Lê Trí Viễn m.ô.n.g lung nghĩ về tâm sự của . Anh cảm ơn vì gặp Bảo Châu. Nếu , dám nghĩ bây giờ sẽ .
Người phụ nữ mắt, thanh tú, lạnh lùng, quyến rũ, tàn nhẫn, thê thảm...
Anh thấy nhiều bộ dạng của cô. Cô quá khứ ai chạm đến, bí mật thể , đều , và quên. Người phụ nữ siết cổ , dùng ngón tay cái đè chặt khí quản một cách do dự. Đây là một con thỏ trắng vô hại.
thì chứ? Cô cần dịu dàng, hiền thục, cũng cần yên tĩnh phục tùng, càng cần khéo léo, thảo mai. Cô chỉ cần là chính là đủ.
Lê Trí Viễn : “Bảo Châu, đừng áp lực”.
Anh thấy hình ảnh của trong mắt cô: “Nếu em vẫn dọn , sẽ dọn ”.
Anh dối: “Đợi em xử lý xong việc của , hãy để em quyết định mối quan hệ giữa chúng , ?”.
Mười giờ đêm, bệnh viện yên tĩnh. Đèn phòng bên cạnh cũng tắt.
Trong bóng tối, về ổ của , một bộ đồ “ngây thơ” nhất, đội mũ lưỡi trai, đến một quán net gần khu đại học. Internet tiện lợi, giúp chuẩn một món quà nhỏ cho Lý Hạo Vũ và Lưu Nhã Lan.
Một việc nhỏ thế , chắc sẽ ảnh hưởng đến đại cục của bố chứ.
Một đàn ông thành đạt coi trọng thể diện nhất, nhận ảnh vợ hớt hải đón một gã đàn ông khác trong email của công ty, đúng mấy ngày chị rút một đống tiền... Lưu Nhã Lan còn thể giải thích thế nào?
Thật , nếu mở khóa, đến nhà Bách Vinh Tề một chuyến. Tối hôm hẹn tối hôm lấy tiền, đến lúc hẹn chạy trốn về quê, như là bỏ của chạy lấy ? Không mấy thứ quan trọng kịp mang ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-189-dam-nghi-dam-lam.html.]
Và thực tế, cùng suy nghĩ với còn Lưu Nhã Lan. Vì thấy chị gọi cho mấy công ty sửa khóa, hứa hẹn đủ điều, giả chính thất bắt ghen, nhưng đều từ chối.
Người đàn bà , táo bạo hơn tưởng, dám nghĩ dám . Cuộc gọi cuối cùng, chị yêu cầu của , mà dùng giọng điệu đơn giản, tự tin, giả nữ chủ nhân của căn nhà : “Anh ơi, em để quên chìa khóa trong nhà, mấy giờ qua mở giúp em ? Giấy tờ á? Có chứ, mở cửa xong em lấy cho xem, yên tâm”.
Trong điện thoại, chị nhận câu trả lời đồng ý. Sau đó, chấm đỏ biểu thị chiếc xe của chị băng qua các con phố, đến gần khu dân cư của Bách Vinh Tề.
Và , cũng đang đường đến đó, cách nhà Bách Vinh Tề còn năm phút.
Cách thời gian chị hẹn thợ sửa khóa còn 12 phút.
Chị còn thời gian, cũng còn thời gian. Chị kịp việc chị , thì kịp đến hiện trường. Còn đến nơi gì, vẫn đang suy nghĩ.
Báo cảnh sát? Hay là báo mà theo?
Báo cảnh sát, để lực lượng đang truy tìm Bách Vinh Tề phát hiện Lưu Nhã Lan thứ hai — ở một địa điểm khác ngoài quán bar Bản Sắc — từ đó khơi vụ án chôn vùi hơn hai mươi năm ?
qua thời hiệu truy cứu. Dù lật , giúp gì cho bố ?
Đối mặt với cảnh sát, Lưu Nhã Lan sẽ giải thích thế nào? Chị lấy thứ ?