Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 242: Lý Thụy Dương (Phần 5)
Cập nhật lúc: 2025-11-29 16:50:43
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai giờ sáng. Vừa tỉnh , việc đầu tiên Lý Thụy Dương là chụp ngay lấy tay nữ cảnh sát đang gà gật cạnh giường, hét lớn:
“Tiểu Cương! Mau… đàn bà Lưu Nhã Lan vấn đề! Tối đó bà ở quán bar!”.
Nữ cảnh sát rút tay về mà còn ghé sát , giơ bàn tay lên mặt : “Đội trưởng Lý, tỉnh hẳn ? Đây là mấy?”.
Cô chìa mấy ngón tay.
Lý Thụy Dương bật một câu c.h.ử.i thề, lật xuống giường, xách giày chạy luôn cửa. đầu óc còn choáng, chạy thẳng … cánh cửa.
Nữ cảnh sát vội gọi với theo: “Đội trưởng Lý! Tiểu Cương với các lãnh đạo đều ở hẻm Thanh Xuân Nhị. Đại đội trưởng dặn tỉnh kiểm tra ”.
Lý Thụy Dương xoa trán chạy: “Thôi khỏi. qua ngay đây!”.
“Không !”. Nữ cảnh sát hét lên: “Đại đội trưởng tình trạng của liên quan trực tiếp vụ án. Kiểm tra cho chắc chắn . Sẽ chậm ”.
Lý Thụy Dương bực dậm chân một cái, nhưng đành dừng . Anh móc điện thoại gọi cho Tiểu Cương.
Vừa bắt máy, đầu dây bên gào lên: “Trời đất ơi đội trưởng. Tưởng đời chứ!”.
Lý Thụy Dương phì một tiếng: “Đi cái đầu mày! Nói , đàn bà Lưu Nhã Lan— trong phòng tối - bắt ?”.
“Chưa”.
“Ai! Bà vấn đề. Hôm với kiểm tra quán Bản Sắc , tối đó bà mặt ở đó. Tiếc là để bà chạy mất”.
“Chưa chạy”.
“Hả? Không bắt mà bảo chạy!? Bà yên cho bắt chắc!?”.
“Không …”.
Lý Thụy Dương bực đến mức đập điện thoại: “Nói nhanh! Bớt ngập ngừng kiểu từng chữ từng chữ một. Muốn lên tăng xông c.h.ế.t !?”.
“Em từng… hai chữ một mà”. Tiểu Cương còn cố cãi.
Trước khi Lý Thụy Dương nổi điên, Tiểu Cương ha hả: “Được . Thấy còn mắng , chứng tỏ đầu óc t.h.u.ố.c cho đần. Đại đội trưởng lo lắm đấy, sợ hít nhiều quá thành mất trí luôn”.
“Đừng lảm nhảm!”.
“Báo cho tin vui: hai chúng lập công lớn , công lớn đấy!”.
Và đúng là… đại công.
Họ còn rằng sắp tới họ sẽ bóc trần đường dây sản xuất – buôn bán – sử dụng t.h.u.ố.c mê lớn nhất nước, bắt gọn cả đám từ kẻ sản xuất đến điểm chế tạo, thu về lượng t.h.u.ố.c gây mê lớn từng .
Còn giờ phút , họ chỉ rằng họ lật lên một vụ cưỡng h.i.ế.p bằng t.h.u.ố.c mê nghiêm trọng nhất thành phố từ đến nay.
Lý Thụy Dương chờ bác sĩ cấp cứu khám và lấy m.á.u kiểm tra nồng độ thuốc.
Má trái rát bỏng, xương gò má sưng bầm—vết ngã đập mặt khi bất tỉnh.
Nữ cảnh sát gọi bác sĩ.
Ngoài cửa, mấy y tá tám chuyện về Lưu Bảo Châu: bảo rằng 11 giờ đêm qua, cô đang hú hí với tên đàn ông họ Lê nào đó trong bệnh viện thì cô nàng Khanh Khanh bắt gặp và đ.á.n.h cho một trận.
Trong lúc họ bàn tán ai thích ai, ai giành ai… lòng Lý Thụy Dương rối như nồi canh: chua, ngọt, đắng, cay, mặn trộn lẫn— yên nổi.
Nghĩ kỹ mà xem, từ đây chạy qua ký túc của Lưu Bảo Châu chỉ ba phút. lấy tư cách gì mà chạy tới gõ cửa cô ?
Hơn nữa, con mắt đàn ông mà , cái gã họ Lê … cũng thường thôi. Ngoài vẻ trẻ trung, nho nhã thì chẳng gì nổi bật.
Nghĩ tới đó, tức nghẹn một bụng, rùng . Chẳng lẽ đúng như đại đội trưởng từng , nên xem “kỹ thuật” của ?
lúc đang suy nghĩ lung tung, điện thoại reo. Tiểu Cương hét như điên: “Đội trưởng! Ha ha. Em mà. Em đúng là thám t.ử tương lai. Tìm thấy bằng chứng . Trời ơi tìm thấy !!!”.
