Làm thế nào để báo cho bố về hành động tối nay của Lưu Nhã Lan và Bách Vinh Tề đây?
Từ đến nay, chỉ ông liên lạc với , chứ cách nào chủ động tìm ông. Có lẽ chúng nên một giao ước, phòng khi cần kíp.
bất kể thế nào, tối nay nhất định sẽ mặt. Nếu là một nơi khác, lẽ sẽ mạo hiểm, nhưng hẹn ở đây, khá nắm chắc.
Hẻm Khánh Xuân 2, 135. theo dõi Bách Vinh Tề đến đây mười lăm , và tự đến đây một một . Cảnh sắc ban ngày ban đêm của con hẻm , đều thấy.
Nơi cách cầu vượt Khánh Xuân xa, gần đó một khu thương mại ngầm khá náo nhiệt. Phải rẽ qua mấy khúc quanh mới đến đây. Đây là một con hẻm cổ, còn ít hộ gia đình, mấy cửa hàng còn trụ cũng chỉ là những thợ thủ công truyền thống, đang bờ vực đào thải.
Đi dọc theo bậc thang xuống khu thương mại, một tiệm rửa ảnh lớn lắm.
Đây là một tiệm lâu đời, trụ vững một cách thần kỳ sóng gió của công nghệ mới. Bách Vinh Tề cứ dăm bữa nửa tháng ghé qua đây một .
Ông chủ là một đàn ông trung niên, dáng vẻ thư sinh, đeo cặp kính gọng đen kiểu cũ. Nhìn độ dày của tròng kính, chắc chắn ông cận tám độ.
Tại Bách Vinh Tề hẹn ở đây? Nơi gì đáng để coi trọng? Và tại Lưu Nhã Lan đồng ý?
tò mò, nên nhất định đến xem.
*****
Buổi chiều phòng khám bận, thời gian để suy nghĩ kỹ lưỡng xem gì.
Tan , ăn cơm vạch kế hoạch, hồi tưởng khung cảnh con hẻm đó trong đầu.
Sau đó, thu dọn ba lô và thiết .
chỉ mang theo thiết giám sát trong và ngoài xe của Lưu Nhã Lan, tắt chuông điện thoại cá nhân để ở ký túc xá, chỉ mang theo chiếc điện thoại “cục gạch”, đồng thời mang theo cả bộ “bảo bối” tự vệ mà Lê Trí Viễn đưa.
Sáu giờ, trời bắt đầu nhá nhem. Lê Trí Viễn hôm nay về, vốn dĩ nên cuộc sống và vòng xã hội của riêng , giữ nụ ấm áp, mang theo mùi t.h.u.ố.c bắc thoang thoảng, điều thích, yêu đáng yêu.
Khu ký túc xá tít phía bệnh viện, giờ bắt đầu yên ắng. Ngoài sân vận động lác đác vài tập thể dục.
xuất phát. Cuộc “chạy đêm” thể bắt đầu.
Thế nhưng, kéo cửa , Khanh Khanh từ cầu thang lên. Cô hỏi: “Cô đấy? Mấy giờ về?”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-231-hem-khanh-xuan.html.]
Cô mang giày cao gót, chặn ngay mặt : “Định quẩy ở ?”.
chạy bộ. Cô tỏ hứng thú, nhưng ở phòng ăn mì. bảo ngay, hẹn cô mai đến. Cô đảo mắt, gạt : “Không, ăn bây giờ. Đưa chìa khóa đây, đợi cô về”.
bất đắc dĩ tháo chìa khóa phòng khỏi chùm, đập tay cô : “Vậy cô tự mà nấu”.
cá là cô chịu, vì đây cô chẳng bao giờ tự . lạ , cô phản bác, chỉ sẽ đợi , bảo về sớm, chuyện .
Không, cô chuyện , nhưng thời gian để .
: “Khanh Khanh, bất kể là vì Khanh Thụy, vì lầm bồng bột thời trẻ của khiến cô hiểu lầm, xin . Cô bù đắp thế nào cũng ”.
Khanh Khanh lạnh: “Xin mà xong thì cần cảnh sát gì? Cô xin , là chấp nhận ? Buồn ”.
Cô lách qua , tra chìa khóa ổ. xoay đối mặt với cô . Ít nhất là tối nay, thể để cô ở .
suy nghĩ, : “Tối nay lên giường với Lê Trí Viễn, cô ở đây tiện. Khanh Khanh, les”.
“Ai thèm quan tâm cô les . đến là để báo cho cô, Quốc khánh cưới, mời cô sắp xếp thời gian phù dâu”.
Khanh Khanh tức đến đỏ mặt. Nếu cô râu, chắc giờ đang dựng ngược lên .
thấy tiếng ho khẽ ở cầu thang phía . Khanh Khanh đang đối mặt với , nhướng mày một cách duyên dáng: “Ối, lên giường cũng tới kìa”.
Là Lê Trí Viễn. Anh lên tới.
Chúng thấy ho nhẹ, nắm tay áp môi, ánh mắt trêu chọc . vội sang Khanh Khanh : “Hay mai nấu cho cô nhé?”.
Khanh Khanh ném chìa khóa trả , hừ một tiếng: “Ai thèm!”.
Lê Trí Viễn bước đến cạnh , thể thấy mũi giày của . Thế là xoay , lách qua nhanh xuống lầu, vẫn còn tiếng Khanh Khanh vọng theo: “ là lửa gần rơm khác, đến cả mộng xuân cũng thành thật . Chủ nhiệm Lê, thật đấy? Sao em tin nhỉ?”.
loáng thoáng Lê Trí Viễn đáp : “Ừm, nhờ phúc của em cả đấy”.
thể ý trong giọng của .