Nhật Ký Mưu Sát Của Nữ Bác Sĩ - Chương 37: Lâu rồi không gặp

Cập nhật lúc: 2025-11-14 10:37:58
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặc dù là ăn tạm một chút, Trình Bằng vẫn lái xe đưa đến nhà hàng bít tết nổi tiếng nhất thành phố.

Hồ Lệ gần đây chỉ ăn thịt bò, thịt lợn và thịt gà ăn nôn.

Đợi bít tết mang lên, Hồ Lệ trực tiếp đặt đĩa ăn mặt , hiểu ý cô , giúp cô tách bộ phần thăn lưng bò, cắt thịt bò thành những miếng ăn, mới đưa đĩa ăn cho cô .

Trình Bằng : “Em đây là tiêu chuẩn của Thái hậu . Có cần đút cho em từng miếng ?”.

Hồ Lệ véo tai . cũng .

Thực tế, từ lâu đây, chỉ cần là đồ xương, đều là xử lý xong , Hồ Lệ mới bắt đầu ăn.

Thật bít tết tái 5 phần thì quá sống, chín 7 phần thì quá kỹ, ngon nhất là chín tới, quá nhiều nước máu, chỉ khi cắt , một chút nước thịt, thịt mềm mà bã.

Không giống như thi thể, nếu xử lý đúng thời điểm, vết m.á.u để chính là bằng chứng thể xóa .

khi c.h.ế.t nửa tiếng, m.á.u ngừng lưu thông, cơ thể dần dần bắt đầu cứng , nửa ngày, co cứng đạt đến đỉnh điểm, duy trì sáu tiếng, t.h.i t.h.ể sẽ bắt đầu mềm , lúc , là thời điểm nhất để phân giải thi thể.

“Bảo Châu, đang nghĩ gì thế?”. Hồ Lệ gọi , dùng tay huơ huơ mặt .

“Bảo Châu, thật sự là em ?”.

Có một giọng ngập ngừng gọi , mang theo sự kích động khi lâu ngày gặp .

đầu , rõ là ai, như sét đánh, hình tại chỗ.

Chị dang hai tay, cúi xuống, dường như chạm mặt .

cứng đờ động đậy.

Là chị Nhã Lan.

Người bạn từng như hình với bóng với chị , hai họ từng dẫn khắp các khu chợ náo nhiệt ở quê nhà. Lần cuối cùng gặp mặt, là ở đám tang của chị. Thật tính là đám tang, chị chôn cất vội vàng, ngày hạ huyệt, chị Nhã Lan âm thầm đến, đợi rừng cây.

Chị ôm lâu, những lời xin : “Bảo Châu, là chị với Trân Châu. Chị dám chứng, là chị quá tồi. Thật bài thơ đó là thư tình”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-37-lau-roi-khong-gap.html.]

Bài thơ đó, chính là bài thơ coi là bằng chứng, coi là thư tình do chính tay chị .

Nguyện em như như trăng, đêm đêm ánh sáng giao hòa;

Chẳng thấy bạc đầu cùng già, chỉ nguyện cùng chung bình minh.

Chính là bài . Bách Vinh Tề đây là thư tình chị cho . Đương nhiên, cũng đưa thư tình cho chị.

Chính là bài thơ do chị tự tay và ký tên , khiến Bách Vinh Tề lấy lý do yêu đương tự nguyện, trốn thoát tội danh cưỡng hiếp, khiến lời biện hộ đến khản cổ của chị biến thành lời ngụy biện trốn tránh trách nhiệm và bằng chứng cho tội vu khống.

Sau đó chị c.h.ế.t, chị dùng cái c.h.ế.t của để chứng minh, nhưng vô dụng.

cứng đờ tại chỗ. Mặc cho chị ôm .

“Em lớn thế , giống Trân Châu quá”. Chị rơi nước mắt.

Thật và chị giống chút nào, chị lương thiện dịu dàng, đối với ai cũng ân cần mềm lòng, còn thì khác, trái tim, quan tâm bất cứ ai.

đưa tay lưng ôm lấy vai chị : “Chị Nhã Lan, lâu gặp”.

“Em còn nhận chị, thật quá, Bảo Châu, gặp em thật ”. Chị .

Trên thế giới , còn nhớ đến Trân Châu còn mấy , may mắn là còn chị nhớ đến chị .

Vì chị Nhã Lan còn khách khác, chúng trao đổi điện thoại, hẹn trưa mai gặp mặt.

Lúc chào tạm biệt, chị Nhã Lan nắm tay , chị nếp nhăn rõ rệt ở khóe mắt nhưng lên vẫn mang vẻ rụt rè như đây: “Bảo Châu, chị vẫn luôn gặp em…”.

Chị còn gì nữa, tai. Bởi vì, tầm mắt của , một đàn ông cùng bàn với chị thu hút.

quen .

 

Loading...