Khanh Khanh tỉnh dậy, lục tung tủ quần áo của , mới tìm một bộ “tạm chấp nhận ” để .
Lúc mở cửa, cô dừng , đầu , cố tình sang gõ cửa phòng bên cạnh: “Chủ nhiệm Lê, em ăn bánh trứng!”.
Không ai mở cửa, cũng ai trả lời. Khanh Khanh hậm hực bỏ .
giữ, cô xa, đóng cửa. mở đống camera mà nghĩ đến cả đêm.
*****
Hôm qua, từ chiều, xe của Lưu Nhã Lan chạy khắp thành phố. Đông, Tây, Nam, Bắc, cũng đến. Em trai chị , A Lễ cũng ở xe. Cả hai ít , nhưng nhắc đến A Lương.
A Lễ : “Chị, Lương... hình như sắp ly hôn”.
Lưu Nhã Lan: “Ừm, chị ”.
A Lễ hỏi: “Chị... ly hôn với rể ?”.
Lưu Nhã Lan xác nhận: “Chuyện ... hãy ”.
Bố , Bách Vinh Tề thả lúc 7 giờ tối qua, và 7 giờ 22 phút, Lưu Nhã Lan nhận điện thoại của .
Hắn tăng giá từ 400 ngàn lên 600 ngàn.
Lưu Nhã Lan khẩy: “400 ngàn. Anh theo yêu cầu của , đưa đủ. Nếu , đừng hòng lấy một xu”.
Lúc điện thoại, A Lễ ngay ghế phụ, chị hề né tránh.
Chị : “Trưa mai, sẽ cho gì. Yên tâm, khó . chỉ cần một sự đảm bảo. Đến lúc đó sẽ hẹn thời gian, địa điểm cụ thể”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-227-bon-tram-ngan.html.]
Bách Vinh Tề gì đó, chị lạnh từ chối: “Tiền thì , nhưng thể hiện thành ý của ”.
Sau đó họ cúp máy. Xe im lặng một lúc, chị dừng ở ven đường.
Chị : “A Lễ, bây giờ chỉ mày mới giúp chị”.
thấy chân của A Lễ trong màn hình khẽ cử động, duỗi , co về. Anh run giọng: “Chị, mấy chuyện phạm pháp... em ...”.
Anh ho khan: “Lỡ em chuyện gì, vợ em chắc chắn bỏ , ba đứa cháu của chị ai lo. Chị... chị cũng đừng sai đường, hại con cái”.
thấy Lưu Nhã Lan khẩy hai tiếng: “Mày xem, chuyện gì là ? Người nào là ?”. Chị dừng ba giây: “Mày còn nhớ... con bé Bảo Châu mà mày từng thích ? Chính thằng hại chị của nó. Hắn mới là kẻ ”.
nhớ là từng gặp em trai Lưu Nhã Lan. Mà thôi, cũng nhớ .
Anh : “Chị, em nhớ. Lâu quá . Lúc đó em mới mấy tuổi?”.
“Vậy Lưu Trân Châu thì mày nhớ chứ? Em gái nó đấy”.
“À, em nhớ . Chị gái xinh đó... là tự sát ?”. A Lễ nhớ .
“Tự sát thì đúng , là ép. Giờ sang ép chị. Hắn đang giữ đồ của cô và cả của chị, mấy thứ thể để khác thấy. Chị nhất định lấy ”. Lưu Nhã Lan : “Chị đưa cho 15 vạn . Vốn dĩ rể mày đưa chị 60 vạn, chị định cho mày 20, đưa 40 cho xong chuyện...”.
Chị lạnh lùng: “ bây giờ . Anh rể mày mà toi, chị cũng mất chỗ kiếm tiền. Hơn nữa, 40 vạn tuyệt đối là cuối cùng. Có , sẽ vô khác”.
Giọng chị trầm xuống, mang theo sự tàn nhẫn của kẻ dồn đường cùng: “Trừ khi... giải quyết tận gốc”.