Hình như lớn tuổi thiên hướng thường mai mối cho đám trẻ. Lúc và Lê Trí Viễn đưa bố Hồ Lệ về, cô nắm tay , với nụ “bà già” đầy mãn nguyện. Khi Lê Trí Viễn để ý, bà : “Bảo Châu, đừng nghĩ mấy cái tào lao như một tự do tự tại nữa, cô đơn đến già là đáng hổ lắm. Bác thấy đấy”.
Bà kéo , thỉnh thoảng liếc Lê Trí Viễn đang chuyện với bố Hồ Lệ: “Cậu ít , nhưng tinh tế, hợp với con. Đừng vội từ chối, cứ tìm hiểu thử xem. Con , đừng để lỡ”.
Lúc cùng về ký túc xá, Lê Trí Viễn rủ dạo, là chuyện .
Chúng vòng quanh sân vận động, đến hành lang dẫn sảnh cấp cứu, dừng : “Bảo Châu, đầu tiên gặp em là ở đây”.
Anh chỉ phòng bào chế thuốc: “Anh đây, em từ ngoài sảnh cấp cứu chạy ”.
Anh con đường dẫn sảnh, đến một chỗ khác: “Lần đầu tiên tên em, là ở đây”.
Anh chỉ chỗ đang : “Lúc đó nghĩ, tên sến sẩm thế, Bảo Châu, Bảo Châu, châu báu…”.
Lúc đó, Lê Trí Viễn đang ở giai đoạn suy sụp nhất của cuộc đời. Con đường thuận buồm xuôi gió của dường như chấm dứt vụ t.a.i n.ạ.n đó. Anh nghỉ việc ở trường, trốn ở nhà một thời gian dài. Mỗi ngày thức dậy, thấy chân trái biến mất, cảm thấy cuộc đời cũng chấm hết. Từ nay về , sẽ là một thằng què thể rời xa nạng và xe lăn.
Anh nhốt trong phòng, trai thể nổi nữa, liên hệ công việc ở nhà t.h.u.ố.c Đông y: “Chí Viễn, em thể chấp nhận sự thật, thể tiếp tục lớp, thì thử bào chế t.h.u.ố.c . Cứ ở thế , sẽ hỏng mất”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-188-em-chinh-la-em.html.]
Thế là đến nhà t.h.u.ố.c , nhận một chức vụ lớn nhỏ. Cánh cửa sắt của phòng bào chế đóng , bên trong là một thế giới riêng. Mỗi ngày tiếp xúc với t.h.u.ố.c bắc. Mạch đông ở Hàng Châu là thượng phẩm, tiếc là sắp tuyệt chủng .
Giống như , dường như vẫn còn tương lai, nhưng tất cả đều như trăng nước, hoa trong gương, tưởng như thể với tới, mà thể chạm .
Anh chán ghét cây nạng, chán ghét cái dáng cà nhắc của .
Bảo Châu chính là ánh sáng xuất hiện trong cuộc đời tăm tối của . Không chói lòa, nhưng hấp dẫn tiến gần.
Anh cô từ lúc là một thực tập sinh ngây ngô, cho đến khi nổi bật giữa đám đông, từng bước một, dùng thực lực để vị trí ở khoa phụ sản, và bây... giờ, thể một đảm đương việc. Cô dường như sợ là gì.
sợ. Bất kể là ở , hễ hai cùng xuất hiện, đều là đến sớm nhất, về muộn nhất. Anh thể quan tâm đến ánh mắt của khác, nhưng sợ... thấy ánh mắt của cô.
Anh bắt đầu khao khát mặt cô. Thế là c.ắ.n răng tập vật lý trị liệu, c.ắ.n răng tập bằng chân giả, chịu đựng cơn đau thấu xương khi vết thương cọ xát, để thể mỉm đối mặt với thứ.
Bây giờ thể mặt cô, như một bạn. Không, còn thiết hơn. Anh thể mở cửa là thấy cô, gõ cửa là thể chuyện, cùng cô ở trong một gian, cùng giấc ngủ. Anh thật sự sẽ ép buộc cô ở trong lòng , trở thành một “ai đó” của . Đầu tiên, cô là chính cô , là bản độc đáo và nhất.