, thấy ảnh, bức ảnh kẹp trong nhật ký của chị. Anh chính là mà chị mơ ước thể mặc váy cưới trắng tinh gả cho . Khác là, lúc đó mặc áo sơ mi trắng, xe đạp, bây giờ áo quần bảnh bao, con cái đủ đầy.
Anh bây giờ là chồng của chị Nhã Lan.
cảm thấy vẫn cư xử như bình thường chào tạm biệt chị Nhã Lan, còn tỉnh táo xác nhận cuộc hẹn trưa mai.
Có khoác vai cùng khỏi nhà hàng.
Nếu chị còn sống, thì giờ phút , vợ và con cái đủ đầy âu yếm bên cạnh là chị ?
.
cảm thấy dắt xe, thắt dây an cho , đó, lau những giọt nước mắt vô nghĩa và vô dụng đang chảy từ mắt .
Nhắm mắt , khuôn mặt rạng rỡ của chị ở ngay mắt.
Anh là mối tình đầu của chị, cũng là khác giới duy nhất chị yêu trong cuộc đời ngắn ngủi của , điều chị tâm tâm niệm niệm, chính là khi nghiệp đại học thể kết hôn với .
Hóa , chị Nhã Lan kết hôn với .
Đợi hồn , ở ngoại ô, xa hơn một chút, là ở sân bay.
Xe dừng ở một bãi đất trống gần sân bay, bên cạnh là một con suối nhỏ trong vắt thể thấy đáy. Lê Trí Viễn đang bên bờ suối .
“Bảo Châu, đến đây ”. Anh ở ánh nắng và gọi qua kính chắn gió.
vội vàng đẩy cửa xe xuống, bên cạnh .
“Hồ Lệ bọn họ đo kích thước . Bác trai, bác gái còn hai tiếng nữa mới đến, em xem…”. Anh chỉ về phía xa: “Ở đây thể thấy máy bay cất cánh và hạ cánh”.
Không chỉ thể thấy máy bay cất, hạ cánh, mà còn thể thấy những bông hoa tulip rực rỡ sắc màu bên ngoài tường rào sân bay.
Chúng đều gì.
Anh khẽ ngâm nga hát, “All my dreams fulfill, For my darling, I love you. And I always will. Love me tender, love me long, Take me to your heart, For it's there that I belong…”.
Giọng trầm ấm nhẹ nhàng, đầy từ tính, ngâm nga bài hát tiếng Anh, phát âm chuẩn, cho dù hát nhạc cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-38-chinh-la-anh-ta.html.]
Điều hơn nhiều, tiếng Anh là điểm yếu của , tiếng Anh kiểu Trung Quốc của chắc chỉ giáo viên tiếng Anh cấp hai của thuận tai.
mải mê lắng đến nỗi hề nhận điều đó.
Ánh nắng buổi chiều ấm áp và rực rỡ, tạo cảm giác như đang ở một thế giới khác.
Gió nhẹ thổi qua bãi cỏ, mang theo hương thơm của đất và mùi hương thanh mát của cỏ xanh, nhiều , và chị cùng chị Nhã Lan cứ thế bãi cỏ, yên lặng lắng tiếng gió thổi qua rừng trúc xào xạc, lắng tiếng chim hót líu lo giữa đất trời.
Khi ngừng hát, đầu , đang , ánh mắt trong trẻo như dòng suối chân, phản chiếu bóng dáng của .
“Còn bài gì nữa ?”. Anh hỏi.
vỗ tay, tán thưởng: “Hay thật đấy”.
Anh , tiếp tục khẽ ngâm nga một bài hát khác.
“Trong vòng tay , trong mắt em;
Nơi đó gió xuân say đắm, nơi đó cỏ xanh như mây;
Ánh trăng đem tình yêu, rắc đầy mặt hồ;
Lửa trại của hai , thắp sáng cả đêm;
Bao nhiêu năm , như mây trôi phiêu dạt”.
*****
Anh bình thường cũng như ? Đối với khác cũng như ?
.
Ngoài khoa của , trong bệnh viện chỉ quen Khanh Khanh và Hồ Lệ, nhiều ở khoa khác mà quen .
Hồ Lệ đây từng nhắc đến , là thế nào nhỉ, quên .
Hoặc là bình thường chính là như . nghĩ nên nghĩ nhiều.