Chương 243 – Tội ác năm
Đoạn video của chị … để cuối cùng mới mở. bắt đầu bằng việc xem video của Lưu Nhã Lan cho thật kỹ.
Video thứ nhất lén trong lớp học. Chính là nơi tấm ảnh nhận chụp .
Máy giấu trong đống sách và bài kiểm tra bục. Hai bên khung hình còn thấy rõ mép sách.
Lưu Nhã Lan và Bách Vinh Tề sàn, tựa bục giảng trò chuyện.
Lưu Nhã Lan kể chuyện nhà bắt chị nghỉ học , giọng nghèn nghẹn.
Bách Vinh Tề thì dỗ dành, nhưng những lời an ủi dần biến chất.
Hắn bắt đầu động tay động chân, kéo khóa váy đồng phục của chị . Trong tiếng vùng vẫy yếu ớt của Lưu Nhã Lan, “thề thốt” ép chị : thật lòng, sẽ lo cho chị học, bảo chị đừng sợ gia đình, cứ yên tâm theo … nhất định sẽ cưới chị .
Rồi ngay chiếc áo khoác trải xuống bục giảng… chuyện diễn .
Hình ảnh rõ. Cái máy đến giờ tra mạng vẫn —thời cực kỳ đắt.
tắt video khi đến đoạn thấy. vốn định tua nhanh, nhưng chỉ sợ lỡ tay bấm nhầm hủy mất bằng chứng.
mở video thứ hai.
Đoạn ghi bộ quá trình Lưu Nhã Lan và Bách Vinh Tề bàn bạc cách lừa chị Trân Châu của lên sân thượng.
Bách Vinh Tề hứa sẽ lo hết chi phí học cấp ba cho Lưu Nhã Lan, còn đưa thêm 5.000 tệ gọi là tiền “cảm ơn”.
Kế hoạch của họ là thế :
Trong tiết Văn hôm đó, Bách Vinh Tề tổ chức một bài kiểm tra “đặc biệt”. Mỗi học sinh nhận một tờ giấy ghi yêu cầu khác . Ai thành nhanh nhất sẽ thưởng trọn bộ sách — nữ là “Tuyển tập Quỳnh Dao”, nam là “Toàn tập Kim Dung”.
Chị nhận yêu cầu chép một bài thơ cổ.
Chị xong nhanh nhất và nhận bộ “Tuyển tập Quỳnh Dao”, tặng luôn cho Lưu Nhã Lan trong ánh mắt ghen tị của đám nữ sinh.
Sau đó, Lưu Nhã Lan sẽ sửa địa điểm hẹn trong lá thư của Lý Hạo Vũ gửi cho chị , đổi thành… sân thượng.
Trong video, Bách Vinh Tề nhạo: “Lưu Trân Châu chắc gì chịu ? hẹn cô bao nhiêu , nào cô thèm đáp ”.
Hắn còn bằng cái giọng đáng ghét: “ mà… chính cái kiểu lạnh lùng đó thích. Nhất là lúc cô dọa sẽ báo thầy hiệu trưởng”.
Lưu Nhã Lan hừ nhẹ, véo một cái.
Hắn mặt dày : “Dù thì thích nhất vẫn là em! Mà nè, hai bao nhiêu hả?”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-242-ly-thuy-duong-phan-5.html.]
Lưu Nhã Lan rúc lòng , hờn dỗi pha chút đắc ý: “Anh là , là . Trong lòng giống . cách”.
Chị hất tay : “ đưa tiền . Bên cho vay nặng lãi thúc dữ lắm . Không đưa chắc má bắt nghỉ học luôn”.
Bách Vinh Tề chị đảm bảo bằng cách nào để chị sẽ thật sự lên sân thượng, vì 5.000 tệ là mấy tháng lương của .
Lưu Nhã Lan vênh mặt: “Anh Lý Hạo Vũ lớp bên cạnh chứ?”.
Hắn gật đầu.
“Cậu theo đuổi Trân Châu lâu . Ban đầu cô còn lạnh nhạt, nhưng thật cô thích … Lý Hạo Vũ trai, học giỏi, đ.á.n.h bóng rổ … còn từng đón cô tới trường khi cô trẹo chân nữa”.
Bách Vinh Tề cắt ngang: “ cứ như em thích thằng nhóc đó nhỉ? Nó gì ho, sữa còn cai, lông còn mọc đủ”.
Hắn sàm sỡ: “Bằng ?”.
Lưu Nhã Lan tiếp: Chị từng ba lá thư cho Lý Hạo Vũ — hai lá từ chối, lá cuối là hẹn cùng thi đậu đại học ở Bắc Kinh tính tiếp.
— tất cả thư từ đều qua tay Lưu Nhã Lan.
