Nhìn vẻ mặt tươi rạng rỡ của chị , khỏi cảm thấy lạnh sống lưng.
Cuối cùng MC giới thiệu: "Và bây giờ, chúng hãy dành tràng pháo tay nồng nhiệt nhất để mời khởi xướng, cũng là nhà tài trợ cho buổi họp lớp hôm nay. Toàn bộ chi phí, bao gồm vé tàu xe từ khắp nơi, chi phí ăn ở... tất cả đều do một chi trả. Đó chính là lớp trưởng học bá của chúng . Xin mời lớp trưởng!".
Không khí hội trường sôi động đạt đến đỉnh điểm. Trong đám đang hân hoan , năm xưa từng kẻ sỉ nhục chị mặt , kẻ châm chọc mỉa mai, kẻ xa lánh chị...
Giờ đây bọn họ đều sống cuộc đời muôn màu muôn vẻ, chỉ chị sớm hóa thành nắm xương tàn.
Lớp trưởng : "Thực kêu gọi họp lớp còn một mục đích khác, bù đắp một chút tiếc nuối thời cấp ba”.
Anh kể rằng hồi cấp ba thầm thương trộm nhớ một nhưng bao giờ dám , chỉ luôn âm thầm quan sát từng cử chỉ của đó. Anh hối tiếc vì năm xưa dũng cảm bày tỏ. Vì , nhân dịp để với cô gái thầm mến năm xưa những tâm tư giấu kín của tuổi học trò.
Phía bắt đầu nhao nhao, cô bạn mạnh dạn hét lớn: "Nếu là tớ thì tớ theo ngay bây giờ!". Cả hội trường ồ lên vui vẻ.
Lớp trưởng úp mở: " sẽ tên cô , sẽ chiếu ảnh cô lên, kỹ xem là ai nhé!".
Lúc , màn hình lớn sáng lên, vô điểm sáng bay lượn, xoay tròn, hiện hình ảnh lớp học, bàn ghế, ảnh của nhiều ...
Mọi đều im lặng, ai chuyện, chỉ còn âm thanh phát từ màn hình.
"Lưu Trân Châu tất nhiên sẽ gặp thầy , nhưng nó mềm lòng lắm. Em chỉ cần bảo là Lý Hạo Vũ cần nó giúp, nó nhất định sẽ . Đến lúc đó, em đổi địa điểm hẹn thành chỗ thầy , chẳng nó tự dẫn xác đến mặt thầy ?".
"Lúc đấy thầy gì thì . thầy đưa em 5000 tệ thầy hứa ngay trong hai ngày tới, thì em cho em học nữa ...”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-343-le-truy-dieu-1.html.]
Là giọng đắc ý của Lưu Nhã Lan thời còn non nớt đang chuyện với Bách Vinh Tề.
Lưu Nhã Lan c.h.ế.t sững, khuôn mặt méo mó. Những cạnh tránh chị như tránh tà, vội vàng lùi xa.
Chỉ trong chốc lát, chị cô lập giữa đám đông. Những nãy còn tay bắt mặt mừng, ôm ấp thiết giờ chị như thấy thứ gì bẩn thỉu, buông lời chê bai oán trách.
Video vẫn tiếp tục, cảnh chuyển sang đoạn chị và Bách Vinh Tề bàn bạc cách ép Trân Châu bài thơ tình ...
Rồi những hình ảnh nhơ nhuốc biến mất, đó là ảnh của Trân Châu. Chị ở chỗ của , đầu , nụ rạng rỡ và thuần khiết hệt như trong ký ức.
Lưu Nhã Lan hét lên chói tai: "Giả! Là giả! Tất cả là giả! Đây là vu khống! Tại mày vu khống tao?".
Chị gào thét lao lên, chộp lấy cổ áo lớp trưởng: "Tại mày hại tao? Tao chỗ nào với mày?".
"Cô với , cô với Trân Châu, cô với bạn nhất của . Tại cô cấu kết với Bách Vinh Tề hãm hại Trân Châu? Bởi vì cô mãi mãi bằng cô , cô ghen tị với cô . Cô xinh hơn cô, học giỏi hơn cô, cùng là con gái nhưng gia đình cô hạnh phúc hơn cô, cô bố ghẻ lạnh còn cô bố cưng chiều, tương lai xán lạn. Cô mãi mãi đuổi kịp cô nên cô chỉ còn cách hãm hại cô ".
Lớp trưởng gằn từng tiếng: "Cô giống như con gián trong cống rãnh, rửa mãi sạch, dám ánh sáng, mãi mãi thể ngóc đầu lên ".
Lưu Nhã Lan gào lên trong tuyệt vọng.