và Khanh Khanh đỡ dì, dì vội đẩy chúng : “Mau đuổi theo Thụy Thụy, mau đuổi theo Thụy Thụy, bảo nó về nhà, xin nó”.
và Khanh Khanh cùng khỏi nhà, dọc theo đường lớn tìm kiếm, từ xa thấy Khanh Thụy băng qua đường, Khanh Khanh đuổi theo gọi: “Anh, mau , sắp ngất . Anh, mau ”. Giọng cô mang theo tiếng , đáng thương vô cùng.
đuổi kịp Khanh Thụy, ở ngay , thấy sắp tóm vạt áo , cố sức níu lấy vạt áo: “Khanh Thụy, cẩn thận, xe”.
kịp nữa , Khanh Thụy đầu, lao thẳng đường, đ.â.m đầu chiếc xe đầu kéo đang rẽ .
Máu loang , m.á.u ngừng chảy, tiếng hét chói tai của ai đó.
tỉnh dậy từ trong mơ, đẫm mồ hôi lạnh, nhớp nháp ẩm ướt.
Có lẽ là một may mắn, bên cạnh luôn , .
mở vòi hoa sen, làn nước nóng, gột rửa mồ hôi lạnh . Sau , lờ mờ , tối hôm đó, khi đang tắm ở nhà dì, Khanh Thụy trộm qua khe cửa, dì, dượng và Khanh Khanh về nhà bắt gặp.
Đến giờ , hôm nay ca trực thông từ ngày sang đêm. Phòng khám của bác sĩ tiểu Triệu đang mang thai, và ca trực đêm tại khoa sản của .
thói quen khỏi nơi ở sớm một tiếng, đến quán cháo ở ngã tư bên ngoài bệnh viện ăn cháo, đó dạo nửa tiếng ở sân vận động bệnh viện.
Vừa khỏi cửa dáng vẻ mất hồn của Hồ Lệ dọa cho giật . Cô lặng lẽ dựa hành lang cửa, hai mắt sưng húp. “Bảo Châu, tớ thể ngủ ở chỗ một lát ?”.
“Sao thế? Cãi với Trình Bằng ?”. hỏi.
Trước đây cô hôn lễ của hai định , đám cưới tổ chức khi bụng lộ rõ, như ảnh hưởng đến việc Hồ Lệ mặc chiếc váy cưới yêu thích nhất trong lễ cưới mơ ước của .
“Tớ ngủ một giấc , tỉnh dậy cho ?”. Cô một cách đáng thương.
hỏi dồn, đồ dùng vệ sinh cá nhân của cô một bộ ở chỗ , nên đợi cô vệ sinh xong, ngoài mua bữa sáng về, trông chừng cô ăn xong, lên giường mới , và cũng tiện thể xin nghỉ phép giúp cô .
Sau khi giải thích sơ qua tình hình với chủ nhiệm Lê, chủ nhiệm Lê cho sẽ sắp xếp ca của cô .
Phòng khám bận, bận đến mức để ý chuyện khác, đến giờ tan mà vẫn còn ít nhất năm bệnh nhân đang chờ kê đơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-30-ba-nhan-vi-toi-ma-chet.html.]
Đợi xong thì giờ tan qua một tiếng, còn gần một tiếng rưỡi để nghỉ trưa. vội vàng chạy đến nhà ăn mua cơm canh mang về ký túc xá. Hồ Lệ thức, đang giường nhàm chán xem điện thoại.
“Hôm nay phòng khám bận lắm ? Gửi tin nhắn cho cũng trả lời?”.
lấy điện thoại xem, tin nhắn của Hồ Lệ, cuộc gọi nhỡ của chủ nhiệm Lê.
Hồ Lệ mặc quần áo dậy nhận cơm canh tự ăn.
vội gọi cho chủ nhiệm Lê.
“Xin , Lê Trí Viễn, buổi sáng phòng khám bận quá xem điện thoại”. cảm thấy động tác ăn cơm của Hồ Lệ dừng , đang chăm chú .
“Hôm qua mang cho em thịt cừu xào hành tây, em ăn cơm ở ? Anh mang qua”. Anh .
Tại nhất định cứ bắt ăn thịt cừu xào hành tây?
thắc mắc: “Cảm ơn nhiều, nhưng thật sự cần , và Hồ Lệ đang ăn cơm ở ký túc xá ”.
“Vậy mười phút nữa em xuống lầu, mang đến lầu”.
Anh dùng giọng điệu cho từ chối , cúp điện thoại, để và Hồ Lệ ngơ ngác .
Hồ Lệ: “Cậu với chủ nhiệm của bọn tớ từ khi nào thế, còn gọi cả tên? Sao tớ hai như ?”.
thời gian để trả lời cô mà chuẩn xuống lầu. Để mang đến tận nơi thật , tự lấy hơn.
Hồ Lệ cũng lóc cóc theo , đành khuyên cô về phòng đợi, chạy một sẽ nhanh hơn cần chờ cô .
Khi xuống lầu, chủ nhiệm Lê ở lầu ký túc xá .