: “Sáu mươi vạn coi như là mua đứt. Sau liên lạc nữa, dù cũng về quê nữa”.

Anh xuống sofa: “Anh vất vả cả năm, họ thì mở miệng là lấy mất một nửa”.

Lưu Nhã Lan lau nước mắt, dựa , ôm lấy cánh tay , tựa đầu vai , nũng nịu: “Vâng, Hạo Vũ, may mà em . Lấy là may mắn lớn nhất của em”.

Thảo nào phụ nữ nũng là hưởng. Đối với thể lý lẽ, nũng hiệu quả hơn mẩy.

Phụ nữ sự mềm mỏng để nũng, cũng sự ngang ngược khi cần thiết.

Khung cảnh sofa dần dần theo hướng dành cho trẻ em, âm thanh trong tai cũng dần trở nên... thể miêu tả. Lý Hạo Vũ về phòng.

đang nghĩ nên tạm dừng mười phút ... Đàn ông trung niên nộp bài tập cho vợ, mười phút là khá .

Ngay lúc , một hồi chuông điện thoại vang lên, cả hai tách . thấy Lý Hạo Vũ cầm điện thoại lên, lạnh một tiếng: “A Lương, em vẫn còn liên lạc với ?”.

 

Loading...