Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 31: Cùng ăn cơm nhé

Cập nhật lúc: 2025-11-14 10:37:52
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chủ nhiệm Lê lầu, áo blouse trắng sạch sẽ, kiểu sạch sẽ bệnh viện giặt ủi và khử trùng đồng loạt, mà là kiểu trắng và sạch của giặt tay, vết ố vàng vết bẩn nào xuất hiện khi khử trùng, giống như con , sạch sẽ, sảng khoái.

Anh xách hai hộp cơm lớn ở hai tay, vội vàng đến đỡ, hai hộp cơm nặng trĩu, vô thức hỏi: “Anh ăn cơm ?”.

Anh : “Chưa, đang đợi em đây”.

“Vậy là lên lầu cùng ăn nhé, Hồ Lệ cũng đang ở ký túc xá của ”. ngập ngừng hỏi.

“Được thôi, em dẫn đường ”. Anh một cách sảng khoái và vui vẻ, xách hộp cơm từ tay , theo lưng lên lầu.

Ký túc xá bệnh viện là kiểu nhà cũ, cầu thang chật hẹp, lúc mở cửa mời chủ nhiệm Lê , Hồ Lệ kinh ngạc đến mức mắt sắp trợn trừng ngoài.

“Chủ nhiệm, là cố ý đến lôi em về đấy chứ. Em nhờ Bảo Châu xin nghỉ giúp đấy. Hôm nay phòng khoa bận đến mấy em cũng nghỉ”. Cô nhấn mạnh.

: “Chủ nhiệm Lê đến mang đồ ăn ngon cho chúng đây”.

Ba đều xuống, chiếc bàn ăn nhỏ bé lập tức trở nên chật chội.

“Em nghỉ bao lâu cũng , dù nhân lực trong khoa cũng sắp xếp . mà, nếu em nghỉ thai sản, nhất định báo cáo , bàn giao, đừng để trở tay kịp nhé”. Chủ nhiệm Lê chậm rãi .

mà, hai từ khi nào thế?”. Hồ Lệ ngờ vực hỏi.

Chủ nhiệm Lê tủm tỉm trả lời cô: “Chính là bây giờ đây, đây Bảo Châu còn với mấy câu”.

Không chỉ thịt cừu xào hành tây, còn măng tây xào, thậm chí còn canh sườn khoai mỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-31-cung-an-com-nhe.html.]

Hồ Lệ ăn cảm thán: “Toàn món em thích ăn. Chủ nhiệm, em nịnh , cái ngon hơn cơm nhà ăn nhiều, nếu so sánh thì cơm nhà ăn đúng là đồ cho heo ăn”.

ăn gạt món thịt cừu xào hành tây xa: “Tự dưng ngửi mùi hành tây lắm, kỳ lạ thật, đây thích ăn nhất, ngược hôm nay thấy chút buồn nôn”.

: “Bình thường thôi, là do hoạt động của nội tiết tố thai kỳ đấy”.

Chủ nhiệm Lê dùng đũa chung gắp cho cô một đũa măng tây, gắp cho một đũa thịt cừu: “Em như , đừng chú Lý nhà ăn tha cho em mà bao nhiêu đồng nghiệp trong bệnh viện cũng tha cho em …”.

Anh đến cong cả mày mắt: “Cứ đến trưa là một đám heo mặc áo blouse trắng chờ chú Lý mở bữa đấy”.

Hồ Lệ chọc , cô suýt sặc, ho khan vài tiếng, ngay cả cũng , tưởng tượng cảnh tượng mỗi trưa vội vã chạy đến nhà ăn trong bộ áo blouse trắng, đoán Hồ Lệ sẽ cù lét cho đến c.h.ế.t.

Ăn cũng hòm hòm , chủ nhiệm Lê hỏi Hồ Lệ: “Em và Trình Bằng cãi ?”.

cũng Hồ Lệ, đây cũng là điều hỏi.

“Em cảm thấy đứa bé lắm”. Hồ Lệ trùng giọng xuống: “Tuy định ngày cưới , nhưng cảm giác cứ như ép buộc, cố gắng gượng gạo”.

Hồ Lệ cầm đũa chọc chọc trong bát: “Bố cũng thái độ gì, thể nào bắt bố em chủ động hỏi chi tiết đám cưới ”.

rót nước ấm cho cả hai, chủ nhiệm Lê : “Anh và Trình Bằng, xem như cùng một khu nhà, lớn hơn vài tuổi…”. Anh ngước mắt Hồ Lệ: “Thay vì ở đây đoán mò, bằng em cứ thẳng thắn chuyện với về chuyện kết hôn, đàn ông và phụ nữ vốn dĩ suy nghĩ giống ”.

Anh chỉ chỉ đầu : “Sóng não của đàn ông tiếp nhận , vì đoản mạch…”. Anh : “Về chuyện lên kế hoạch tổ chức đám cưới thế nào, với kinh nghiệm tham gia nhiều đám cưới của , đàn ông và phụ nữ cùng tần ”.

 

Loading...