hỏi Lý Thụy Dương: "Vậy liên quan đến vụ án kẻ bỏ t.h.u.ố.c mê mà các đang điều tra ?".
Anh vẻ ngượng ngùng: "Cô cũng xem video tuyên truyền công ích đó ?".
bảo xem .
Anh hỏi thấy diễn thế nào.
ngẫm nghĩ một lúc nghiêm túc nhận xét: "Thao tác bỏ t.h.u.ố.c của nhanh đấy”.
Anh "ừm" một tiếng.
hỏi tiếp: "Bách Vinh Tề liên quan đến vụ án t.h.u.ố.c mê các đang điều tra ?".
Hình như lúc mới nhớ hỏi câu , bèn "ồ" lên một tiếng giải thích: "Hiện tại tiến độ đến , nhưng đó cho rằng là . Tình hình cụ thể tiện tiết lộ”.
Anh lẩm bẩm một : " mau chóng khỏe mới . Haizz, sốt ruột c.h.ế.t , đúng lúc quan trọng thế thể tham gia hành động”.
Có sốt ruột đằng giời thì cuối tháng mới xuất viện, thầm nghĩ.
Trước khi chào về, xác nhận với Lý Thụy Dương nữa: "Bách Vinh Tề sẽ thoát tội chứ?".
Anh thẳng mắt , c.h.é.m đinh chặt sắt : " sẽ để chuyện đó xảy ”.
Khi chào tạm biệt, Lý Thụy Dương gọi giật , giọng buồn buồn: "Lưu Bảo Châu, cô bảo mời ăn cơm, bây giờ mời luôn ”.
ngạc nhiên: "Bây giờ á? Trong bệnh viện?".
Anh than thở: " ăn mấy món nhạt nhẽo lâu lắm , hầm thì hấp. ăn cá dưa chua hoặc tiết luộc cay”.
Đừng mơ, mới mổ tràn khí màng phổi mà đòi ăn cay, dễ tăng dịch tiết vết thương, tăng phản ứng viêm...
Đến lúc đó giáo sư Chử sẽ mắng , chỉ mắng thôi. từng tận mắt thấy thực tập sinh giáo sư Chử mắng cho thét .
Nên phũ phàng: "Hai món đó chắc chỉ thể ăn thôi”.
Mắt sáng rực lên: "Thế cũng ! Cô ăn, , ngửi mùi thôi cũng đỡ thèm”.
bảo: "Vậy để gọi đồ về nhé?".
Anh hỏi : "Sao cô tự nấu? Lần thấy cô thăm cô bé , cô tự xách cặp lồng cơm mà”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-337-thu-tuyet-menh.html.]
Anh đang đến Tiểu Mộng, cô bé tuổi teen nọ.
đáp: "Đó là Lê Trí Viễn nấu đấy”.
Anh im bặt. Đợi xuống lầu, gửi cho một tin nhắn WeChat: "Bảo Châu, chuyện cuốn nhật ký, thực sự xin ”.
nhắn , đều nhớ cả .
Là thật đấy, đều nhớ hết.
Nhật ký của chị, lật xem nhiều , dù nhiều chữ .
bức thư tuyệt mệnh của chị, là đầu tiên thấy. khắc ghi từng chữ trong lòng.
Em vẫn nỡ rời xa thế giới , nỡ xa Bảo Châu, xa , và cả bố nữa.
em buộc rời , nếu , em cách nào mới chứng minh những lời em đều là sự thật, em hề dối.
Mọi em vì sợ sự việc bại lộ, sợ chịu trách nhiệm nên mới dối. nếu em tự báo cảnh sát thì chuyện ? Cho nên giả thiết của đều vô lý.
Nếu đến cái c.h.ế.t em còn sợ, thì tại em sợ em yêu đương với kẻ xa Bách Vinh Tề?
Tại em dối là cưỡng hiếp? Tại em tự tố cáo chính ? Chẳng lẽ những điều đó còn đáng sợ hơn cái c.h.ế.t ?
em gì cũng , chỉ vì là lớn ? Chỉ vì nắm quyền quyết định lời ?
Bây giờ em quyết định c.h.ế.t, vì em sợ hãi, mà bởi vì chỉ khi em c.h.ế.t , mới chịu lắng lời em .
Sở dĩ tối đó em đến trường là vì bạn hẹn em, mong em giúp luyện tiếng Anh kỳ thi. Cậu tên là Lý Hạo Vũ. Bức thư đang trong tay Lưu Nhã Lan.
Em bao giờ thư tình cho ai, kể cả thầy giáo Bách Vinh Tề. Bức thư tình coi là bằng chứng đó, là nội dung em bốc thăm trong bài kiểm tra Ngữ văn cuối tháng , phần thưởng em nhận là "Tuyển tập Quỳnh Dao", phần thưởng đó đang ở chỗ Lưu Nhã Lan.
Bảo Châu, chị tiếc vì thể cùng em lớn lên. Mong em luôn mạnh khỏe, vui vẻ. Cảm ơn em luôn tin tưởng chị.
Bố , con tiếc vì bố thất vọng. Mong bố đừng mãi oán trách nữa, hãy sống thật . Cảm ơn bố yêu thương và chăm sóc con những năm qua.
Cuộc đời con dừng ở đây, ngay tại cái ao , ánh trăng . Cái ao yên tĩnh, cũng sạch sẽ.
Đây là nơi con chọn cho . Bây giờ con thể khẳng định chắc chắn rằng: Cả đời con từng hại ai, con cũng từng dối!
— Tuyệt bút của Lưu Trân Châu —