Những lá thư tràn đầy tình cảm của Lý Hạo Vũ gửi cho chị , phần lớn chị ém , tự chị thư trả lời .
Trong video, chị kể chuyện bằng giọng kiêu hãnh như thể đó là chiến tích.
Nếu là Lưu Nhã Lan của hiện tại, chắc chắn chị dám nhiều như . năm đó chị chỉ là một cô gái trẻ kiêu ngạo, giữ miệng.
Chị khẳng định: Chị là mềm lòng, chỉ cần tin rằng Lý Hạo Vũ “ cần sự giúp đỡ” thì nhất định sẽ đến cuộc hẹn. Phần còn … giao cho Bách Vinh Tề.
Rồi bắt đầu dùng những lời thô bỉ, kéo câu chuyện sang hướng khác…
Chương 244 – Sao vẫn đến?
Video của chị … bao giờ dám xem hai.
giao chiếc máy cho bố nhanh nhất thể.
tối qua Lâm Khải chạy thoát khỏi cảnh sát . cũng dám hỏi.
vẫn rửa mặt, đồ như thường. Thậm chí còn ăn luôn bữa sáng Lê Trí Viễn để cửa.
Ba lô vẫn đeo lưng, thứ bên trong quá quan trọng, chỉ cần rời mắt một giây, cũng thấy bất an.
Bố : ông minh oan cho Trân Châu. Đứa con gái trong trẻo nhất của ông, đến thế gian trong sạch, thì cũng trong sạch.
Và trong chiếc máy … chính là bằng chứng mở đường cho sự thật .
Dù , khi bố xem những thứ , trái tim ông sẽ tan nát.
Ông từng giả dạng đồng hương, len lỏi gặp gỡ bạn học cũ của chị, dò hỏi từng chút chuyện năm xưa, cố tìm chứng cứ.
Ông từng tự những con đường chị , cố hiểu chị trải qua nỗi sợ đến nghẹt thở như thế nào.
Còn giờ đây, tất cả nguyên nhân, tất cả gốc rễ gọn trong chiếc máy .
Trong lúc khám bệnh, khoác áo blouse lên ngoài cả ba lô. Nhìn thì kỳ quặc, . Nên cả buổi sáng rời phòng khám một bước.
tai luôn ngóng động tĩnh ngoài cửa, mắt luôn để ý chiếc điện thoại cũ trong túi.
Bác sĩ Tiểu Triệu ghé qua xin ý kiến về một bệnh nhân. Nhìn thấy quấn cái ba lô to sụ áo blouse, cô nghiêng ngả, còn kéo dậy xem cho rõ:
“Bảo Châu, hiếm khi thấy cô như ! Trông cô giống…”.
Cô nhíu mày suy nghĩ.
“Một con rùa con đeo ngược mai”.
Thôi thì tạo tiếng cho đồng nghiệp cũng .
Có bệnh nhân bụng nhắc hình như mặc áo ngược. bèn bộ ngẩn , cảm ơn rối rít. Người vui vẻ.
Làm ai đó nhẹ lòng giữa lúc chờ khám — cũng .
Nghe hôm nay Khanh Khanh xin nghỉ, do Tống Kỳ báo giúp. Nhớ gương mặt đen như đáy nồi của Tống Kỳ hôm qua, chỉ thở dài.
thiếu Khanh Khanh một lời xin . Thật tâm mong cô tìm hạnh phúc của riêng .
Tóm , sốt ruột, hoảng loạn. việc như thường và… chờ.
Chờ tin của bố.
Chờ tin của Lâm Khải.
Như mảnh đất hạn lâu ngày, chỉ chờ một trận mưa.
chờ đến tận chiều vẫn tin.
Một bệnh nhân đang xem điện thoại, bỗng tin nóng. ngẩng lên lập tức.
Tin :
“Một con hẻm nhỏ gần đường Khánh Xuân phong tỏa. Đêm qua xe cứu thương đưa ba , nghi án mạng lớn. Chờ thông báo chính thức của cảnh sát”.
lướt hình ảnh kèm theo, là Tiểu Cương, dáng vẻ đắc ý vô cùng.
Ba đưa …
Lý Thụy Dương, Bách Vinh Tề, và Lưu Nhã Lan.
Tốt quá . Cuối cùng, hai kẻ đó cũng tầm mắt cảnh sát.
Không , Lưu Nhã Lan sẽ bịa lời gì để thoát?
chợt nhớ quyển sổ tối qua trong tú, hiệu, tên, dãy ký tự kỳ lạ.
Là sổ ghi chép bằng mật mã?
rõ. chỉ đưa cho bố, bố sẽ cần gì.
cả ngày hôm … bất kỳ tin tức nào.
Điện thoại cũ đổ chuông. Bóng bay đỏ cũng xuất hiện.
Chỉ một khả năng: Lâm Khải bắt. Và họ liên lạc với .