Giống như bố , bất kể tâm lý ông dằn vặt đến , cơ thể mệt mỏi thế nào, thì khi đối diện với , dù là qua điện thoại gặp mặt trực tiếp, ông đều cố gắng tỏ thoải mái, ung dung và nắm chắc phần thắng.
Mặc dù, lúc ông vững, thở chút hổn hển, và cơ thể ông liên tục nghiêng về bên trái, dựa chiếc ghế.
Bệnh gút là một căn bệnh đòi hỏi bệnh kiểm soát và điều dưỡng lâu dài. Khi đang trong đợt cấp tính, bệnh nhân thực sự khó chịu, khớp sưng đỏ, nóng rát, đau đớn như xé rách, khó và hoạt động bình thường.
Bố lẽ đang gút cấp tính. Khớp ngón chân cái bên của ông lẽ đang đau dữ dội, nên cơ thể ông mới liên tục nghiêng về bên trái, như thể giảm áp lực lên khớp chân .
hỏi ông: “Bố, t.h.u.ố.c con mua, bố uống ? Sao tác dụng? Có bố vẫn lén uống rượu ?”.
Ngoài việc uống rượu, đặc biệt là bia, còn nhiều thứ kiêng khem.
: “Bố, để con cho bố danh sách kiêng khem nhé. Những gì thể ăn, những gì nên ăn ít, và những gì tuyệt đối ăn. Bố tuân thủ nghiêm ngặt, uống t.h.u.ố.c nghỉ ngơi cho ”.
Ông ha hả: “Con gái ngoan, bố bây giờ một ngày chỉ uống một chai thôi. Con bắt bố uống ít nữa, thì thật sự là lấy mạng bố ”.
suy nghĩ một lát, : “Bố, là... bố bảo dì đến bệnh viện chúng con trị liệu ”.
Khuôn mặt ông trong phút chốc rạng rỡ hẳn lên, ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên vui sướng, hốc mắt ông đỏ hoe. ông vội , chỉ để thấy cái gáy của .
Một lúc lâu , ông mới : “Ừ, , để bố... để bố bàn với dì ”. Giọng ông chút nghẹn ngào.
: “Vâng”
Ông giục : “Con còn , lát nữa đến trường muộn”.
ông chỉ thấy dáng vẻ khó khăn của , nên . vẫn kịp bắt chuyến xe buýt đến trường.
vẫn luôn thích xe buýt, và bao giờ cho rằng việc tốn thời gian cho nó là một sự lãng phí. Thời cấp ba, thường xe buýt, xuyên qua thành phố .
từng thấy nhiều , bà bế theo em bé nhỏ xe buýt. Họ thường ung dung đến trạm cuối, ung dung từ trạm cuối trở về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-292-benh-gut.html.]
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, rọi lên khuôn mặt ngây thơ của đứa trẻ, giống như một bức tranh nhất đời.
Sau con, cũng sẽ dắt nó những chuyện “vô nghĩa nhưng cực kỳ vui vẻ” như .
Đến trường, thầy Đan mật cằn nhằn : “Lần mà còn đến muộn, thì đừng hòng ăn cơm cô nấu đấy nhé”.
dở dở , vội vàng nhận .
Khi mặc xong quần áo bảo hộ, đội mũ, đeo găng tay, xỏ ủng cao su, trang đầy đủ bước kho xác, thầy Đan thầy về với vợ, tối nay kho xác chỉ còn một . Thầy động viên cố gắng, nếu buồn chán quá, thì cứ chuyện với “các thầy đại thể”*
* Ý ở đây là chuyện với các thi thể. Sinh viên y khoa và nhân viên pháp y thường gọi t.h.i t.h.ể là “thầy dạy bằng xác” ( thầy dùng chính cơ thể để dạy). Đây là một cách gọi tôn kính.
tưởng tượng cảnh đó, ừm, lẽ giữ im lặng vẫn hơn.
cần kiểm tra t.h.i t.h.ể tưới áp lực động mạch để bảo quản từ hôm qua, xem t.h.u.ố.c ngấm đều , cần tiêm bổ sung , đặc biệt là các mô sâu bên trong.
Đợi đến khi bề mặt t.h.i t.h.ể sưng lên, ấn n.g.ự.c và bụng cảm giác căng đầy, rắn chắc, bắt đầu xử lý bể chứa.
Bơm một lượng dung dịch chống nấm mốc PM đủ, đó đặt t.h.i t.h.ể ngâm. Coi như công đoạn tất.
Thầy Đan nhà trường đang cố gắng vận động thêm nguồn hiến xác, đến lúc đó thì chúng sẽ bận rộn lắm.
Hôm nay đổi sang tai dây. Tai bluetooth lỡ mà rơi ở đây, sẽ khó tìm . cũng bỏ lỡ quá nhiều thông tin, dù đôi khi chẳng tiếng động gì.
Từ những gì hôm nay, Lưu Nhã Lan cả tối đều ở bên con gái. Con bé chạy nhảy xung quanh, thỉnh thoảng hỏi giúp việc , thỉnh thoảng ngân nga hát, lúc thì quấn lấy hết chuyện đến chuyện khác.
Con trai chị thì buông lời châm chọc, hoặc cãi lời chị , thậm chí còn dạy dỗ chị đừng quản chuyện chuyện . chị hề nổi giận một nào.