Thế là vội vàng tìm Lưu Nhã Lan. Lưu Nhã Lan chịu dính líu chuyện nữa, chị sợ với Lưu Trân Châu.
A Lương kể, cầu xin Lưu Nhã Lan lâu, thậm chí dùng quan hệ nam nữ giữa hai để uy hiếp, chị mới đồng ý giúp.
Lúc đó Lưu Nhã Lan thậm chí còn chu đáo bày kế cho , bảo trộm hết những thứ liên quan đến Bách Vinh Tề , sợ ít chữ lấy nhầm.
Sau đó, sự chỉ dẫn của Lưu Nhã Lan, A Lương cầm thư của Lưu Trân Châu tìm đến luật sư của Bách Vinh Tề, yêu cầu gặp mặt Bách Vinh Tề.
luật sư với , theo quy định pháp luật, chỉ trực hệ và luật sư mới gặp Bách Vinh Tề.
Trong lúc hoang mang , chính Lưu Nhã Lan đưa A Mỹ đến một phòng khám xa lắc xa lơ để phá t.h.a.i bằng thuốc. Sau đó chị còn lấy tiền từ Bách Vinh Tề khi thả, đưa A Mỹ đến bệnh viện một tiểu phẫu để ảnh hưởng đến chuyện kết hôn .
Không ngoài dự đoán, Trân Châu thua kiện. Tất cả đều cho rằng Lưu Trân Châu tự cam chịu sa ngã, quyến rũ Bách Vinh Tề, vì sợ lộ nên mới " ăn cướp la làng".
Lưu Trân Châu rơi cảnh ngàn chỉ trích.
A Lương trong lòng bất an. điều khiến bất an hơn cả là một chuyện khác.
Đêm đó, thấy Lưu Trân Châu về phía Lý Hạo Vũ, cũng thấy Lưu Nhã Lan nấp cái cây trộm.
Trân Châu và Lý Hạo Vũ hai câu thì Trân Châu bỏ . Anh thấy Lưu Nhã Lan lập tức bám theo Lý Hạo Vũ.
Vì yên tâm, bèn theo Lưu Trân Châu. Trân Châu về nhà một lát mang theo đồ đạc bờ ao.
Anh dự cảm chẳng lành, nhất là khi thấy Trân Châu dùng khăn quàng cổ buộc chặt hai chân , nỗi bất an biến thành sự hoảng sợ tột độ.
Trong bóng tối, buột miệng gọi khẽ: "Trân Châu”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nhat-ky-muu-sat-cua-nu-bac-si/chuong-394-ai-chet-mac-ai.html.]
Trân Châu ngẩng đầu . Ánh mắt cô khiến dám thẳng. Khuôn mặt cô trắng bệch chút máu, vẻ bình tĩnh đến rợn .
Trân Châu chỉ một cái dậy, dán một đầu băng dính to bản cây bên bờ ao, dùng răng c.ắ.n đứt đầu , quấn chặt một cổ tay, đó chập hai cổ tay , xoay vòng liên tục để quấn chặt cả hai tay bằng phần băng dính còn .
A Lương gọi: "Trân Châu...”.
Anh sợ hãi: "Trân Châu, chú thím bảo sẽ đưa em Tây Hồ, về đây nữa mà. Em nhanh . Cùng lắm thì đừng nữa là ”.
"Em cái gì thế?". A Lương hỏi, chân tay run lẩy bẩy vì sợ.
Trân Châu hỏi : "Em nghĩ em là duy nhất, A Lan cũng , A Mỹ cũng , đúng ?".
Lưu Trân Châu : "Cho nên họ mới chứng giả để đổ oan cho em. Tại họ cùng em vạch mặt Bách Vinh Tề?".
A Lương cứng họng.
Trân Châu tiếp: "A Mỹ là em gái , A Lan là bạn gái , cả hai đều bảo vệ ...”.
Rồi cô còn : "A Mỹ t.h.a.i ? Cô và A Lan cứ lén lút thậm thụt, các nhận bao nhiêu tiền của Bách Vinh Tề...”.
Hóa cô nhiều đến thế. A Lương câm nín, dám ho he nửa lời.
Trân Châu gốc cây, im lặng bất động, tà áo bay bay như một bức tượng sự sống.
Một lúc , cô đột nhiên lên tiếng: "Đứa bé trong bụng A Mỹ thể bằng chứng ?".