Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 255: Mà Tôi Không Hề Hay Biết

Cập nhật lúc: 2025-12-01 12:03:58
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tất cả những điều , hề .

Lâm Khải khi xuất hiện thoáng qua buổi sáng thì hề lộ diện nữa, cũng cho bất cứ gợi ý thông tin nào. thậm chí còn nghi ngờ tiếng huýt sáo của là một loại tín hiệu nào đó.

Nếu thật sự là , thì phiền phức . Bình thường ít khi nhạc, mà chỉ nhạc cũ, một danh sách bài hát cố định nhưng cũng thường xuyên . Hơn nữa, xa như , huýt sáo bài gì rõ.

nghĩ sẽ dùng cách để truyền tín hiệu, vì đó là “đàn gảy tai trâu”. vẫn gọi điện cho Hồ Lệ, ngân nga giai điệu cho cô , hỏi xem cô là bài gì . Hồ Lệ nghiêm túc : “Bảo Châu, ngân nga như ma kêu thế , tớ mà , tớ chính là con giun trong bụng ”.

Thôi , chắc ám hiệu.

Cuối cùng, lúc bốn giờ ba mươi bảy phút chiều, cũng đợi quả bóng bay màu đỏ tầng sáu.

khám xong cho tất cả bệnh nhân đang chờ, trao đổi với bác sĩ Hồ ở phòng khám bên cạnh, dặn y tá, nếu còn bệnh nhân cầm kết quả xét nghiệm đến tìm thì chuyển sang cho bác sĩ Hồ.

đợi thêm. Ngay bây giờ, gặp bố .

đeo chiếc túi chứa đựng thứ quan trọng như mạng sống của bố, gặp đàn ông chịu đựng nỗi đau đớn suốt mười mấy năm qua.

Vẻ mặt ông bình tĩnh, chút mệt mỏi. Nếp nhăn mắt và vết chân chim nơi khóe miệng cho , hai ngày nay ông vất vả.

Khi cẩn trọng trao cho ông chiếc máy và những bức ảnh, tay ông run lên như mắc bệnh Parkinson. Ông mà như mếu: “Bảo Châu, con... con xem ?”.

gật đầu.

Ông nghẹn ngào, cổ họng trượt lên xuống, cố gắng nuốt xuống tiếng nấc nghẹn sắp bật : “Bố... dám xem”.

cũng dám, và cũng sẽ bao giờ xem thứ hai.

Ông ôm chiếc máy , như thể đang ôm lấy con gái mà ông kịp trao một cái ôm an ủi từ nhiều năm . Khoảng một phút , ông cuối cùng cũng bật , : “Bảo Châu, bố sẽ tổ chức một lễ tưởng niệm thật đàng hoàng cho Trân Châu. Bố sẽ mời tất cả bạn học cùng lớp của con bé đến. Những thứ sẽ rõ cho chúng , Trân Châu trong sạch. Chúng cần xin Trân Châu”.

, bố đúng.

“Sau lễ tưởng niệm, bố chuyển mộ của Trân Châu về bên cạnh mộ con. Con thấy ?”. Ông hỏi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-255-ma-toi-khong-he-hay-biet.html.]

“Như đương nhiên là . Chị Trân Châu nhất định sẽ thích”. .

Ông khoác vai , đột nhiên bật : “Nếu như ngày đó, con đầu chuyển về đây, bố đồng ý... thì bây giờ …”. Ông thể tiếp nữa.

“nếu như”. Hai chữ “nếu như” tồn tại chính là để nhắc nhở bạn rằng, bạn sẽ mãi mãi thể quên nỗi đau thấu tim .

đợi ông bình tĩnh một chút, hỏi: “Bố, kể cho con chuyện của Lâm Khải ”.

Bố cúi đầu, lau nước mắt ở nơi thể thấy. Ông rút cuốn sổ nhỏ : “Trước hết, bố cho con cuốn sổ quan trọng thế nào”.

Đây là “chiến tích” mà Bách Vinh Tề tự hào, bằng bộ mật mã riêng. Trong thông tin của tất cả nạn nhân, thông tin về “bộ sưu tập” của mỗi gây án, và quan trọng nhất, nó ẩn giấu vị trí cất giữ những bằng chứng .

Chỉ điều, Lâm Khải vẫn thế nào để giải mã bộ mật mã .

Lâm Khải suy đoán, nó tạo dựa một cuốn sách nào đó mà Bách Vinh Tề quen thuộc. Đây chính là sự tự tin ngày càng phình to của mỗi dễ dàng thoát tội, khiến để một điểm yếu lớn như . Thực tế, hầu hết các tội phạm g.i.ế.c hàng loạt đều sở thích quái đản tương tự.

Bố , ông sẽ lưu một bản, đó gửi cái cho cảnh sát.

Bố hỏi : “Bảo Châu, con đoán hai ngày nay bố ?”.

hỏi : “Bố, nếu bố , bố thể ”. tò mò đến thế.

Ông : “Nếu... nếu lỡ bố phạm sai lầm, con thể tha thứ cho bố ?”.

Ông rút một bức ảnh, một bức ảnh gia đình của ông và “họ”. Người phụ nữ đó, chính là mấy hôm đến khám bệnh, cứ ngập ngừng gì đó với .

nhận lấy bức ảnh. Chuyện liên quan đến . hỏi: “Bố, kể cho con về Lâm Khải ”.

 

 

Loading...